TҺấү Mẹ Vợ Cũ Ăп Xιп Ngoàι CҺợ, TҺιếu Tá Léп TҺeo Vḕ NҺà Và PҺát Hιệп Bí Mật NgҺẹп Lòпg….
Tôi vẫn nhớ cái nắng tháng Tư oi nồng ấy, khi bước chân tôi khựng lại giữa chợ Tân Hòa. Bộ quân phục mỏng dính mồ hôi, tiếng người mua kẻ bán ồn ào, nhưng tất cả bỗng chốc im bặt khi mắt tôi chạm vào bóng dáng quen thuộc kia. Bà Luyến – mẹ vợ cũ của tôi – đang ngồi bệt dưới đất, chiếc nón lá rách nát che nửa khuôn mặt, đôi bàn tay gầy guộc chìa ra xin tiền.
“Không thể nào…” Tôi lẩm bẩm, tim đập thình thịch. Bà Luyến, người phụ nữ từng kiêu hãnh nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt, từng nói “Anh là công an thì cũng chỉ là cơm áo gạo tiền, không mua được tương lai cho con gái tôi”, giờ đây lại hạ mình giữa chợ nghèo. Tôi đứng chôn chân, không dám tiến lại gần. Nếu bà nhìn thấy tôi trong bộ quân phục, lòng tự trọng còn sót lại của bà chắc sẽ tan vỡ.
Tôi ra hiệu cho anh em tổ công tác tiếp tục nhiệm vụ, còn mình lén theo bà về con hẻm tối tăm. Bà đi khập khiễng, dừng lại nhặt rác, rồi biến vào một căn phòng trọ ẩm mốc. Từ khe cửa, tôi nghe giọng trẻ con vang lên: “Bà ơi, bà về rồi ạ. Mía đói quá bà ơi.”
Lòng tôi thắt lại. Mía? Bà Luyến sống một mình sau khi Mai đi nước ngoài năm năm trước. Đứa trẻ nào đây? Tôi ghé mắt qua khe cửa. Một bé gái khoảng năm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn… và cái xoáy tóc bên thái dương trái. Giống hệt tôi lúc nhỏ.
Tôi suýt ngã khuỵu.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng.
Tôi đứng ngoài hẻm, mồ hôi lạnh toát dọc sống lưng. Hình ảnh năm năm trước ùa về: ngày Mai ký đơn ly hôn, bà Luyến đứng sân bay tiễn con gái đi Canada, không cho tôi một lời từ biệt. Tôi căm hận bà vì đã chia cắt chúng tôi chỉ vì tôi “nghèo”. Vậy mà giờ bà lại nghèo đến mức ăn xin, và bên cạnh bà là một đứa trẻ mang dòng máu tôi.
Tôi không kiềm được, đẩy cửa bước vào. Bà Luyến giật bắn, chiếc bát nước rơi đánh cạch. “Nam… là con sao?” Giọng bà run rẩy, hoảng loạn như bị lôi ra ánh sáng.
Tôi nhìn chằm chằm vào bé Mía. Đôi chân mày xếch, cái cằm vuông, đôi mắt bướng bỉnh – tất cả đều giống tôi và Mai như tạc. “Đứa trẻ này là ai?” Giọng tôi trầm đục.
Bà Luyến quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa. “Nam ơi, mẹ xin con… đừng làm con bé sợ…”
Tôi cười nhạt, cay đắng. “Mẹ xin con? Năm năm trước mẹ có nghĩ đến con không? Khi mẹ nói Mai đi nước ngoài vì không chịu nổi cái nghèo với con, mẹ có nghĩ đến việc con bé này đang thành hình trong bụng Mai không?”
Bé Mía sợ hãi khóc òa, ôm chặt bà ngoại. Tiếng khóc của con như dao cắt vào tim tôi. Tôi ngồi xuống, cố thu nhỏ thân hình to lớn để không dọa con. Nhưng con bé rúc sâu vào lòng bà, nhìn tôi xa lạ. Nỗi đau ấy còn tệ hơn bất kỳ vết thương nào tôi từng nhận khi đánh án.
Bà Luyến kể, giọng đứt quãng. Bà hận tôi nên đã giấu Mai việc có thai. Khi Mai sinh, bà nói dối rằng con bé mất ngay lúc chào đời, đưa cho Mai một hũ cốt giả. Bà đưa Mai sang Canada, tự mình nuôi Mía. Rồi bà bệnh thận, tiền hết, phải ăn xin.
Tôi sững sờ. “Mai… cô ấy không biết gì sao?”
“Không. Mẹ đã lừa cả hai đứa.” Bà Luyến khóc nức nở.
