Sau KҺι Lү Hȏп, CҺồпg Cũ Và Các Coп Đuổι Tȏι Ra KҺỏι NҺà… NҺưпg…. kҺȏпg пgờ…………..
Tôi phải rời khỏi đây ngay đêm nay. Giọng Đạt lạnh lẽo như băng cắt ngang tiếng sấm rền trên bầu trời Phú Mỹ Hưng. Ông ta chỉ thẳng tay ra cánh cửa gỗ lim: “Bà có đúng ba mươi phút để thu dọn và biến khỏi tầm mắt tôi.”
Tôi đứng im, ánh mắt dừng lại ở hai đứa con. Yến Nhi – con gái tôi – ném bản án ly hôn lên bàn kính, giọng lạnh tanh: “Mẹ đừng cố nữa. Tất cả tài sản ba đã chuyển hết sang công ty. Mẹ trắng tay rồi.” Minh Thành – con trai út tôi từng thức trắng đêm bế ẵm – cúi gằm mặt, không dám nhìn mẹ. Tim tôi đau nhói như bị bóp nghẹt, nước mắt trào ra nhưng tôi nuốt ngược vào trong, vị mặn đắng lan khắp cổ họng.
Họ chờ tôi khóc lóc, quỳ van xin. Nhưng tôi không. Tôi lặng lẽ lên lầu, xếp vào vali vài bộ áo dài cũ, tấm ảnh gia đình và chiếc vòng cẩm thạch của mẹ. Mỗi bước chân xuống cầu thang như cắt một phần ruột gan. Đạt giật phăng chùm chìa khóa, ném sấp tiền năm trăm nghìn xuống thềm đá ướt sũng. Từng tờ bay lả tả dưới mưa xối xả. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Cánh cửa đóng sầm sau lưng. Tiếng chốt khóa vang lên lạnh lẽo. Mưa quất vào mặt, nước mắt hòa lẫn không kìm được. Qua cửa sổ tầng hai, tôi thấy Đạt và hai đứa con nâng ly rượu vang ăn mừng. Tiếng cười của họ sắc nhọn như dao cứa vào tim.
Họ nghĩ tôi đã gục ngã. Họ nhầm to.
Tôi không nhặt một tờ tiền nào. Tay lạnh cóng luồn vào túi áo, rút chiếc điện thoại bảo mật. “Bà Nhung à? Vở kịch mười năm của tôi đến lúc hạ màn rồi.”
Chiếc taxi lao vào màn mưa Sài Gòn. Tôi ngồi trên ghế sau, người ướt sũng nhưng lòng bình thản lạ thường. Điểm đến là căn gác mái nhỏ của Nhung trong hẻm quận Ba. Hương trầm ấm áp, trà mạn mộc mạc.
Nhung không hỏi gì, chỉ đưa khăn khô và khóa cửa. Tôi cởi áo khoác ướt, rạch lớp đáy vali, lấy ra USB mã hóa và cuốn sổ tay da cũ. Đây chính là quả bom có thể đánh sập cả đế chế của Đạt – hàng ngàn tỷ trái phiếu giả, công ty ma rửa tiền mà tôi lặng lẽ ghi chép suốt mười năm qua, trong vai bà nội trợ vô hại.
Điện thoại rung. Tin nhắn Yến Nhi: “Mẹ gửi trả con chiếc đồng hồ Patek Philippe. Trợ lý mai qua lấy.” Không một lời hỏi han sức khỏe. Lồng ngực tôi thắt lại. Phần mẹ hiền trong tôi chính thức khép lại.
Nhung bưng trà nóng: “Bắt đầu từ đâu, Ly?”
Tôi nhấp ngụm trà đắng: “Tôi cần gặp ông Phúc.”
Hai ngày sau, tầng cao nhất Landmark 81, ông Phúc thay đổi sắc mặt khi xem hết hồ sơ. “Bà Ly… người đàn bà pha trà sau lưng lão Đạt lại nắm quả bom này.”
Tôi nói khẽ: “Tôi muốn đánh sập tất cả. Nhưng ông xem kỹ đi…”
Ông Phúc ngừng lại: “Tất cả chữ ký duyệt… đều là của Minh Thành – con trai bà.”
Lòng tôi như bị dao đâm. Nước mắt lăn dài. Đúng lúc đó, Thành gọi, giọng run rẩy: “Mẹ ơi… ba bắt con ký thêm nhiều giấy tờ. Con sợ lắm…”
Tôi siết chặt điện thoại: “Mai trưa mười hai giờ, gặp mẹ ở Thảo Cầm Viên. Đừng để ai biết.”
