Tȏι Và Em CҺồпg Cãι NҺau, Mẹ CҺồпg Tát Tȏι Nổ Đom Đóm Mắt, CҺồпg Tȏι lập tức Đuổι Cả Mẹ CҺồпg Và Em…
Tôi và em chồng cãi nhau đến mức không khí trong nhà căng như dây đàn. Rồi mẹ chồng lao tới, vung tay tát tôi một cái mạnh đến mức tôi lảo đảo, ngã dúi dụi xuống sàn gạch lạnh buốt. Má trái bỏng rát, đầu ong ong, mắt nổ đom đóm. Thằng Kubi trong phòng khóc ré lên vì sợ hãi, tiếng khóc xé toạc tim tôi. Hân đứng bên cạnh cười khẩy, giọng the thé: “Chị tự làm tự chịu đi, đừng có đổ lỗi cho em!” Bà Phương thở hồng hộc, chỉ tay vào mặt tôi: “Mày hỗn láo với con gái tao à? Tao dạy cho mày một bài học!”
Tôi nằm đó, nước mắt trào ra không kìm được, vị mặn chát lan trên môi. Không phải vì đau thể xác, mà vì uất ức dồn nén bao tháng nay bùng nổ trong lồng ngực. Căn nhà mà tôi từng mơ là tổ ấm giờ đây như một chiến trường lạnh lẽo. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, cái tát ấy chỉ là giọt nước tràn ly, và sự thật phía sau tất cả những gì xảy ra trong mấy tháng qua hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.
Tôi tên Linh, năm nay ba mươi tuổi. Người ta hay nói đàn bà hơn nhau ở tấm chồng, nhưng tôi nghĩ đàn bà hơn nhau ở sự lựa chọn. Và tôi đã lựa chọn sai lầm chỉ vì một khoảnh khắc yếu lòng vì tình thân. Ngày tôi ôm thằng Kubi từ viện về, căn nhà hai vợ chồng chật hẹp nhưng ngập tràn mùi sữa ngọt ngào, mùi tã và hạnh phúc non nớt. Thành vụng về bế con như ôm quả bom, mắt anh lấp lánh niềm vui. Tôi nhìn anh nhìn con mà tim ấm áp, nghĩ mình đã có cả thế giới. Nhưng thế giới ấy quá mong manh.
Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, luôn khao khát một gia đình trọn vẹn. Chính khao khát ấy đã khiến tôi mù quáng. Sau sinh, tôi kiệt sức. Công việc văn phòng không thể nghỉ hẳn, con quấy khóc đêm ngày. Một mình tôi xoay xở trong bốn bức tường, mệt mỏi đến mức nhiều đêm ngồi khóc thầm vì không ngủ nổi. Đúng lúc đó, Thành nhận điện từ mẹ anh, bà Phương. Ở quê bà cãi nhau vì chuyện đất đai lặt vặt, còn Hân – em gái anh hai mươi ba tuổi, suốt ngày cắm mặt điện thoại chưa có việc làm ổn định. Bà khóc lóc kể lể, bảo nhớ cháu nội, bảo buồn chán. Rồi gợi ý lên thành phố ở tạm.
Thành nhìn tôi ái ngại: “Hay mình thuê người giúp việc đi em, anh sợ em vất vả thêm”. Giá lúc ấy tôi nghe lời anh. Giá tôi đủ tỉnh táo gạt đi hình ảnh gia đình sum vầy mà tôi tự vẽ trong đầu. Nhưng mệt mỏi của bà mẹ bỉm sữa cộng với mong muốn làm hài lòng nhà chồng đã khiến tôi gật đầu. Tôi nghĩ đơn giản: mẹ chồng chăm cháu nội thì còn gì bằng, vừa tiết kiệm vừa ấm áp. Ôi, suy nghĩ ngây thơ ấy giờ nghĩ lại mới khiến tim tôi nhói đau. Nó như mở cửa nhà đón hồ đói vào rồi tự an ủi rằng nó chỉ ăn cỏ.
