Cậu Ьé пgҺèo ƌập kíпҺ ȏ tȏ cứu пgườι — NҺưпg cáι gιả pҺảι trả kҺιếп aι cũпg пgҺẹп lòпg!….
Tôi đứng chết lặng giữa bãi xe nóng hầm hập như lò lửa, cục bê tông nặng trịch trong tay run bần bật. Tiếng đám đông la ó vang lên sau lưng: “Đập xe người ta rồi kìa! Thằng nhóc ve chai định trộm đồ hả?” Nhưng trong chiếc Fortuner màu đen kia, người đàn ông gục trên vô lăng không còn động đậy, mặt đỏ tím bừng, khóe miệng chảy máu khô. Tôi đập mạnh một cái. Rầm! Kính nứt toác như mạng nhện. Tim tôi thắt lại đau nhói. Lúc đó tôi không hề biết rằng quyết định chỉ trong vài giây ấy sẽ khiến cả cuộc đời tôi và một người lạ thay đổi hoàn toàn. Cũng không ai trong bãi xe ấy hiểu rằng đằng sau vẻ ngoài của tôi – thằng nhóc nghèo nhặt ve chai – là một nỗi sợ hãi cũ kỹ đang trỗi dậy từng ngày.
Buổi trưa tháng Tư ở Sài Gòn nóng như đổ lửa, không khí oi bức khiến từng hơi thở đều nặng nề. Tôi đạp chiếc xe đạp cũ kỹ, hai bao tải ve chai buộc sau lưng rung lắc theo từng nhịp. Mồ hôi ướt đẫm áo thun xám mỏng, chảy dài xuống sống lưng như những giọt nước mắt không ngừng rơi. Chân dép nhựa mòn vẹt khiến tôi suýt trượt bàn đạp mấy lần, đầu gối đau nhức. Điện thoại rung trong túi. Là cô Hạnh ở quầy thuốc bệnh viện Gia Định. Giọng cô lo lắng: “Minh hả con? Thuốc tim của bà con hết hôm nay thôi. Bác sĩ dặn phải uống đều, không được để bà mệt thêm đâu.” Tôi siết chặt tay lái đến trắng khớp ngón tay. “Dạ con biết rồi cô. Con đang kiếm tiền đây ạ.” Túi tôi lúc này chỉ còn ba trăm hai mươi nghìn. Thuốc ngoài danh mục bảo hiểm cần gần tám trăm. Bà Lan – người nuôi tôi từ năm sáu tuổi sau khi mẹ mất, cha bỏ đi – đang nằm ở phòng trọ Bình Thạnh chờ. Bà từng bán vé số rong, giờ tim yếu không đi nổi nữa. Mọi gánh nặng cuộc đời dường như đổ hết lên vai tôi, một thằng bé mười tám tuổi chưa từng biết đến sự nhẹ nhõm.
Tôi dừng xe trước quán cơm ven đường. Cô Nga thấy tôi liền xúc một suất cơm thịt kho đầy đặn nhét vào tay. “Ăn đi con, hôm qua mày uống nước lọc thay cơm rồi phải không?” Mùi thịt kho thơm lừng khiến bụng tôi réo lên, nhưng tôi ngượng ngùng chỉ nhận nửa suất. “Cảm ơn cô nhiều.” Ăn vội trong góc quán, từng miếng cơm nuốt xuống mà đắng nghẹn. Tôi tiếp tục đạp về phía P Center gần bệnh viện. Bãi giữ xe ngoài trời lúc này vắng tanh vì nắng quá gay gắt, mặt đường xi măng nóng bỏng như thiêu đốt. Tôi cúi nhặt chai nhựa, lon bia dưới gầm xe, lưng còng xuống, mồ hôi nhỏ giọt liên hồi xuống nền. Bỗng có tiếng cộc cộc yếu ớt từ chiếc Fortuner đen đậu cuối bãi. Tiếng động nhỏ nhưng đủ khiến tôi giật mình. Tôi bước lại gần. Kính tối màu, máy tắt ngấm, nhưng bên trong có người. Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi gục trên vô lăng, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, áo sơ mi nhăn nhúm đầy vết nôn khô. Tôi đập kính nhẹ. “Chú ơi! Chú nghe con không ạ?” Không một phản ứng. Tôi kéo cửa – khóa chặt. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch.