Tôi đứng dậy, đưa hết tiền trong ví cho bà, hứa ngày mai quay lại. Khi bước ra khỏi phòng trọ dưới cơn mưa, tiếng Mía vang lên sau lưng: “Chú ơi, chú có quay lại thật không?” Tôi gật đầu, nước mưa hòa nước mắt, không dám quay lại.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Tôi lái xe về nhà trong màn mưa trắng xóa. Lan – vợ tôi hiện tại – đang chờ với nụ cười dịu dàng và đĩa trái cây đã gọt. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Suốt bữa tối, tôi im lặng. Lan nhận ra, nhưng chỉ khẽ đặt tay lên tay tôi: “Có chuyện gì anh nói em nghe.”
Tôi lắc đầu, nói dối. Đêm ấy, tôi nằm thao thức. Hình ảnh bé Mía cứ hiện về. Sáng hôm sau, tôi mặc đồ dân sự, quay lại khu trọ. Bà Luyến nằm co quắp trên sàn, sốt cao, ho dữ dội. Mía ngồi bên lau mặt cho bà, gương mặt tái mét.
Tôi bế bà lên xe, đưa vào bệnh viện. Trên đường, bà kể hết. Mai không biết gì, vẫn tưởng con mất. Bà làm tất cả vì “tương lai” của con gái, nhưng cuối cùng tự đẩy mình và đứa cháu vào địa ngục.
Tôi gọi cho Mai. Giọng cô ấy ở đầu dây bên kia run rẩy khi nghe tôi nói. Rồi khi nhìn thấy Mía qua camera, Mai khóc đến vỡ òa. “Con tôi… con tôi còn sống…”
Bà Luyến suy kiệt nhanh chóng. Trước khi nhắm mắt, bà nắm tay tôi đặt lên tay Mía, hai giọt nước mắt lăn dài – lời xin lỗi muộn màng. Bà ra đi trong bình minh, mang theo bí mật năm năm.
Lan xuất hiện ở bệnh viện. Cô nhìn Mía, rồi nhìn tôi. “Đây là con ruột của anh và Mai?” Giọng cô bình tĩnh nhưng tái mét. Tôi gật đầu, kể hết. Lan cười chua chát: “Anh đã chọn im lặng để em bị đâm sau lưng.” Cô quay đi, để lại tôi với nỗi day dứt.
Mai về nước. Đám tang bà Luyến diễn ra lặng lẽ. Lan gửi vòng hoa từ xa, rồi đơn ly hôn. Cô không tranh chấp gì, chỉ muốn tôi lo cho con.
Tôi ký đơn, lòng nặng trĩu. Mai ở lại, chúng tôi không quay lại với nhau, chỉ cùng nuôi Mía. Con bé dần quen gọi tôi là bố, ôm tôi mỗi tối và kể chuyện bà ngoại.
Những ngày đầu thật khó khăn. Căn nhà từng thơm mùi tinh dầu của Lan giờ ngập mùi sữa bột và tiếng cười trẻ con. Tôi học cách buộc tóc cho con, kể chuyện trước khi ngủ, và đối mặt với ánh mắt đồng nghiệp khi họ biết chuyện.
Một buổi chiều, Mía chạy ra từ trường mầm non, vẫy bức tranh vẽ tôi mặc quân phục cầm tay con, phía trên là ngôi sao – bà ngoại. “Bố là siêu nhân của Mía!” Con bé reo lên.
Tôi bế con, nước mắt lặng lẽ rơi. Năm năm mất mát không thể bù đắp, cuộc hôn nhân với Lan tan vỡ, nhưng tôi đã tìm lại được con gái. Bà Luyến đã sai, sai rất nhiều, nhưng chính sai lầm ấy buộc tôi phải đứng dậy từ đống đổ nát.
Tối muộn, tôi ngồi ban công, nhìn thành phố đèn sáng. Lan có lẽ cũng đang ở đâu đó, một mình. Tôi không hận bà Luyến nữa. Cuộc đời vốn dĩ đầy những sắp đặt nghiệt ngã. Tôi chỉ là một người cha, một người lính, đang cố gắng bảo vệ những gì còn lại.
Mía ngủ say trong phòng, tiếng thở đều đều. Tôi bước vào, vuốt tóc con. Dù tương lai còn nhiều gian nan, tiếng “bố ơi” của con là lý do đủ để tôi tiếp tục.
Câu chuyện không có kết thúc đẹp như phim. Chỉ có nỗi buồn, sự hối tiếc, và tình cha con mong manh giữa bộn bề cuộc sống. Nhưng ít nhất, tôi không còn sống trong dối trá. Tôi đã tìm thấy con, và qua con, tôi tìm thấy lại chính mình.





