Rắп Bò Lȇп Bàп TҺờ Quaп Âm Báo Đιḕm Dữ – một tҺờι gιaп Sau, Cả NҺà Lιȇп Tιếp Gặp Họa
Buổi tối hôm đó, trời thị trấn oi nồng đến mức quạt trần chạy hết công suất mà mồ hôi vẫn rịn ra sau lưng áo ướt đẫm. Cả nhà đang ngồi ăn cơm tầng trệt như mọi ngày thì thằng Bảo bỗng khựng đũa, mắt tròn xoe nhìn về phía cửa sổ hông nhà. Nó hét thất thanh: “Mẹ ơi! Rắn! Có rắn!” Tiếng hét làm tôi giật bắn người, đũa rơi tõm xuống chén cơm, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Anh Hùng quát lớn “Đâu?”, còn bà Tư – mẹ chồng tôi – đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, mặt cắt không còn giọt máu, môi run run.
Từ khung cửa sổ hé mở vì nóng bức, một con rắn xám đen dài ngoằng đang trườn chậm rãi vào nhà. Thân nó bóng loáng dưới ánh đèn trắng lạnh, không to nhưng đủ khiến ai cũng sởn gai ốc, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Điều kinh hoàng nhất không phải nó bò vào, mà là hướng nó đi. Nó không chui xuống gầm bàn, không men chân tường, mà đi thẳng tắp về phía bàn thờ Quan Âm. Bà Tư thì thầm, giọng run nhưng sắc lạnh: “Đừng la, đừng om xòm trước bàn thờ.” Anh Hùng – người chồng tôi suốt bao năm ghét cay ghét đắng mấy chuyện tâm linh – cau mặt, cầm ngay cây chổi nhựa: “Rắn chui vào thì đập chết đi, trời mưa nó bò vô thôi!” Tôi níu tay chồng lại, sợ hãi đến nghẹn họng, nhưng anh gạt phắt, tiến lên.
Con rắn không hoảng loạn. Nó men theo chân bàn thờ, uốn mình một nhịp rồi chậm rãi bò lên bệ gỗ, cuộn tròn ngay dưới chân tượng Quan Âm. Đầu nó ngẩng cao, lưỡi thè khẽ, nằm im lìm như một vệt mực đen giữa không gian thanh tịnh. Tôi chân mềm nhũn, phải vịn mép bàn mới đứng vững, tim đau nhói như bị ai bóp chặt. Thảo Mi con gái tôi run run bấm điện thoại quay, còn Bảo nép sát vào tôi khóc thét, thân hình nhỏ bé run lên bần bật. Bà Tư chắp tay, môi mấp máy khấn liên hồi. Không khí trong nhà đột nhiên lạnh buốt dù ngoài trời mưa bắt đầu trút nước ào ào, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn như tiếng lòng ai đang gõ thình thịch.
Gần nửa tiếng đồng hồ trôi qua, không ai dám ăn thêm miếng nào. Mâm cơm nguội ngắt, mùi canh chua tanh tanh lẫn với vị mặn của nước mắt tôi nuốt ngược vào trong. Con rắn cuối cùng cũng tháo cuộn, trườn xuống nền nhà, quay đầu nhìn một cái rồi lặng lẽ bỏ ra sân sau, mất hút trong mưa trắng xóa. Anh Hùng đặt chổi xuống, cố cười gượng: “Chắc do mưa thôi.” Nhưng giọng anh khàn đặc, không còn chắc nịch như mọi ngày. Tôi lau bàn thờ suốt đêm, tay run run, nước mắt rơi lặng lẽ từng giọt xuống khăn lau. Thảo Mi xem đi xem lại đoạn clip, Bảo ngủ chung giường với tôi mà nửa đêm vẫn giật mình khóc thét. Riêng anh Hùng nằm chằn chọc, ra ban công hút thuốc liên tục, khói thuốc bay trong gió mưa khiến lòng tôi nặng trĩu.
