Vừa SιпҺ Xoпg Bị CҺồпg TҺιếu Tá Bắt Ký Đơп Lү Hȏп… KҺȏпg Ngờ 7 PҺút Sau, Bộ Trưởпg Bước Tớι KҺιếп AпҺ Ta Sụp Đổ
Tôi vẫn nhớ rõ như in cái chiều mùa đông ấy, gió bấc Hà Nội rít qua những tán xà cừ già cỗi, mang theo bụi đường và mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Tôi đứng run rẩy trước cổng bệnh viện phụ sản tuyến trung ương, vừa lết ra khỏi phòng sinh được chưa đầy nửa giờ. Cơ thể tôi mỏng manh như chiếc lá úa, bụng dưới vẫn quặn thắt từng cơn đau vì vết khâu còn rỉ máu, chân tay lạnh ngắt vì mất sức. Tay tôi ôm chặt lồng ngực, mắt mờ đi vì kiệt quệ. Đáng lẽ tôi phải nằm trên giường bệnh, được người nhà đút cháo nóng, vỗ về. Thế mà không, chồng tôi – thiếu tá Nguyễn Văn Hùng – đứng ngay trước mặt, bộ cảnh phục phẳng phiu, cầu vai lấp lánh dưới ánh chiều tà. Hắn ném phịch một tờ giấy trắng xuống ghế đá, giọng lạnh tanh: “Ký đi Loan, đừng làm mất thời gian của anh. Anh còn việc gấp.”
Bên cạnh hắn là cô bồ nhí, một cô gái trẻ tên Thảo, son phấn lộng lẫy, áo lông thú đắt tiền, cười đắc ý khoác tay hắn. Cô ta liếc tôi từ đầu đến chân, giọng the thé: “Chị nhìn chị kìa, vừa đẻ xong mà trông như bà thím khu ổ chuột. Lấy tư cách gì mà ôm khư khư cái danh phận vợ hả chị? Anh Hùng là thiếu tá, tương lai sáng lạn, chị chỉ là gánh nặng thôi.” Đám đông xung quanh bắt đầu xì xầm, ai nấy thương xót nhưng không ai dám lên tiếng vì sợ bộ cảnh phục của hắn. Tôi cúi đầu, nuốt nước mắt vào trong. Lúc đó tôi không hề biết rằng… không, tôi biết rõ thân phận mình từ lâu, nhưng tôi đã giấu kín suốt mười năm trời. Tôi là con gái của một người mà cả nhà hắn chưa từng mơ tới. Nhưng tôi chọn im lặng, chọn hy sinh, chỉ vì yêu hắn.
Hắn và tôi quen nhau mười năm trước. Lúc ấy hắn mới ra trường cảnh sát, gia cảnh nghèo, phòng trọ chật hẹp. Còn tôi, tôi lớn lên trong một gia đình mà ai cũng phải kiêng nể. Ba tôi… thôi, lúc ấy tôi giấu hết. Tôi cởi bỏ áo lụa, trang sức, theo hắn về căn phòng ẩm mốc. Tôi làm thêm đêm, nấu cơm đạm bạc, nhường miếng thịt duy nhất cho hắn, nói dối rằng tôi ăn kiêng. Tôi thức trắng hỗ trợ hồ sơ cho hắn thăng tiến. Hắn từng ôm tôi khóc, thề sẽ bảo vệ tôi cả đời. Vậy mà giờ đây, khi tôi vừa sinh con trai hắn, hắn lại ném đơn ly hôn trước mặt cả bệnh viện. “Cô ký đi, không ký thì đừng hòng nhìn mặt con,” hắn gằn giọng, Thảo cười khúc khích bên cạnh. Nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau trong tim. Tôi nhớ những đêm đông giá rét, hắn ôm tôi sưởi ấm. Giờ hắn lùi lại nửa bước, như sợ tôi dính bẩn vào bộ cảnh phục.
Nhưng tôi vẫn im lặng. Đám đông xót xa, có người lắc đầu: “Chồng công an mà tệ bạc thế.” Thảo càng hăng: “Chị mau ký đi, đừng ngáng đường anh ấy. Chị nghèo, xuất thân thấp kém, làm sao xứng với thiếu tá?” Tôi nghe mà tim như bị dao cắt. Tôi đã từ bỏ tất cả vì hắn. Gia đình tôi phản đối kịch liệt khi tôi bỏ nhà theo hắn, nhưng tôi tin tình yêu. Tôi giấu thân phận để hắn không tự ti, để hắn tự tay vươn lên. Giờ hắn lại dùng chính sự hy sinh ấy để chà đạp tôi. “Nhanh lên Loan,” hắn thúc, “anh không rảnh đứng đây làm trò cười.” Tôi cầm cây bút run run, nét chữ ký chậm rãi nhưng dứt khoát. Hắn giật lấy tờ giấy, cười đắc thắng. Thảo xà vào lòng hắn, hôn lên má: “Từ nay em là vợ anh rồi.” Họ quay lưng, định bước về chiếc xe mui trần đỏ của Thảo. Đám đông thở dài ngao ngán. Tôi đứng đó, gió lạnh thấm vào xương, nghĩ thầm: “Mọi thứ kết thúc rồi sao?”