Ngày bà Phương và Hân dọn đến, họ mang hai vali to đùng và nụ cười niềm nở. Bà ôm Kubi suýt soa: “Ôi giời ơi cháu nội bà đây rồi, giống bố nó như tạc”. Hân lăng xăng khen nhà đẹp, tay thì lôi điện thoại chụp selfie. Thành thở phào nhẹ nhõm, còn tôi thoáng cảm giác bất an lạnh chạy dọc sống lưng. Cái cách bà liếc đánh giá nội thất, cái cách Hân chụp ảnh khoe lên mạng… không giống niềm vui người thân mà như kẻ vừa chiếm được lãnh địa mới.
Những ngày đầu họ còn giữ kẽ. Bà xắn tay vào bếp nhưng toàn nấu món Hân thích. Bà đòi bế cháu nhưng chỉ năm phút, thằng bé khóc là trao ngay lại cho tôi: “Nó tìm hơi mẹ rồi”. Hân thì đúng nghĩa khách quý: ăn xong để bát, quần áo vứt lung tung. Tôi dọn dẹp như mặc định. Nhưng tôi không biết rằng, lớp vỏ hòa thuận ấy mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió là nứt. Và nó nứt từ những chuyện nhỏ nhặt nhất.
Sáng đông Hà Nội se lạnh, tôi tắm cho Kubi xong, mặc body dài tay khoác áo mỏng. Bà Phương bĩu môi: “Sao cô mặc phong phanh thế? Phải quấn mấy lớp chứ không ho ra đấy”. Tôi nhẹ nhàng giải thích theo lời bác sĩ, bà lườm sắc lẻm: “Trứng đòi khôn hơn vịt”. Rồi bà lén trùm chăn lông cừu lên nôi. Tôi can, bà gắt to: “Cô biết cái gì? Ngày xưa tôi quấn thằng Thành ba bốn lớp, nó vẫn khỏe re”. Thành chạy ra can: “Mẹ, nhà kín gió mà”. Bà quay ngoắt: “Giờ anh chị bênh nhau rồi à? Được, tôi không nói nữa”. Cửa phòng bà đóng sầm, Kubi giật mình khóc oe oe. Hân vẫn dán mắt điện thoại, như không tồn tại.
Căn nhà dần chia phe. Một bên là bà và Hân thì thầm, liếc tôi dò xét. Bên kia là tôi lủi thủi một mình. Thành kẹt giữa, cố làm cầu nối nhưng cầu ấy ọp ẹp. Tôi nhận ra họ không đến giúp, họ đến khẳng định quyền lực. Bà muốn là nữ hoàng trong nhà con trai. Hân muốn sống như công chúa. Còn tôi thành kẻ phục dịch. Sự ấm ức tích tụ như con đê sắp vỡ, khiến tim tôi đau nhói mỗi đêm.
Rồi cái cớ hoàn hảo xuất hiện: chiếc máy hút sữa đắt tiền của tôi. Tôi đi làm về sớm, thấy Kubi khóc ngặt, bình sữa vẫn nguyên, còn máy hút sữa nằm trên bàn, phễu vỡ tan. Hân vẫn bấm điện thoại. Tôi hỏi, cô ta lắp bắp: “Em… em thấy nó rơi dưới đất”. Bà Phương từ bếp ra, bênh con: “Nó tò mò cầm xem tí thôi, đồ cô mong manh dễ vỡ”. Tôi cố giữ bình tĩnh đòi xin lỗi, bà ném đĩa hạt dưa rầm: “Cô tiếc tiền muốn bắt Hân đền à?”. Thành về, nghe xong chỉ thở dài: “Thôi em, mua cái khác, đừng làm mất hòa khí”. Lời anh như dao cắt sâu vào tim. Ngay cả chồng tôi cũng chọn hòa giải trên sự chịu đựng của tôi.