Sáng hôm sau, không khí nhà vẫn nặng như có lớp sương mù vô hình bao trùm. Bà Tư dậy từ tờ mờ sáng, thay đồ nâu sòng, thắp nhang rồi nói khẽ nhưng dứt khoát: “Hôm nay cả nhà lên chùa với mẹ.” Tôi gật đầu ngay, vì từ lúc mở mắt tôi đã thấy ngực nặng trĩu, khó thở. Anh Hùng thì nhăn mặt: “Đi chùa gì? Rắn bò vô là chuyện thường, cả nhà làm quá lên!” Bà Tư nhìn con trai, mắt vừa giận vừa xót xa: “Nó bò thẳng lên bàn thờ Quan Âm, mày còn bảo là chuyện thường?” Tôi im lặng, không dám chen vào, chỉ thấy tim mình đau nhói. Thảo Mi thì lén xem clip, suýt nữa nói “Đăng lên mạng chắc nhiều view lắm” nhưng tôi giật điện thoại lại, giọng run vì lo lắng: “Chuyện nhà mình, con định đem ra cho thiên hạ xì xào à?”
Hai ngày sau, bà Tư tự lên chùa Quan Âm một mình. Về nhà, bà kể sư thầy Minh Pháp hỏi rất kỹ về chuyện xây nhà năm xưa. Tôi nghe mà lạnh sống lưng, tay chân tê buốt. Hóa ra phía sau nhà, trước khi anh Hùng xây căn nhà ba tầng này, từng có một am thờ Quan Âm nhỏ do dân xóm dựng lên. Anh Hùng đã cho đập bỏ để mở rộng sân, dù bà Tư khóc lóc can ngăn. Lúc đó tôi mới về làm dâu, chỉ nghe loáng thoáng nên không để ý. Anh Hùng nghe mẹ kể thì gắt: “Đất nhà mình mua đàng hoàng, đập am cũ thì đã sao?” Nhưng tôi thấy tay anh siết chặt ly trà đến trắng khớp, vai anh run nhẹ.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, con rắn chỉ là mở đầu. Sự thật phía sau hoàn toàn khác, và nó đang chờ ngày phơi ra để cả nhà phải trả giá.
Từ hôm ấy, rắc rối dồn dập kéo đến như cơn bão. Cửa hàng vật liệu của anh Hùng bị hủy đơn lớn, xe tải va quẹt, khách kiểm tra đột xuất phát hiện sai sót hóa đơn. Tôi livestream bán mỹ phẩm thì bị khách cãi vã, đoạn clip cắt ghép lan truyền, khách cũ đòi trả hàng. Điện nhà chập chờn, riêng đèn bàn thờ Quan Âm tắt phụt rồi tự sáng trở lại khiến tôi hoảng loạn. Bảo nghe tiếng cào đất sau nhà, khóc thét trong đêm. Anh Hùng ngày càng gắt gỏng, cãi nhau với mẹ tôi suốt. Tôi cố giữ nhà cửa, nhưng mỗi lần đi ngang bàn thờ là tim đập thình thịch, cổ họng nghẹn đắng. Thảo Mi bắt đầu sợ thật, không dám quay clip nữa. Tôi thì thầm với bà Tư, giọng run rẩy: “Mẹ ơi, chắc phải làm gì đó…”
Sư thầy Minh Pháp xuống nhà. Thầy đứng trước bàn thờ rất lâu, rồi ra sân sau nhìn nền bê tông. Thầy nói chậm rãi: “Điểm gieo không phải con rắn. Mà là việc con người biết sai nhưng vẫn làm.” Anh Hùng cười nhạt, nhưng tôi thấy vai anh run nhẹ, mồ hôi rịn trên trán. Bà Tư khóc, kể lại chuyện đập am năm xưa. Tôi đứng chết lặng, nước mắt trào ra không kìm được. Hóa ra anh Hùng không chỉ đập am, còn đổ bê tông lấp luôn nền cũ, phớt lờ lời mẹ ruột. Tôi nhìn chồng, lòng đau như cắt, ký ức những năm tháng vất vả xây nhà ùa về khiến tôi nghẹn ngào.