Nhưng chỉ bảy phút sau, khi nét mực trên tờ đơn chưa kịp khô hẳn, mọi thứ thay đổi. Tiếng phanh xe rít chói tai. Một đoàn xe biển xanh công vụ bất ngờ lao đến, phanh gấp ngay trước cổng viện, khói bụi mù mịt. Bốn chiếc SUV đen tuyền và một sedan bọc thép giữa dòng, biển số xanh lam chói lóa của cấp cao nhất. Cửa xe mở tung, hàng chục người mặc âu phục đen, đeo kính râm, tản ra phong tỏa hiện trường. Đám đông im bặt. Hùng tái mét mặt, Thảo co rúm lại. Tôi vẫn đứng yên, tim đập thình thịch. Một người đàn ông trung niên bước xuống từ chiếc sedan giữa, âu phục sẫm màu, mái tóc điểm bạc, khí chất uy nghiêm khiến cả không gian như đông đặc. Ông sải bước thẳng về phía tôi. Hùng lắp bắp: “Thưa…………………………………………
thủ trưởng…” Nhưng ông không thèm nhìn hắn. Ông dừng lại trước mặt tôi, giọng run run vì xót xa: “Loan, con gái của ba…”
Ba tôi – Bộ trưởng Bộ Công an – ôm lấy vai tôi, cởi áo khoác khoác lên người tôi run rẩy. “Con chịu khổ rồi, ba đến muộn.” Giọng ông nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe. Hùng đứng chết lặng, mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn nhận ra ngay, đồng tử co rụt, chân run lẩy bẩy. Thảo ngã phịch xuống đất, giày cao gót văng một bên. Toàn bộ đám đông kinh ngạc, rồi bùng lên tiếng xì xầm hả hê. Ba tôi quay sang, ánh mắt sắc lạnh như dao: “Từ giờ anh không còn là thiếu tá nữa.” Một vị đại tá bước lên, giọng đanh thép đọc lệnh: “Thiếu tá Nguyễn Văn Hùng bị tước quân tịch, bắt khẩn cấp vì nhận hối lộ hàng chục tỷ, bảo kê tội phạm, thao túng hồ sơ.” Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu thảm thiết: “Ba ơi, con biết lỗi rồi! Con có mắt như mù! Xin ba tha cho con, vì đứa cháu ngoại…” Nhưng ba tôi lạnh lùng: “Đừng dùng danh xưng ấy để vấy bẩn. Pháp luật không dung túng kẻ vong ân bội nghĩa.” Còng tay kim loại khóa chặt tay hắn. Hắn bị lôi đi như con chó, nước mắt nước mũi giàn giụa. Thảo ngất lịm, mặt son phấn nhòe nhoẹt, cũng bị đưa lên xe.
Tôi đứng đó, để ba dìu về xe. Cơ thể tôi vẫn đau, nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Đoàn xe biển xanh lăn bánh, bỏ lại hiện trường hỗn loạn. Tôi nhìn qua kính xe, thấy tờ đơn ly hôn bay lả tả rơi xuống rãnh nước bẩn. Mười năm thanh xuân của tôi, những bữa cơm đạm bạc, những đêm thức trắng, tất cả chỉ để đổi lấy một nhát dao từ người đàn ông tôi từng yêu. Giờ hắn mất hết: quân hàm, danh dự, tự do. Thảo cũng vậy, giấc mộng phu nhân tan vỡ trong nháy mắt. Tôi không hả hê, chỉ thấy mệt mỏi. Tôi từng nghĩ tình yêu có thể thay đổi tất cả. Hóa ra, nó chỉ khiến tôi mù quáng. Ba nắm tay tôi, giọng trầm ấm: “Từ nay con về nhà với ba. Không ai dám làm con đau nữa.” Tôi gật đầu, nước mắt cuối cùng rơi xuống. Không phải vì hắn, mà vì chính tôi – người phụ nữ đã đánh đổi cả thanh xuân để rồi nhận lại nỗi đau tột cùng.
Xe chạy qua những con phố quen thuộc của Hà Nội, gió mùa đông vẫn lạnh, nhưng lòng tôi ấm dần. Tôi tiếc những năm tháng đã mất, tiếc đứa con trai bé bỏng giờ phải lớn lên không cha. Nhưng tôi không hối hận vì đã im lặng. Sự thật đã đến, muộn nhưng công bằng. Cuộc đời còn dài, tôi sẽ nuôi con, sẽ sống lại từ những mảnh vỡ. Còn hắn và Thảo, họ sẽ phải trả giá cho những gì đã gieo. Tôi nhắm mắt, tự nhủ: “Kết thúc rồi. Bắt đầu lại thôi.” Đám mây xám trên bầu trời dường như cũng mỏng hơn, một tia nắng hiếm hoi len qua, chiếu lên khuôn mặt tôi nhợt nhạt. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù với nỗi buồn không tên.