Tôi gọi 115 ngay lập tức, giọng run run: “Có người ngất trong xe giữa nắng! Chú ấy không thở mạnh nữa rồi!” Họ bảo xe cấp cứu đang kẹt ở cầu Bình Triệu, phải mất mười lăm đến hai mươi phút. Tôi hoảng loạn. Mười lăm phút dưới bốn mươi mốt độ? Người ta có thể chết thật. Tôi chạy sang chòi bảo vệ. Chú Tấn lắc đầu: “Cấp cứu tới mà, đừng đụng xe người ta. Lỡ bể kính ai đền?” Đám đông bắt đầu tụ lại, người quay video, người đứng xa chỉ trỏ. Một thanh niên cười nhếch mép: “Thằng ve chai định phá xe hả?” Tôi van xin mọi người, giọng lạc đi: “Chú ấy đang nguy kịch, ai giúp con với!” Nhưng không ai bước tới. Họ sợ liên lụy, sợ phải đền một chiếc xe tiền tỷ. Nỗi tuyệt vọng dâng trào khiến cổ họng tôi nghẹn cứng. Tôi nhớ bà Lan sáng nay dặn, giọng yếu ớt: “Đừng chạy nắng nhiều con, bà không muốn con mệt.” Nhưng nếu bỏ đi bây giờ, người kia chắc chắn sẽ không qua khỏi. Lúc đó tôi không biết rằng sự thật phía sau chiếc xe kia hoàn toàn khác những gì mọi người tưởng.
Tôi chạy quanh xe tìm cách mở cửa. Đoạn sắt cạy không được. Tiếng rên yếu ớt từ trong xe vang lên lần nữa, khiến tóc gáy tôi dựng đứng. Người đàn ông co giật nhẹ, máu chảy nhiều hơn từ miệng. Đám đông xôn xao: “Nó tính đập thật kìa!” Chú Tấn gằn giọng: “Mày có tiền đền không hả nhóc?” Tôi siết chặt tay đến run rẩy. Điện thoại rung – bà Lan gọi. Tôi tắt máy, nước mắt trào ra không kìm được. Ký ức cũ ùa về như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim. Năm mười hai tuổi, tôi bị mấy đứa lớn nhốt vào container cũ giữa bãi đất hoang nóng bỏng. Bóng tối ngột ngạt, không khí như thiếu oxy, tôi đập cửa đến chảy máu tay mà không ai cứu. Bà Lan đã tìm thấy tôi sau hàng giờ, ôm tôi run rẩy: “Nếu sau này thấy ai mắc kẹt, con đừng bỏ mặc. Dù sợ cũng phải chọn làm điều đúng, con ạ.”
Nỗi sợ hãi năm xưa trỗi dậy mạnh mẽ, khiến tay chân tôi lạnh buốt dù nắng thiêu đốt. Tôi nhặt cục bê tông lên. Đám đông la ó dữ dội: “Đừng đập! Ở tù đó nhóc!” Nhưng tôi hét lớn, giọng vỡ òa: “Có gì tôi chịu hết!” Rầm! Kính nứt toác. Rầm lần hai! Kính vỡ tung, hơi nóng phả ra kinh khủng kèm theo mùi khét của da ghế nóng. Tôi thò tay vào mở khóa, mảnh kính sắc nhọn cứa rách cánh tay, máu chảy ấm nóng xuống tay áo. Kéo người đàn ông ra ngoài, cả hai ngã xuống nền xi măng nóng rực. Xe cấp cứu còi hú vang vọng từ xa. Nhưng lúc đó, mọi thứ mới bắt đầu hỗn loạn thật sự.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Tôi quỳ bên người đàn ông, lau trán ông bằng khăn giấy ướt đẫm mồ hôi của chính mình. Hơi thở ông yếu đến mức tôi phải ghé sát mới nghe thấy, từng nhịp thở đứt quãng khiến tim tôi đau nhói. Đám đông vây quanh dày đặc, ai cũng chỉ trỏ: “Thằng ve chai đập xe rồi kìa! Bắt nó đi!” Xe công an tới. Hai anh công an bước xuống, người trẻ hỏi ngay: “Em đập kính xe người ta?” Tôi gật đầu, giọng run rẩy: “Dạ, chú ấy sắp nguy rồi ạ.” Chú Tấn chen vào: “Tôi thấy từ đầu, nó cầm đá đập luôn không hỏi ai.” Họ đưa tôi lên phường. Tôi van xin: “Con phải lấy thuốc cho bà con trước sáu giờ, bà con tim yếu lắm.” Nhưng họ vẫn giữ tôi làm biên bản. Đồng hồ điểm năm giờ bốn mươi. Tôi gọi bà Lan, giọng bà yếu ớt qua điện thoại: “Con ổn không?” Tôi nuốt nước mắt mặn chát: “Dạ con đang lo cho bà.”
Tại phường, họ xác nhận bệnh nhân bị sốc nhiệt nặng, nếu chậm thêm mười phút chắc nguy đến tính mạng. Nhưng tôi vẫn bị nghi ngờ là có ý đồ xấu. May mắn thay, một người dân tốt bụng đưa clip chứng minh tôi đã van xin mọi người trước khi đập kính. Họ cho tôi về lúc gần sáu giờ. Xe đạp tôi vẫn đó, nhưng hai bao ve chai mất sạch – tiền kiếm cả ngày trời dưới nắng. Tôi đạp như điên về bệnh viện, gió nóng táp vào mặt cay xé. Tiệm thuốc đã đóng cửa. Bà Lan lên cơn khó thở, bác sĩ phải dùng thuốc dự phòng khẩn cấp. Tôi ngồi bên giường bà, nước mắt rơi lặng lẽ không ngừng: “Con xin lỗi bà. Con cứu người nhưng không kịp lấy thuốc cho bà.” Bà Lan vuốt tóc tôi bằng bàn tay gầy guộc, giọng ấm áp: “Cứu người không bao giờ sai con ạ. Bà ổn mà, miễn con bình an là được.”
