Tȏι cướι пgườι ƌàп ȏпg Ьằпg vớι Ьuổι Ьṓ tȏι, Ьṓ mẹ 1 mực pҺảп ƌṓι Һȏп sự пàү…..
Tôi nhớ như in cái đêm tân hôn ấy. Ngồi co ro trên mép giường cưới rộng lớn, tôi cúi đầu khóc thầm. Đám cưới hôm nay đông khách, tiếng cười nói rộn ràng ngoài kia, nhưng trong phòng ngủ chỉ có mình tôi với nỗi buồn không tả. Bố mẹ tôi không đến. Không một lời chúc phúc, không một bóng dáng. Tôi biết họ giận. Giận đến mức cắt đứt luôn. “Con mà lấy ông già bằng tuổi bố con thì đừng hòng về nhà nữa!” – lời bố tôi hôm trước vẫn còn văng vẳng. Lòng tôi như thắt lại. Tôi cưới Hùng – người đàn ông hơn tôi tận hai mươi tám tuổi, cấp trên cũ của tôi – dù cả nhà phản đối kịch liệt. Giờ thì sao? Tôi đã chọn con đường này, nhưng sao nó lại đắng đến thế?
Hùng đẩy cửa bước vào. Anh mặc bộ vest cưới vẫn còn phẳng phiu, khuôn mặt trầm tĩnh như mọi khi. Thấy tôi khóc, anh không nói gì vội, chỉ ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm vai tôi. “Em buồn vì bố mẹ phải không?” Giọng anh ấm áp, không trách móc. Tôi gật đầu, nước mắt rơi lã chã. Anh lau cho tôi, rồi từ trong túi áo vest rút ra một chiếc phong bì đỏ. “Anh biết em đang nghĩ gì. Nhưng anh muốn em yên tâm. Anh đã mua một căn biệt thự ven biển, đứng tên bố mẹ em. Em cầm sổ đỏ này, mai mốt dẫn bố mẹ đi nghỉ ngơi. Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để chăm sóc em, để bố mẹ em an tâm giao em cho anh.” Rồi anh đưa luôn cái thẻ ngân hàng chính của mình. “Từ nay em quản lý hết. Anh tin em.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh. Lòng ấm áp lạ thường. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ đằng sau sự chu đáo ấy lại ẩn chứa những bí mật mà cả nhà tôi chưa từng hay. Tôi chỉ nghĩ, có lẽ mình đã chọn đúng người. Sau bao năm đau khổ với chồng cũ, cuối cùng tôi cũng được hạnh phúc.
Hồi tưởng lại, cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi với Minh là một sai lầm lớn. Lúc mới quen, tôi chẳng có cảm xúc gì đặc biệt. Anh chỉ là người đàn ông chân thật, biết lo toan, như mẹ tôi hay khen. “Con lấy anh ấy đi, anh Minh tính toán, sau này gia đình sẽ ổn.” Mẹ nói thế. Hai nhà thúc giục, chúng tôi cưới nhau. Ban đầu tôi hy vọng anh sẽ thay đổi, bớt chi li. Nhưng không. Anh keo kiệt kinh khủng. Ở nhà thì đong từng lọ nước mắm, đếm từng củ hành. “Tiết kiệm để lo cho tương lai,” anh bảo. Nhưng ra ngoài, với bạn bè thì anh hào phóng lạ thường. Có lần một thằng bạn làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất, Minh không ngần ngại cho vay gần hai phần ba tài sản nhà mình. Tiền chuyển đi, thằng bạn biến mất luôn. Điện thoại tắt máy, tin nhắn không trả lời. Chúng tôi cãi nhau kinh khủng. Những oán giận tích tụ từ trước ùa ra hết. “Mày chỉ biết tiêu tiền của tao!” – anh gào lên. Tôi khóc, anh càng cáu. Rồi chuyện không có con sau bao năm chung sống trở thành giọt nước tràn ly. Minh nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Mày giống con gà không biết đẻ trứng. Cau điếc! Lấy mày về làm gì!” Lời nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Chúng tôi ly hôn không do dự. Ra tòa, anh còn chửi thêm vài câu cay nghiệt nữa. Tôi sụp đổ hoàn toàn. Trầm cảm kéo dài mấy tháng, nằm một chỗ, không muốn gặp ai.