Rồi biến cố ập đến. Chiều hôm ấy, Bảo chạy xuống cầu thang, chân trượt, lăn cầu thang lộc cộc. Tiếng khóc thét của con vang khắp nhà, khiến tim tôi vỡ vụn. Tôi lao tới ôm con, chân con vặn quẹo, mặt tái mét. Anh Hùng lái xe chở con vào viện, tay run cầm cập, mặt cắt không còn máu. Bác sĩ nói may không gãy xương nặng nhưng phải nằm theo dõi. Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi chóng mặt, anh Hùng ôm đầu, bà Tư lau nước mắt: “Không ai bị trời hành vô cớ đâu Hùng ơi…” Tôi ngồi bên giường con, xoa chân nó mà nước mắt rơi lã chã, vị mặn chát lan tỏa trong miệng.
Đúng lúc cả nhà đang kiệt sức, anh Hùng ngồi lại sổ sách cửa hàng thì phát hiện chuyện kinh hoàng. Những đơn hàng mập mờ, công nợ lạ, tất cả đều do Phạm Văn Dũng – em họ anh – đứng tên. Dũng lợi dụng lòng tin, đẩy rủi ro về anh, ăn chặn tiền. Khi anh gọi Dũng đối chất, Dũng cười khẩy: “Ngày anh dám đập miếu lấp đất, giờ còn sợ gì?” Anh Hùng chết lặng. Tôi đứng ngoài cửa, nghe hết mà người lạnh toát, tim đau nhói….
Anh Hùng về……………………..
bệnh viện, mặt trắng bệch, ngồi lặng bên giường con. Tôi không kìm được, nắm tay chồng, nước mắt trào ra: “Anh… em nghe hết rồi.” Anh cúi đầu, không cãi, không gắt, chỉ thì thầm: “Anh sai rồi Hoa ơi.” Giọng anh khàn đặc, nước mắt lăn dài trên má – thứ tôi chưa từng thấy sau mười mấy năm chung sống. Bà Tư khóc nức nở, ôm con trai. Thảo Mi và Bảo cũng khóc theo. Lần đầu tiên sau bao ngày, cả nhà khóc chung một chỗ, không ai trách ai nữa. Nước mắt tôi rơi không ngừng, vừa đau vừa nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau, không ai bảo ai, anh Hùng gọi thợ đục nền bê tông sân sau. Tiếng máy khoan vang lên khô khốc, khiến lòng tôi rung động. Tôi dìu Bảo ra xem, bà Tư ngồi ngay ngưỡng cửa. Lớp bê tông bóc lên, lộ ra đất cũ sẫm màu, mấy mảnh bát hương sứt miệng, chân đèn han gỉ, và một tấm bia nhỏ chữ đã mờ. Bà Tư ôm tấm bia khóc như mưa, tiếng khóc xé lòng. Anh Hùng quỳ xuống, tự tay bê gạch, dọn đất, lau từng món đồ cũ. Tôi rửa bát hương, nước mắt rơi vào chậu nước lạnh buốt. Thảo Mi lặng lẽ phụ lau, không một lời than vãn. Chiều hôm ấy, một am thờ nhỏ hiện ra ở góc sân sau: mái đơn giản, tượng Quan Âm sạch sẽ, bát nhang và bình hoa cúc vàng tươi.
Anh Hùng thắp hương đầu tiên, chắp tay cúi đầu thật thấp: “Con sai rồi. Con coi nhẹ những gì đáng kính. Con làm mẹ buồn, làm nhà mình khổ. Con xin sửa.” Giọng anh đứt quãng, vai run run. Bà Tư đặt tay lên vai con, khóc không thành tiếng. Tôi đứng nép bên, ôm vai Bảo, thấy lòng mình nhẹ đi một nửa dù mắt vẫn đỏ hoe, ký ức bao năm cãi vã ùa về khiến tôi nghẹn ngào.
