Nuȏι coп từ Ьé ƌỏ Һỏп ƌếп пgàү vḕ cҺồпg, Ьức tҺư troпg tủ kҺιếп tȏι kҺóc kҺȏпg tҺàпҺ tιếпg…

 Nuôi con từ bé đỏ hỏn đến ngày về chồng, bức thư trong tủ khiến tôi khóc không thành tiếng…
Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng nhỏ của con gái, tay run run cầm lấy bức thư vừa rơi ra từ tủ quần áo cũ kỹ. Ngoài trời mưa vẫn xối xả như ngày 24 năm trước, ngày tôi nhặt được con giữa con đường làng quê. Lúc ấy con chỉ là một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn, khóc oe oe trong cơn mưa tầm tã, bị bố mẹ ruột bỏ rơi không thương tiếc. Tôi thương con quá, ôm con về nhà mà chẳng toan tính một đồng nào. Giờ đây, con Phương vừa theo chồng về nhà chồng ở Bình Dương, nhà vắng tanh, tôi lên dọn dẹp phòng con thì rùng mình khi thấy bức thư này.
Tôi ngồi phịch xuống giường, tim đập thình thịch. Bức thư được gấp gọn, giấy đã ố vàng, chữ viết tay con Phương ngày còn nhỏ. Tôi không dám mở ngay. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau 24 năm nuôi con lại hoàn toàn khác những gì tôi vẫn tưởng. Không ai trong làng hiểu chuyện gì đang xảy ra, kể cả anh trai tôi.
Để mọi người hiểu rõ, tôi phải kể từ đầu.
Tôi tên Trần Văn Thủy, sinh năm 1962 ở làng An Thạnh, xã Đại An, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Nhà tôi nghèo, ruộng vườn ít ỏi, bố mất sớm vì bệnh nặng khi tôi mới lên mười. Mẹ một mình cáng đáng nuôi hai anh em tôi. Anh trai tôi tên Hải, hơn tôi năm tuổi, khỏe mạnh, chịu khó. Còn tôi thì từ nhỏ đã ngoan, biết nghe lời, hay giúp mẹ việc nhà. Mẹ hay nói: “Thủy nhà mẹ thông minh, sau này lớn lên sẽ lo cho mẹ”.
Nhưng tai họa ập đến năm tôi mười tám tuổi. Một trận sốt cao giữa mùa mưa, tôi hôn mê ba ngày ba đêm. Mẹ không có tiền đưa đi bệnh viện lớn, chỉ mua thuốc nam hạ sốt. Khi tôi tỉnh dậy, mọi thứ thay đổi. Tôi nói năng chậm chạp, trí nhớ kém, đầu óc như bị sương mù bao phủ. Bác sĩ ở trạm xá xã bảo bị viêm não, trí tuệ giảm sút. Từ đó tôi chỉ làm được việc nhẹ, không thể học hành hay làm việc nặng như người bình thường. Mẹ khóc hết nước mắt, bán hết đồ trong nhà đưa tôi đi khám khắp nơi, nhưng bác sĩ lắc đầu: “Quá muộn rồi bà ạ”.
Mẹ già đi trông thấy. Anh trai tôi lấy vợ, sinh con, ở riêng một góc nhà. Nhà chỉ còn hai mẹ con tôi. Tôi vẫn cố giúp mẹ quét nhà, nấu cơm, chăn trâu. Mẹ ngày đêm lo lắng: “Mẹ chết rồi, con biết nương tựa vào ai?”. Tôi chỉ biết cười ngốc ngốc, vỗ vai mẹ: “Con… con ở với mẹ… mãi”.
Mùa đông năm 1993, trời mưa liên miên. Dân làng đang làm đồng thì một cặp vợ chồng lạ mặt, mặt mày mệt mỏi, bế một đứa bé tiến lại. Họ nói nhà có bốn con, không nuôi nổi, muốn nhờ người tốt bụng nhận nuôi con gái út. Cả làng quay đi, không ai dám nhận. Tôi đang đứng dưới mưa, nhìn đứa bé khóc oe oe, nước mưa lẫn nước mắt trên má nó. Tim tôi thắt lại. Đứa bé đỏ hỏn, run cầm cập. Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ biết thương. Tôi bước tới, run run nói: “Tôi… tôi nhận… nuôi con bé”.
Cả làng xôn xao. Mẹ tôi hoảng hốt: “Thủy ơi con điên à? Mày bị bệnh rồi, lấy đâu tiền nuôi con?”. Anh trai tôi cũng gắt: “Em ngu quá, mình nghèo thế này, em lại chậm chạp, làm sao nuôi nổi?”. Trưởng thôn can thiệp: “Khó trả lại lắm, bố mẹ nó bỏ đi rồi. Nuôi đi Thủy, sau này con nó lớn có thể lo cho ông già”. Cuối cùng, cặp vợ chồng kia cắn răng trao con cho tôi, rồi biến mất trong mưa.