Mãi đến khi gặp Hùng ở công ty, trái tim tôi mới dần lành. Anh là cấp trên, hơn tôi hai mươi tám tuổi, từng có một đời vợ và một đứa con trai riêng. Ban đầu tôi chỉ coi anh là sếp, giữ khoảng cách vì chênh lệch tuổi. Nhưng anh khác hẳn. Chân thành, lịch lãm, điềm tĩnh. Anh lắng nghe tôi kể về quá khứ mà không phán xét. Dần dần, những món quà anh tặng – chiếc vòng tay, đôi bông tai tôi vô tình khen một lần – khiến tôi rung động. Anh chưa bao giờ tiếc tiền với tôi. Thấy tôi mệt, anh mua thuốc bổ, nấu cháo mang đến công ty. Hai năm hẹn hò, tôi hoàn toàn đổ gục. Anh cầu hôn, tôi nhận lời mà không do dự.
Nhưng bố mẹ tôi phản đối kịch liệt. Mẹ quát: “Con điên à? Anh ta bằng tuổi bố con, hơn cả tuổi mẹ! Con mới ba mươi, chưa có con, thiếu gì đàn ông trẻ trung đàng hoàng. Lấy ông già thế, xưng hô sao đây? Bố mẹ biết gọi anh ta là gì? Về lâu dài, khác biệt thế hệ, con chịu sao nổi? Nghe mẹ đi, chia tay đi con!” Bố còn gay gắt hơn: “Con mà cưới hắn thì bố từ mặt con luôn!” Tôi khóc, van xin, nhưng họ không nhượng bộ. Tôi vẫn quyết định cưới. Đám cưới diễn ra, bố mẹ tôi không xuất hiện. Khách khứa xì xào, tôi cười gượng nhưng lòng tan nát. “Sao con ngu ngốc thế này?” – tôi tự hỏi suốt ngày hôm ấy.
Sau đêm tân hôn với sổ đỏ và thẻ ngân hàng, cuộc sống vợ chồng tôi êm đềm lạ thường. Hùng chiều tôi hết mực. Mỗi tối anh massage chân tay cho tôi, hôn lên trán trước khi ngủ. “Em là báu vật của anh,” anh thì thầm. Không lâu sau, tôi có thai. Tin ấy như phép màu. Bao năm với Minh tôi mong con mãi không được, giờ lấy chồng già lại đậu ngay. Tôi sinh một bé gái kháu khỉnh, đặt tên là Minh Châu. Hùng đồng hành cùng tôi suốt thai kỳ và sau sinh. Anh khéo léo hơn tôi nhiều, thức đêm thay tã, ru con ngủ. Tôi hạnh phúc đến phát khóc. Nhưng sâu thẳm, tôi vẫn lo. Bố mẹ vẫn chưa liên lạc. Họ giận thật rồi.
Rồi căng thẳng bắt đầu dâng cao. Hùng có con trai riêng…………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
………….tên Việt, hai mươi tuổi, thỉnh thoảng về chơi. Ban đầu mọi thứ ổn, nhưng sau khi Châu chào đời, Việt hay than vãn về tiền bạc. Tôi vô tình nghe anh gọi điện, giọng Hùng trầm thấp: “Bố gửi thêm cho con, nhưng đừng nói mẹ kế nghe.” Lòng tôi chùng xuống. Có lần tôi kiểm tra sổ sách, thấy một khoản tiền lớn chuyển đi mà anh không nhắc. Rồi một người bạn cũ của Minh gọi cho tôi, nói rằng Hùng từng biết thằng bạn vay tiền nhà tôi, thậm chí còn liên quan gì đó. Tôi hoang mang. Phải chăng anh cũng tính toán như Minh? Tuổi tác chênh lệch bắt đầu lộ rõ: Hùng hay mệt, đi khám định kỳ, tôi lo lắng. Bố mẹ tôi nghe tin đồn từ đâu đó, gọi điện trách: “Con thấy chưa? Bố mẹ nói rồi mà không nghe. Ông ta già, con riêng, tiền bạc lằng nhằng, con khổ đấy!” Tôi cãi lại, nhưng lòng bắt đầu nghi ngờ.
