Coп Dȃu Ép Mẹ CҺồпg Quỳ Ngoàι Cổпg, KҺȏпg Ngờ Tỷ PҺú Vừa Trở Vḕ Đúпg Lúc Và Cáι Kết Đắпg….

Coп Dȃu Ép Mẹ CҺồпg Quỳ Ngoàι Cổпg, KҺȏпg Ngờ Tỷ PҺú Vừa Trở Vḕ Đúпg Lúc Và Cáι Kết Đắпg….
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm kinh hoàng ấy. Xe tôi vừa phanh rít trước cổng biệt thự thì tiếng quát chói tai vang vọng giữa sân rộng: “Quỳ xuống! Tôi nói bà quỳ xuống nghe chưa?” Ngay sau đó là tiếng va chạm nặng nề. Mẹ tôi, bà Thảo, bị xô mạnh ngã xuống nền đá lạnh. Đầu gối bà chạm đất bật đau, thân thể gầy guộc run rẩy vì kiệt sức, mái tóc bạc rối bù dính bết vào khuôn mặt tái nhợt. Đôi tay già nua chống xuống đất cố giữ thăng bằng. Trên bậc thềm cao hơn vài bậc, Yến – vợ tôi – đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. Bên cạnh cô ta là người đàn ông mặc vest lịch sự, tay cầm tập hồ sơ dày cộp. Yến ném tập giấy xuống trước mặt mẹ. Những tờ giấy trắng rơi vãi trên nền ướt. “Chỉ cần ký vào đây, mọi chuyện sẽ kết thúc,” Yến nói chậm rãi, giọng băng giá. Mẹ tôi run rẩy lắc đầu: “Tôi không ký.” Yến lập tức biến sắc, bước xuống một bậc, giơ chân đá mạnh vào vai bà khiến bà ngã nghiêng. “Không ký thì bà cứ quỳ ở đây đến khi chịu ký thì thôi.”
Người đàn ông kia mở hồ sơ, giọng đều đều như phán quyết: “Bà nên suy nghĩ kỹ, chỉ cần một chữ ký là con trai bà sẽ không gặp rắc rối.”
Tôi đứng chết lặng bên xe, tim đập thình thịch. Dưới nền đá lạnh, mẹ tôi đang quỳ như kẻ tội đồ. Còn người đang đứng trên cao với vẻ tàn nhẫn kia lại chính là vợ tôi – người tôi từng tin tưởng tuyệt đối. Tôi không tin nổi mắt mình. Chân tôi run lên khi lao vào sân. “Mẹ! Mẹ ơi!” Tôi hét lên, giọng vỡ òa. Mẹ ngẩng đầu, đôi mắt mệt mỏi mở to kinh ngạc: “Lâm… con về rồi sao?” Giọng bà yếu ớt, đứt quãng.
Tôi chạy đến, cúi xuống đỡ mẹ đứng dậy. Tay bà lạnh buốt, run cầm cập bám vào cánh tay tôi. Quần áo bà ướt sũng vì cơn mưa vừa tạnh, vết bầm tím mờ trên cánh tay khiến lòng tôi quặn thắt. “Con đưa mẹ vào nhà,” tôi nói, giọng nghẹn lại. Nhưng Yến lên tiếng ngay: “Anh về sớm vậy sao? Mẹ tự ra đây quỳ đấy, em đang khuyên bà vào nhà mà.” Giọng cô ta bình thản lạ thường, không một chút hoảng hốt.
Tôi quay phắt lại nhìn vợ, ánh mắt đầy khó hiểu. “Chuyện gì đang xảy ra vậy Yến?” Yến nhún vai: “Em cũng đang giải quyết công việc cho anh thôi.” Người đàn ông kia bước xuống một bước: “Tôi là luật sư hỗ trợ gia đình. Công ty anh đang có vấn đề pháp lý, cần chữ ký xác nhận.” Tôi nhìn tập hồ sơ trong tay hắn, rồi nhìn mẹ đang bám chặt lấy tôi như sợ bị kéo đi. Lúc đó tôi chưa hiểu gì hết. Nhưng trong lòng đã dâng lên cảm giác bất an khó tả. Nhất là khi mẹ khẽ siết tay tôi, ánh mắt lo sợ liếc về phía Yến và người đàn ông kia. Tôi biết ngay, chuyện này không đơn giản như họ nói.