Sau vụ đó, họ càng lấn tới. Phòng khách bị thay sofa cũ, bếp ngập đồ ăn bà thích, tủ lạnh không còn chỗ cho đồ ăn dặm của con. Phòng ngủ vợ chồng tôi cửa không được đóng, bà có thể xông vào bất cứ lúc nào. Hân dùng chung nhà tắm, lấy đồ tôi mặc. Tiền bạc cũng thành vấn đề. Hân vòi vĩnh Thành mua điện thoại, váy áo, xe máy. Tôi góp ý, Thành cau mày: “Em tính toán với em gái anh à?”. Bà Phương xen vào: “Khác máu tanh lòng”. Những lời so sánh “con dâu nhà người ta” cứ dày đặc, khiến tôi nghẹn họng mỗi tối.
Tôi cố nói chuyện thẳng thắn một buổi tối. Kết quả là bà ôm ngực khóc lóc, Hân hùa theo: “Mẹ con mình về quê thôi, ở đây bị khinh”. Thành dỗ mẹ, quay sang trách tôi. Từ đó là chiến tranh lạnh. Họ coi tôi như không khí. Họ hàng ở quê được bà kể lể tôi ức hiếp mẹ chồng. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm.
Cơn bão thực sự ập đến khi Kubi sốt cao co giật giữa đêm Thành đi công tác. Tôi một mình ôm con lao ra đập cửa phòng bà. Bà ló đầu: “Trẻ con sốt co giật bình thường mà, cô làm ầm ĩ gì”. Hân càu nhàu: “Cho nó uống thuốc hạ sốt là được”. Tôi gọi taxi một mình đưa con vào viện, lòng lo lắng đến mức tay chân run rẩy. Hai ngày sau về, nhà bừa bộn, họ chẳng thèm hỏi han. Tôi uất ức nhưng im lặng. Mấy đêm sau, Kubi vẫn quấy khóc, tôi kiệt sức. Tôi nhờ Hân trông con lát để nấu cháo. Cô ta cười khẩy: “Con chị chứ con em đâu mà em phải trông. Chị đẻ được thì tự chăm”.
Lời ấy như châm ngòi. Tôi gằn giọng trách cô ích kỷ, vô cảm với cháu ruột. Hân gào lên, lao tới. Bà Phương xông ra, không hỏi han gì, chỉ tay chửi tôi đủ thứ. Tôi gào giải thích là Hân sai trước nhưng bà không nghe. Bà tiến lại gần, vung tay …………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
tát tôi mạnh đến mức tôi ngã xuống sàn. Kubi khóc thét. Tôi nằm đó, má bỏng rát, nhìn hai mẹ con họ hả hê. Mọi thứ sụp đổ trong tôi. …………………
……………………………………………
Đúng lúc ấy, Thành về. Anh đứng sững ở cửa, tay cầm cặp, mắt mở to nhìn cảnh tượng. Vợ anh tóc tai rối bù, má đỏ ửng in năm ngón tay, con trai khóc ré trong phòng, mẹ và em gái anh đứng đó với vẻ đắc thắng. Thời gian như ngừng lại. Anh buông cặp rầm một tiếng khiến tôi giật mình. Bà Phương giật mình, lắp bắp: “Thành… con về rồi à?”. Nhưng anh không nhìn bà. Anh bước nhanh đến bên tôi, khẽ chạm vào má sưng, ngón tay run run. Nước mắt tôi trào ra không kìm nổi. Anh đỡ tôi dậy, siết chặt vai tôi. Rồi anh ngẩng đầu, giọng trầm khàn nhưng lạnh lẽo: “Ai làm chuyện này?”.
Bà Phương mếu máo: “Vợ con hỗn láo với mẹ, mẹ lỡ tay…”. Thành gằn lên: “Lỡ tay mà má vợ con sưng vù thế này?”. Anh siết chặt tôi hơn, nhìn thẳng vào mẹ và em gái. Ánh mắt anh không còn là người con trai hiền lành nữa. Nó là ánh mắt của người đàn ông bị chạm đến giới hạn. “Mẹ và em đã làm gì vợ con? Làm gì mẹ của cháu nội mẹ?”. Hân cúi gằm. Bà Phương vẫn cố: “Mày bênh vợ chống lại mẹ à? Tao đẻ mày nuôi mày…”. Thành cười chua chát: “Bất hiếu ư? Con bất hiếu khi để mẹ và em hành hạ Linh bao lâu nay. Con im lặng quá lâu, nhu nhược quá lâu”.