Căng thẳng tích tụ. Một buổi tối, tôi và Hùng cãi nhau to. Tôi khóc: “Anh giấu em gì phải không? Tiền chuyển đi đâu? Con riêng anh ưu tiên hơn con gái chúng ta à? Hay anh lấy em chỉ vì muốn có con trẻ?” Hùng tái mặt, cố giải thích nhưng tôi không nghe. Tôi gọi bố mẹ đến. Họ xông vào nhà, bố chỉ tay vào Hùng: “Ông định lừa con gái tôi đến bao giờ? Tuổi già sức yếu, con riêng đòi chia tài sản, còn biệt thự kia chắc cũng là trò bịp!” Mẹ ôm tôi khóc: “Con về nhà với mẹ đi, đừng mắc bẫy nữa!” Tôi run rẩy, bắt đầu thu đồ đạc. Hùng đứng đó, mắt đỏ hoe, giọng run run: “Em cho anh nói một câu được không? Sự thật là…”
Hùng nắm tay tôi, nước mắt anh lăn dài – lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. “Em ơi, anh không giấu gì đâu. Khoản tiền anh chuyển là để trả góp biệt thự ven biển cho bố mẹ em. Anh mua từ trước đám cưới, nhưng muốn giữ bí mật để làm quà bất ngờ. Anh biết bố mẹ em giận, nên anh lén liên lạc với họ từ tháng trước, gửi ảnh biệt thự, kể về kế hoạch tương lai. Anh bảo họ rằng anh sẽ chăm sóc em bằng cả mạng sống, dù anh già hơn. Còn chuyện con Việt, nó đang khó khăn vì học phí đại học, anh giúp nó nhưng không muốn em lo thêm vì mới sinh Châu. Anh sợ em nghĩ anh không công bằng. Thằng bạn vay tiền nhà em ngày xưa, anh đã lén thuê người tìm, giờ sắp đòi lại được một phần rồi. Anh không muốn em đau thêm nên chưa nói.”
Tôi sững sờ. Bố mẹ tôi cũng im lặng. Hùng tiếp tục, giọng nghẹn ngào: “Anh từng ly hôn vì vợ cũ ngoại tình, bỏ anh với Việt. Anh sợ mất em nên cố gắng gấp đôi. Anh yêu em thật lòng, không phải vì con, không phải vì gì khác. Anh chỉ muốn em hạnh phúc.” Lúc ấy, bố tôi mới lên tiếng, giọng khàn khàn: “Ông… ông nói thật à?” Hùng gật đầu, đưa điện thoại cho bố xem tin nhắn anh gửi mẹ tôi từ trước. Mẹ tôi khóc, ôm tôi: “Mẹ… mẹ sai rồi con ơi. Mẹ chỉ lo cho con thôi.”
Từ đó, mọi thứ thay đổi. Bố mẹ tôi dần chấp nhận. Họ đến biệt thự ven biển lần đầu, thấy cảnh đẹp, mẹ khóc: “Con rể mẹ chu đáo thật.” Việt cũng hòa nhập hơn, hay bế Châu chơi. Hùng vẫn massage cho tôi mỗi tối, vẫn hôn trán tôi trước khi ngủ. Chúng tôi có những buổi cuối tuần cả nhà sum họp, tiếng cười trẻ con vang vọng. Tôi sinh thêm một bé trai nữa hai năm sau, gia đình đông vui.
Nhưng đôi khi, ngồi một mình, tôi lại nghĩ về những năm tháng cũ. Giá như ngày ấy tôi kiên nhẫn nghe bố mẹ hơn một chút, giá như tôi không làm họ đau đến mức không đến đám cưới. Giá như tôi tin họ sớm hơn. Cuộc sống giờ đây viên mãn, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó. Tôi học được rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng suôn sẻ, và gia đình là thứ không gì thay thế được. Hùng vẫn ở bên tôi, già đi từng ngày, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi vẫn ấm áp như thuở ban đầu. Còn tôi, tôi biết ơn vì đã chọn anh, dù con đường đến hạnh phúc có gập ghềnh đến mấy. Cuộc đời ai cũng có những hiểu lầm, nhưng may mắn thay, sự thật cuối cùng cũng sáng tỏ. Tôi chỉ mong, từ nay bố mẹ sẽ mãi hạnh phúc, và tổ ấm nhỏ của chúng tôi sẽ không còn nước mắt nào nữa.