Tôi dìu mẹ ngồi xuống bậc thềm gần đó, lau vội vết bẩn trên quần bà. Mẹ thở hổn hển, sắc mặt tái mét. “Mẹ, con về rồi, mẹ đừng sợ,” tôi thì thầm. Rồi tôi quay sang Yến: “Em mang luật sư lạ đến nhà khi anh đi công tác, ép mẹ ký giấy tờ gì vậy?” Yến cau mày: “Anh mới về đã làm lớn chuyện. Công ty đang gặp rắc rối, em chỉ muốn giúp anh thôi.” Người đàn ông mở hồ sơ đưa cho tôi: “Anh xem đi, chỉ là thủ tục đơn giản.”
Tôi cầm tập giấy, lật vài trang đầu. Tim tôi lạnh buốt. Đó không phải giấy tờ giải quyết rắc rối. Những điều khoản rõ ràng là chuyển nhượng cổ phần, thay đổi quyền kiểm soát công ty sang người đại diện khác. “Đây là gì?” Tôi gằn giọng. “Em nói đây là giấy tờ xử lý công ty?” Yến hơi sững: “Đúng vậy, anh đang hiểu nhầm rồi.” Tôi lật thêm vài trang, máu nóng dồn lên mặt. “Chuyển cổ phần sang người đại diện? Người đó là ai? Vợ anh sao?” Yến tái mặt: “Anh suy diễn quá rồi. Luật sư chỉ giúp thôi.”
Tôi nhìn thẳng vào người đàn ông: “Ông là luật sư nào? Làm cho công ty luật nào?” Hắn chỉnh cổ áo: “Tôi làm tự do. Trong thời gian anh đi công tác, Yến mời tôi đến xử lý vài việc.” Tôi cười lạnh: “Công ty tôi có phòng pháp lý riêng. Sao lại cần ông lạ mặt?” Mẹ lúc này khẽ lên tiếng, giọng run run: “Con à… họ mang giấy tờ đến nhiều lần. Mẹ không ký. Họ nói nếu mẹ không ký thì con sẽ bị bắt, công ty sụp đổ.” Tôi quay phắt sang mẹ: “Họ nói gì với mẹ?” Mẹ cúi đầu: “Họ nói con có sai sót tài chính lớn, phải ký gấp để cứu con.”
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Mẹ tôi, người phụ nữ già yếu hay dạo vườn buổi sáng, đọc sách chiều tối, giờ lại bị dọa nạt như vậy. “Mẹ đã từ chối bao nhiêu lần?” Tôi hỏi. Mẹ thở dài: “Nhiều lần lắm con. Mỗi lần mẹ từ chối, Yến lại cáu. Có hôm nó đưa thuốc cho mẹ uống, nói là thuốc bổ vì mẹ già hay mệt. Uống xong mẹ thấy đầu óc nặng nề, chóng mặt, không tỉnh táo.” Yến chen vào ngay: “Đó chỉ là thuốc bổ thôi! Mẹ nghĩ lung tung vì lo cho con.” Nhưng mẹ lắc đầu: “Không phải. Sau khi uống, họ mang giấy tờ đến ép mẹ ký. Mẹ cố giữ tỉnh, không ký. Rồi họ khóa cửa phòng mẹ, không cho ra ngoài. Mấy ngày gần đây họ bắt mẹ ra cổng này, quỳ xuống ép ký.”
Tôi siết chặt tay mẹ, máu trong người sôi lên. “Em khóa cửa phòng mẹ? Em cho thuốc mẹ uống để ép ký?” Yến mất bình tĩnh: “Anh đừng nghe mẹ nói bậy. Mẹ tự ra đây quỳ, em chỉ khuyên thôi.” Người đàn ông cười gượng: “Bà Thảo đang căng thẳng quá, suy diễn thôi.” Tôi bước lên một bước, giọng lạnh tanh: “Ông đến nhà tôi khi tôi vắng mặt, mang giấy tờ chuyển tài sản, dọa mẹ tôi rằng con trai bà sắp bị bắt. Ông nghĩ tôi tin sao?”