Sáng hôm sau, clip đập kính lan truyền khắp mạng. Bình luận hỗn loạn: người khen anh hùng dũng cảm, người bảo ngu ngốc liều lĩnh. Tôi không quan tâm, chỉ lặng lẽ tiếp tục cuộc sống: giao hàng, nhặt ve chai, chạy bệnh viện. Đến trưa, tôi nhận cuộc gọi từ công an: chủ xe xác nhận, không kiện. Nhưng tôi vẫn thấp thỏm lo âu. Chiều đó, tôi gặp ông ấy – Hoàng Nam – ở khu hút thuốc bệnh viện. Ông cầm lon bia, mặt hốc hác, mắt đỏ hoe. Tôi không kìm được, giọng nghẹn ngào: “Con cứu chú mà mất hết tiền thuốc bà. Bà con suýt nguy. Giờ chú còn ngồi uống?” Nam im lặng hồi lâu, rồi ông kể, giọng vỡ òa. Công ty kiến trúc của ông phá sản, vợ con bỏ đi vì nợ nần chồng chất, ông uống rượu để quên nỗi đau. Hôm đó ông ngồi trong xe chỉ để “nghỉ một lát” giữa cơn tuyệt vọng tột độ, không ngờ sốc nhiệt suýt lấy đi mạng sống.
Tôi nhìn ông, nước mắt trào ra: “Con từng bị nhốt trong container nóng bỏng năm mười hai tuổi, suýt chết vì không ai cứu. Nếu hôm đó con bỏ chú, con sẽ sống sao mà yên lòng?” Nam run tay buông lon bia rơi xuống đất. Ông khóc nức nở như đứa trẻ. Tối đó, ông đổ hết rượu trong nhà, gọi trung tâm cai nghiện. Sáu tháng sau, ông tìm tôi. Ông đưa thuốc bổ cho bà Lan, mời tôi làm việc ở văn phòng kiến trúc nhỏ của ông mới mở lại. Ban đầu tôi từ chối, giọng run run: “Con không cần thương hại đâu chú.” Nhưng bà Lan bảo: “Người ta có lòng thì nhận đi con, đừng để lòng tốt của người khác phí hoài.” Tôi thử. Ban ngày đo vẽ công trình, tối học bổ túc văn hóa. Có hôm mệt rã rời, chân tay đau nhức sau những ngày lao động, nhưng lần đầu tiên trong đời tôi thấy tương lai không chỉ là ve chai và nắng cháy da.
Một năm sau, bà Lan khỏe hơn nhiều, có thể tự đi chợ nhẹ nhàng. Tôi mặc sơ mi đi công trình, biết vẽ Autocad thành thạo, biết góp ý bản thiết kế nhỏ. Nam cai rượu thành công, con gái ông gọi về từ xa. Chúng tôi không nói nhiều về ngày hôm đó, nhưng mỗi lần gặp, ông hay nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn sâu sắc: “Nhờ cháu mà chú sống lại, không chỉ thân xác mà cả linh hồn.” Còn tôi? Tôi vẫn nhớ cái nắng bốn mươi mốt độ thiêu đốt da thịt, tiếng kính vỡ vang trời, và nỗi sợ mất bà Lan. Cuộc sống không hoàn hảo. Tiền phòng trọ vẫn đôi khi trễ hạn, bà Lan vẫn phải tái khám định kỳ, và tôi vẫn tự hỏi liệu lòng tốt có đáng đánh đổi tất cả. Nhưng khi thấy Nam cười vui với con gái, khi bà Lan nắm tay tôi nói “Con làm tốt lắm”, tôi biết mình không hối hận một giây nào.
Đôi khi tôi đạp xe ngang P Center cũ. Nắng vẫn nóng bỏng như ngày nào, bãi xe vẫn vắng vẻ. Tôi dừng lại, ngồi trên yên xe, nghĩ về thằng nhóc năm xưa và người đàn ông suýt chết trong chiếc xe sang. Không phải ai cũng thay đổi, nhưng ít nhất hai chúng tôi đã cứu được nhau theo cách kỳ diệu nhất. Tôi không biết ngoài kia còn bao nhiêu người đang mắc kẹt trong “chiếc xe khóa kín” của riêng họ – nỗi tuyệt vọng, cô đơn, đau khổ. Chỉ biết rằng, dù sợ hãi, dù mệt mỏi, dù mọi người quay lưng chỉ trỏ, tôi vẫn chọn đập vỡ kính. Vì nếu không, tôi sẽ mãi là thằng bé bị nhốt trong bóng tối năm mười hai tuổi. Và có lẽ, đó mới là điều đáng sợ nhất trong cuộc đời này.