Từ ngày ấy, con gái tôi có tên là Trần Thị Phương. Tôi gọi con là con Phương. Mẹ tôi phản đối kịch liệt, nhưng rồi cũng đành chấp nhận. Tôi một mình chăm con. Ban ngày tôi ra đồng cày, tối về bế con ru. Con khóc đêm, tôi thức trắng, hát ru những bài hát mẹ từng ru tôi. Sức khỏe mẹ tôi ngày càng yếu, bà mất khi con Phương lên ba tuổi. Trước khi nhắm mắt, mẹ nắm tay tôi: “Thủy ơi… con làm tốt lắm… nhưng sau này…”. Tôi chỉ khóc, không nói được gì.
Một mình tôi nuôi con. Để có tiền cho con ăn học, tôi đi làm thuê làm mướn khắp nơi. Sáng ra đồng, chiều đi phụ hồ, tối về làm mì gói bán dạo. Tóc tôi bạc sớm, chỉ mới ngoài ba mươi đã như ông già. Anh trai tôi thương em, thường đón con Phương đi học, đưa đón con từ trường về. Mỗi lần nghỉ làm, tôi lại cuốc bộ hàng chục cây số về nhà chỉ để ôm con một cái. Con Phương gọi tôi bằng “bố” ngọt ngào. Những lúc ấy, tôi quên hết mệt nhọc.
Tôi không giấu con sự thật. Khi con lên năm tuổi, tôi ngồi bên hiên nhà, chậm rãi nói: “Con ơi… bố chỉ là bố nuôi… nhưng bố thương con thật lòng”. Con Phương ôm cổ tôi: “Dù sao con cũng chỉ có một bố là bố Thủy”. Lúc đó tôi nghĩ, cuộc đời mình may mắn lắm. Bệnh tật của tôi cũng thuyên giảm phần nào nhờ có con.
Nhưng cuộc đời không đơn giản. Năm con Phương mười tuổi, một ngày trời nắng chang chang, một cặp vợ chồng lạ mặt đến nhà. Họ chính là bố mẹ ruột của con. Giờ họ khá giả hơn, làm ăn ở tỉnh xa, muốn đón con về. Tôi chết lặng. Con Phương nhìn họ với đôi mắt sáng rỡ. Họ kể nhà rộng, có anh chị em ruột chơi cùng, có xe máy, có ti vi màu. Con cười vui vẻ, quên cả tôi. Tôi đau như cắt, nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của con, tôi đành gật đầu: “Con đi chơi với bố mẹ ruột vài ngày đi”.
Con đi ba ngày. Ba ngày ấy tôi không ngủ, không ăn, cứ đứng trước cửa ngóng. Dân làng xì xào: “Thủy ngu quá, con ruột người ta đòi về, mày giữ làm gì?”. Anh trai tôi lo lắng: “Em phải tìm con về”. Tôi nhờ trưởng thôn và vài người làng giúp, lặn lội tìm đến nhà bố mẹ ruột con. Khi tôi đến, con Phương đang chơi với anh chị ruột, cười vang. Thấy tôi, con ngập ngừng. Tôi quỳ xuống, giọng run run: “Con về với bố đi… bố nhớ con”. Con khóc, ôm tôi. Bố mẹ ruột con không cản, nhưng ánh mắt họ đầy tiếc nuối. Tôi đưa con về. Từ hôm ấy, con ít nói hơn, nhưng vẫn gọi tôi là bố. Tôi nghĩ mọi chuyện qua rồi.
Những năm sau, con lớn nhanh. Năm con học trung học, con đột nhiên bảo: “Bố ơi, con nghỉ học đi làm kiếm tiền nuôi bố”. Tôi giật mình: “Con học đi, bố vẫn làm được”. Nhưng con cương quyết. Con đi làm công nhân ở khu công nghiệp gần xã, thi thoảng gửi về ít tiền. Tôi mừng, nghĩ con biết lo cho bố. Rồi năm con mười sáu tuổi, con dẫn về một cậu bạn trai tên Minh, quê ở Bình Dương. Con nói: “Bố ơi, con muốn lấy anh Minh”.
Cả nhà sốc. Quê anh Minh xa lắc, nếu con theo chồng thì tôi mất con. Con bảo: “Con không định đưa bố theo đâu”. Làng xóm bàn tán om sòm. Anh trai tôi lo lắng, bảo tôi: “Em ơi, con nó lớn rồi, nhưng em già yếu, không ai chăm”. Cuối cùng, anh trai quyết định đưa số tiền tiết kiệm của tôi – ba mươi triệu đồng – cho con Phương. Anh nói với con: “Con nhận tiền này, ký giấy cam kết chăm sóc bố già. Tiền này con tự do dùng, nhưng phải giữ lời”. Con và chồng mới cưới ký giấy, rồi họ quyết định đưa tôi về sống chung nhà chồng ở Bình Dương.
Tôi bước sang tuổi sáu mươi. Tôi cố gắng không gây phiền. Sáng sớm tôi dậy quét nhà, nấu cơm, giặt giũ. Tôi ra ngoài làm việc vặt cả ngày để không ngồi không. Nhưng gia đình chồng con không hài lòng. Họ bảo tôi chậm chạp, hay làm đổ vỡ, nói năng không rõ. Con Phương ban đầu bênh tôi, nhưng dần dần cũng im lặng. Những lúc cãi vã, họ nói: “Ông về quê đi, ở đây chật chội”. Tôi đau lòng nhưng không dám cãi.