Không khí sân biệt thự nặng nề như chì. Mưa nhỏ lất phất lại rơi. Tôi nhìn Yến, người phụ nữ tôi cưới về ba năm nay, từng nghĩ dịu dàng, chăm sóc gia đình. Giờ cô ta đứng đó với ánh mắt xa lạ. “Em quen người này từ bao giờ?” Tôi hỏi thẳng. Yến khoanh tay: “Em thuê luật sư vì công ty anh có vấn đề, anh đi công tác em không muốn làm phiền.” Mẹ khẽ nói: “Con à, mẹ thấy họ nói chuyện với nhau rất thân. Không giống người mới quen. Có lần mẹ nghe họ nhắc cổ phần, nói chỉ cần mẹ ký là xong hết.”
Tôi quay sang người đàn ông: “Ông lấy thông tin nội bộ công ty ở đâu? Ông biết công ty tôi làm bất động sản, nhưng chi tiết thì sao?” Hắn khựng lại một giây. Yến cắt ngang: “Anh đang thẩm vấn em sao? Anh về chưa được nửa tiếng đã nghi ngờ vợ.” Nhưng tôi không dừng: “Các người đã lập kế hoạch này từ bao lâu? Khi nào em và ông ta quen nhau? Mục đích là chiếm hết tài sản của anh đúng không?”
Yến cười nhạt: “Anh tưởng tượng quá nhiều.” Nhưng ánh mắt cô ta đã lộ rõ sự hoảng loạn. Người đàn ông siết chặt cặp da. Tôi siết tay mẹ chặt hơn, giọng run run vì giận: “Mẹ chịu đựng bao nhiêu ngày nay chỉ vì con. Con không ngờ…”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi nhìn thẳng vào mắt Yến, chờ câu trả lời. Lúc này mọi thứ đã quá rõ. Mẹ tôi nắm tay tôi run run, thì thầm: “Con à, họ quen nhau từ trước. Mẹ thấy họ ôm nhau trong phòng khách một lần, khi mẹ thức dậy giữa đêm.” Câu nói ấy như sét đánh ngang tai. Yến tái mét, bước lùi một bước: “Mẹ nói bậy! Không có chuyện đó!” Nhưng người đàn ông kia không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn liếc Yến một cái đầy ý tứ, rồi quay sang tôi: “Anh Lâm, chúng ta có thể nói chuyện riêng.”
Tôi cười khẩy, giọng lạnh buốt: “Nói riêng để tiếp tục lừa tôi sao? Em và hắn là tình nhân đúng không Yến? Em chờ anh đi công tác để đưa hắn vào nhà, ép mẹ ký chuyển hết cổ phần, rồi hai người bỏ trốn với tài sản? Thuốc bổ gì mà làm mẹ chóng mặt, khóa cửa phòng mẹ, bắt mẹ quỳ ngoài sân mưa? Tất cả là để chiếm đoạt công ty của anh!” Yến bắt đầu khóc, nhưng nước mắt ấy không còn làm tôi mềm lòng: “Anh hiểu lầm rồi… em chỉ muốn giúp…” Nhưng mẹ tôi lúc này mạnh mẽ hơn bao giờ hết, giọng bà run nhưng kiên quyết: “Không phải giúp. Họ nói với mẹ rằng nếu không ký, con sẽ bị tù. Mẹ sợ, nhưng mẹ không ký vì con.”