Anh Hùng còn làm một chuyện nữa: cắt đứt hết quan hệ làm ăn với Dũng, chấp nhận mất một khoản tiền lớn. Anh nói với tôi, giọng trầm ấm: “Thả mất tiền còn hơn mất nhà.” Thảo Mi xóa sạch đoạn clip con rắn trong điện thoại. Tôi ngưng livestream mấy hôm, chỉ lo chăm con và bàn thờ. Căn nhà bắt đầu yên hơn. Đêm mưa lớn sau đó, không còn tiếng cào đất lạ, đèn bàn thờ cháy đều ấm áp. Bảo thì thầm: “Mẹ ơi, hôm nay con không nghe tiếng gì nữa.” Tôi ôm con, nước mắt lặng lẽ rơi vì mừng.
Vài ngày sau, trời nắng đẹp. Bảo chống nạng ra sân sau. Bỗng nó gọi khẽ: “Mẹ… rắn…” Cả nhà chạy ra. Con rắn xám đen cũ lại xuất hiện, nhưng lần này nó không vào nhà. Nó bò một vòng quanh am thờ mới, đầu ngẩng cao trước bát nhang, rồi lặng lẽ trườn ra bụi rậm phía sau, mất hút. Không ai hét, không ai cầm chổi. Bà Tư chắp tay lạy, nước mắt rơi nhưng miệng cười. Anh Hùng đứng vai khom, mắt đỏ hoe nhìn theo. Tôi ôm con gái con trai, thấy tim mình ấm lại sau bao ngày lạnh giá, một nỗi bình yên lan tỏa.
Sư thầy Minh Pháp ghé qua chiều hôm ấy. Thầy đứng trước am nhỏ, nói nhẹ: “Có những điều đến không phải để hại, mà để nhắc con người dừng lại.” Anh Hùng cúi đầu thật sâu. Từ đó, anh thay đổi. Cửa hàng vẫn khó khăn, tiền vẫn lỗ, nhưng anh thu hẹp mối làm ăn, không còn mập mờ. Bảo đi học lại, chân đỡ đau, sáng nào cũng nhắc tôi thay nước bàn thờ. Thảo Mi bớt dán mắt vào điện thoại, thỉnh thoảng phụ bà nội cắm hoa. Tôi và anh Hùng ít cãi nhau hơn, tối nào cũng ngồi bên bàn thờ một lúc, không nói gì nhiều, chỉ im lặng nắm tay nhau.
Căn nhà vẫn cũ, cầu thang vẫn ấy, giếng trời vẫn ấy. Nhưng lòng người đã khác. Tôi hay ngồi một mình trước am nhỏ sau nhà, nhìn khói nhang bay lên trong nắng chiều, nghĩ về con rắn hai lần xuất hiện. Nó không mang họa, cũng không mang phúc. Nó chỉ nhắc chúng tôi nhớ rằng, có những thứ thiêng liêng không thể đập bỏ chỉ vì tiện cho mình. Anh Hùng giờ hay đứng bên tôi, lặng lẽ nắm tay. Chúng tôi không nói ra, nhưng cả hai đều biết: may mà còn kịp sửa. May mà mái nhà này chưa sụp.
Còn tôi, mỗi khi nhìn bà Tư cười hiền trước bàn thờ, nhìn con cái khỏe mạnh, tôi chỉ biết một điều: gia đình mình đã suýt mất tất cả, chỉ vì một sai lầm cũ không ai chịu nhìn thẳng. Giờ thì chúng tôi nhìn rồi. Và chúng tôi sửa. Dù muộn, nhưng vẫn còn kịp. Nước mắt tôi rơi, nhưng lần này là nước mắt của bình yên và hy vọng.