Năm 2015, mâu thuẫn bùng nổ. Một hôm tôi vô tình làm vỡ cái chén, mẹ chồng con quát: “Ông già chậm như rùa, ở đây chỉ tổ vướng chân”. Con Phương trong cơn tức giận bảo: “Bố về quê đi”. Tôi bị đưa về làng trong nước mắt. Về đến nhà, anh trai tôi hỏi han, rồi phát hiện số tiền ba mươi triệu đồng đã bị con và chồng lấy sạch từ lâu. Anh trai gọi điện cho con Phương, nhưng con tắt máy. Tết năm 2016, con cùng chồng về ăn cơm. Tôi mừng rỡ, nghĩ con nhớ bố. Ai ngờ, giữa bữa cơm, con lạnh lùng nói: “Bố ơi, con sẽ kiện bố ra tòa, chấm dứt quan hệ cha con”.
Tôi như bị sét đánh. “Con… con nói gì?”. Con lặp lại: “Quan hệ nuôi dưỡng không hợp pháp”. Tôi không hiểu. Anh trai tôi cũng sững sờ. Con bỏ đi ngay sau đó.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi ngồi một mình trong nhà, nước mắt rơi lã chã. Anh trai tôi chạy đi hỏi thăm, mới biết con Phương đã thuê luật sư. Tòa án nhân dân huyện Đại Lộc xét xử. Họ nói theo luật, người nhận con nuôi phải không có con ruột, có khả năng nuôi dạy, không mắc bệnh mà y học cho rằng không nên nhận trẻ em. Đặc biệt, nam giới không có vợ nhận con gái làm con nuôi thì phải chênh lệch tuổi trên bốn mươi. Tôi lúc nhận con chỉ hơn ba mươi tuổi, lại bị bệnh não, nên quan hệ cha con bị tuyên vô hiệu. Tôi kháng cáo lên tỉnh, nhưng thua. Bản án giữ nguyên.
Dân làng bức xúc lắm. Họ bảo con Phương vô ơn. Nhưng con thay số điện thoại, cắt đứt hoàn toàn. Không một lời thăm hỏi.
Tôi quay lại căn phòng, cầm bức thư lên. Lúc này tôi mới dám mở ra. Chữ viết tay con Phương, ngày con còn nhỏ, khoảng mười lăm tuổi: “Bố Thủy kính yêu. Con biết bố là bố nuôi, nhưng con yêu bố như bố ruột. Con hứa sau này con lớn, con sẽ chăm sóc bố suốt đời, dù bố chậm chạp, dù nhà nghèo. Con không bao giờ quên ơn bố đã nhặt con giữa mưa. Con xin lỗi nếu con từng làm bố buồn vì chuyện bố mẹ ruột. Con thương bố nhất trên đời”.
Tôi khóc nức nở. Sao con lại thay đổi? Sau này tôi mới biết qua anh trai dò hỏi được, chồng con và gia đình chồng ép con. Họ bảo tôi là gánh nặng, bệnh tật, lại không hợp pháp. Họ muốn dùng luật để cắt đứt, lấy luôn số tiền. Con ban đầu cưỡng lại, nhưng dần dần bị thuyết phục. Bức thư ấy là con viết hồi còn thương tôi thật lòng, nhưng sau này áp lực cuộc sống, tiền bạc, nhà chồng đã thay đổi con.
Tôi không hận con. Tôi chỉ tiếc. Tiếc vì 24 năm hy sinh, tóc bạc sớm, sức khỏe kiệt quệ, chỉ để đổi lấy một cái kết như thế. Anh trai tôi an ủi: “Em đừng buồn, làng xóm vẫn thương em”. Nhưng mỗi đêm tôi nằm một mình, nhớ ngày con khóc oe oe trong mưa, nhớ ngày con gọi “bố ơi”, nhớ những bữa cơm đạm bạc tôi dành hết cho con.
Giờ đây nhà vắng, mưa vẫn rơi. Tôi già rồi, bệnh cũ tái phát, nói năng càng chậm. Không biết con có hối hận không? Tôi thì có. Tôi hối hận vì đã nghĩ tình yêu thương là vĩnh viễn. Nhưng dù sao, tôi vẫn yêu con. Dù con không còn là con tôi theo luật, trong tim tôi, con vẫn là đứa bé tôi nhặt giữa cơn mưa năm xưa.
Cuộc đời tôi chỉ thế. Không oán trách, chỉ buồn. Buồn vì một người cha nuôi nghèo, chậm chạp, lại nhận cái kết đắng cay đến vậy. Tôi ngồi bên hiên nhà, nhìn ra đường làng, hy vọng một ngày con quay về. Dù chỉ một lần. Dù chỉ để gọi một tiếng “bố”.
Nhưng mưa vẫn rơi, và con đường vẫn vắng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!