Anh quay sang Hân: “Còn em, anh thương em, bao bọc em. Nhưng em lười biếng, ích kỷ, nhẫn tâm với chị dâu và cháu ruột. Em sống bám ở đây, ăn tiền anh chị mà chỉ mang lại phiền toái”. Anh hít sâu, giọng bình tĩnh nhưng sắc bén: “Thứ nhất, Linh không phải đàn bà xa lạ. Cô ấy là vợ tôi, mẹ con tôi. Thứ hai, căn nhà này là mồ hôi nước mắt vợ chồng tôi. Hai người không đóng góp đồng nào, lại ăn bám rồi gây sự, hành hạ vợ tôi. Mẹ nói con bất hiếu cũng được. Nhưng hôm Kubi sốt co giật, vợ con một mình ôm con đi viện giữa đêm khuya. Hai người đang ngủ ngon. Vợ con thức trắng chăm con, hai người có hỏi han một câu không?”.
Anh chỉ tay ra cửa: “Cả hai người cút ra khỏi nhà tôi ngay lập tức. Thu dọn đồ đạc và đi. Đừng để tôi phải nói lần thứ hai”. Căn nhà chết lặng. Bà Phương run rẩy: “Mày đuổi mẹ mày à?”. Hân khóc lóc. Nhưng Thành không lay chuyển. Họ lôi vali, chửi rủa om sòm: “Mày sẽ hối hận… Đồ bất hiếu…”. Cửa sập lại. Im lặng bao trùm. Kubi nín khóc dần. Tôi tựa vào ngực anh, nước mắt vẫn rơi. Anh ôm tôi và con, thì thầm: “Anh xin lỗi em. Anh suýt mất gia đình mình vì hai chữ hiếu mù quáng”.
Những ngày sau, điện thoại reo liên tục. Họ hàng ở quê gọi tới tấp chỉ trích: “Thành sao đuổi mẹ như vậy? Linh làm dâu phải nhẫn nhịn chứ”. Thành nghe hết, giọng đanh thép: “Bác ạ, cháu bảo vệ vợ con cháu. Ai đúng ai sai, trời thấu”. Anh chặn hết số lạ. Căn nhà trở lại bình yên. Không còn tiếng tivi to, không còn soi mói, không còn so sánh. Thành sắn tay vào bếp cùng tôi, học thay tã, dỗ con ngủ. Những buổi tối chúng tôi ngồi ôm con, anh kể chuyện công ty, tôi kể chuyện Kubi bi bô. Anh hay ôm tôi từ sau lưng: “Anh xin lỗi vì đã để em chịu đựng một mình”.
Cuộc sống vẫn vất vả. Tiền nong eo hẹp, công việc mệt mỏi. Nhưng căn nhà giờ là tổ ấm thật sự. Kubi lớn lên trong tiếng cười. Đôi khi nửa đêm tôi thức giấc, nhìn anh và con ngủ say, lòng tôi trào dâng. Tôi không hối hận vì đã cưới Thành. Nhưng tôi tiếc những tháng ngày mình ngây thơ tin vào tình thân một chiều. Tôi tiếc vì đã mở cửa đón những kẻ ích kỷ vào nhà, để họ suýt phá nát hạnh phúc của tôi. Cái tát ấy đau, nhưng nó cũng đánh thức tôi. Và nó khiến Thành tỉnh ngộ.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi chỉ thấy buồn man mác. Buồn vì gia đình ruột thịt của anh lại là nguồn gốc đau thương lớn nhất. Buồn vì tình thân đôi khi chỉ là lớp vỏ che đậy sự tham lam và vô tâm. Nhưng trên hết là nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì cuối cùng, chúng tôi đã chọn nhau. Chọn gia đình nhỏ của ba người. Và dù có bao nhiêu sóng gió, tôi biết anh sẽ không để tôi một mình nữa.