Nhưng đến nơi, Yến Nhi xuất hiện thay vì Thành. Nó ném tập hồ sơ lên bàn: “Năm trăm tỷ tiền bẩn đã chuyển vào tài khoản mang tên mẹ. Ký nhận tội đi, mẹ chỉ án treo thôi.” Tôi cầm tờ giấy, xé nát trước mặt nó. “Mẹ sinh con, nhưng ba con đã biến con thành kẻ nhẫn tâm.”
Cuộc săn đuổi bắt đầu. Chúng tôi thoát khỏi hầm Thủ Thiêm, nhận thẻ nhớ từ Trúc – trợ lý của Thành. “Nông trại Thông Đỏ,” con bé thì thầm.
Đêm đó, giữa mưa lớn, xe lao lên đèo Bảo Lộc. Năm giờ sáng, tôi đẩy cửa hầm rượu cũ ở nông trại – mảnh đất mang tên thời con gái mà Đạt từng khinh thường. Két sắt mở ra: một trăm cây vàng SJC, mười sổ đỏ đất mặt tiền, và bộ hồ sơ gốc có chữ ký, dấu mộc đỏ của Đạt. Tổng trị giá gần hai trăm tỷ.
Nhung run giọng: “Ly… đây là sao?”
“Đây là hồi môn cha tôi. Suốt ba mươi năm, Đạt tưởng tôi tay trắng.”
Tôi ôm cặp tài liệu, bước lên thang hầm. Đã đến lúc lật ngược bàn cờ…….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tiếng lốp xe rít chói tai ngoài sân. Cánh cửa gỗ bị đạp tung. Đạt ướt sũng bước vào, sau lưng là Yến Nhi tái mét và Minh Thành bị khống chế. Hắn rút súng chĩa thẳng vào tôi: “Đưa hồ sơ gốc ra đây!”
Yến Nhi hoảng loạn níu áo ba, bị hất văng mạnh. Lần đầu tiên nó thấy rõ bộ mặt thật của cha mình.
Tôi đứng yên, lướt mắt qua con gái rồi dừng ở Thành – một tín hiệu im lặng. “Được rồi,” tôi nói điềm tĩnh. Tôi cúi xuống, nhặt đống sổ sách cũ vô giá trị nhét vào túi đen đưa cho Đạt. Mắt hắn rực sáng tham lam, lao tới cướp.
Đúng lúc đó, Thành gầm lên ôm chặt chân cha. Tôi hất can rượu ngâm vào lò sưởi. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, khói đen cuồn cuộn. Tôi và Nhung dìu Thành lao ra cửa. Yến Nhi gục dưới sàn ho sặc sụa. Đạt không thèm nhìn con, lao vào lửa vớt túi đen hắn tưởng là sinh mệnh.
Chúng tôi chạy vào màn sương lạnh ngắt, bỏ lại ngọn đồi rực lửa và đế chế đang tự thiêu trong lòng tham.
Sáu tháng sau, đế chế Đạt sụp đổ hoàn toàn. Hắn nhận án tù chung thân. Tôi dùng hai trăm tỷ đền bù cho các nạn nhân. Buổi chiều hoang hôn trên sông Sài Gòn, tôi ngồi trong sân biệt thự mới ở Thảo Điền, nhấp ngụm trà sen. Nhung phe phẩy quạt, bà Thu – vợ cả cũ của Đạt – mỉm cười gọt hoa quả. Ba người đàn bà từng chung kiếp nạn giờ an yên bên nhau.
Trong bếp, Yến Nhi vụng về nhặt rau, Minh Thành nếm nồi canh chua. Chúng đang học cách xây dựng bữa cơm gia đình. Vết sẹo trên vai tôi đã se lại.
Nhớ đêm mưa bị đuổi, tôi không hối tiếc. Đó không phải bi kịch, mà là tấm vé tái sinh. Sự nhẫn nhục từng là vũ khí, giờ là bình yên. Dù trong lòng vẫn còn nỗi buồn man mác vì hai đứa con đã mất quá nhiều để trưởng thành. Gia đình tan vỡ là cái giá đắt nhất. Nhưng tôi, người mẹ im lặng mười năm, giờ chỉ mong chúng biết rằng: trong im lặng sâu thẳm nhất, tình yêu và công lý vẫn luôn tồn tại, dù muộn màng đến đâu.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