Tôi gọi ngay cho luật sư thật của công ty, giọng bình tĩnh nhưng quyết liệt: “Anh đến ngay biệt thự, mang theo người. Có chuyện lớn.” Người đàn ông kia hoảng, định thu hồ sơ nhưng tôi giật lấy: “Đây là bằng chứng.” Yến lao đến giật: “Anh không được!” Tôi đẩy tay cô ta ra: “Đừng chạm vào tôi. Từ nay em không còn là vợ tôi nữa.” Cô ta ngã ngồi xuống bậc thềm, khóc nức nở: “Anh… em sai rồi… nhưng em cần tiền… công ty anh lớn quá, em và anh ấy chỉ muốn một phần…”
Sự thật phơi bày hết. Hóa ra Yến và người đàn ông kia – tên thật là Minh, một tay môi giới bất động sản – đã quen nhau từ trước khi tôi cưới Yến. Họ lập kế hoạch chiếm đoạt tài sản từ lâu. Chuyến công tác của tôi là cơ hội hoàn hảo. Họ thuê luật sư giả, làm giả hồ sơ, dùng thuốc an thần nhẹ để làm mẹ tôi yếu đi, rồi ép ký. Nếu mẹ ký, quyền kiểm soát công ty sẽ chuyển sang tay Minh, Yến sẽ ly hôn và chia tài sản. Nhưng mẹ tôi, dù già yếu, đã kiên quyết giữ vững. Bà chịu đói, chịu khát, chịu quỳ ngoài sân chỉ để bảo vệ con.
Luật sư thật của tôi đến trong đêm, cùng công an. Họ bị dẫn đi với tập hồ sơ làm chứng. Yến khóc lóc van xin, nhưng tôi không quay đầu. “Em đã chọn đường này rồi,” tôi nói lạnh lùng. Minh cúi đầu không nói gì. Cảnh sát ghi lời khai, biệt thự trở lại yên tĩnh nhưng lòng tôi tan nát.
Những ngày sau, tôi dọn Yến ra khỏi nhà. Giấy ly hôn được ký nhanh chóng. Mẹ tôi nằm viện hai ngày vì kiệt sức và thuốc an thần. Tôi ngồi bên giường bệnh, nắm tay bà, nước mắt lăn dài: “Mẹ chịu khổ vì con. Con xin lỗi vì đã không ở nhà, vì tin Yến quá.” Mẹ vuốt tóc tôi, giọng yếu ớt nhưng ấm áp: “Con đừng trách mình. Mẹ chỉ muốn con bình an.” Tôi đưa mẹ về nhà, thuê người chăm sóc, mỗi sáng tôi tự pha sữa, chiều đưa bà dạo vườn như trước.
Nhưng mọi thứ không còn như xưa. Biệt thự rộng lớn giờ im ắng lạ thường. Tôi thường ngồi một mình trong phòng khách, nhìn tập hồ sơ cũ, lòng đầy tiếc nuối. Tôi từng yêu Yến thật lòng, từng mơ một gia đình êm ấm. Giờ chỉ còn lại nỗi đau phản bội. Mẹ già đi trông thấy, bà hay ngồi lặng lẽ, ánh mắt xa xăm. Có lần bà nói khẽ: “Con ạ, cuộc đời dài, may mà mẹ con còn nhau.” Tôi gật đầu, ôm mẹ thật chặt, nhưng trong lòng vẫn đau nhói. Tôi hối hận vì đã để mẹ chịu đựng một mình, hối hận vì đã mù quáng tin người. Tài sản giữ được, công ty vẫn ổn, nhưng gia đình tan vỡ. Mỗi đêm tôi nằm thao thức, nghĩ về những bữa cơm cũ, về nụ cười của Yến ngày xưa, và tự hỏi sao mọi thứ lại đi đến nông nỗi này.
Cuộc sống tiếp tục, chậm rãi và nặng nề. Tôi chăm mẹ chu đáo hơn, nhưng nỗi buồn vẫn âm ỉ. Có những lúc mẹ nắm tay tôi, hai mẹ con ngồi nhìn mưa rơi ngoài sân – nơi từng xảy ra chuyện kinh hoàng ấy – mà không nói gì. Tôi biết, vết thương này sẽ lành dần, nhưng sẹo thì mãi mãi còn đó. Và tôi, từ nay, sẽ không bao giờ tin người dễ dàng nữa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!