MẸ CHỒNG NÀNG DÂU

MẸ CHỒNG NÀNG DÂU.

Tôi vẫn còn nhớ rõ như in cái đêm định mệnh ấy. Cái tát của chồng tôi vang lên khô khốc, nóng rát in hằn trên má trái. Tôi gào lên đau đớn, nước mắt giàn giụa, lao thẳng vào túm tóc anh, tóc tai rối bù, hai đứa giằng co như hai con thú dữ. Bố mẹ chồng nghe tiếng ầm ĩ chạy lên tầng, mẹ chồng kêu trời đất ơi, con dâu nhà này dám đánh chồng rồi! Cả nhà xúm vào kéo tôi ra, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, như thể tôi là kẻ tội đồ lớn nhất. Không một ai tin rằng chính chồng tôi là người đánh trước. Lúc ấy, tôi chỉ muốn ôm hai đứa con bỏ hết, bỏ cái nhà này, bỏ luôn cả cuộc hôn nhân chỉ vì đồng tiền khốn kiếp.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày cưới. Đám cưới của tôi và Đạt diễn ra đơn giản nhưng ấm cúng ở làng quê. Hai bên gia đình góp gạo góp tiền, cuối cùng gom được gần một trăm triệu đồng. Tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ hẹp, chồng tôi vui vẻ mở tủ lấy hết tiền mặt lẫn cây vàng mẹ đẻ tôi cho, rồi sang phòng mẹ chồng đưa hết. Tôi ngồi trên giường, khẽ bảo anh:
“Hay là vợ chồng mình đi gửi tiết kiệm đi anh? Để dành lo cho con sau này cũng được.”
“Có gần trăm triệu chứ có bao nhiêu đâu mà gửi. Đưa mẹ giữ cho yên tâm. Sau này cần thì bảo mẹ đưa là xong.”
Tôi gật đầu, dù trong lòng hơi bất an. Lúc ấy tôi nghĩ chồng thương mẹ là chuyện bình thường của con trai quê. Mẹ chồng cầm tiền và cây vàng, mặt mày tươi rói, miệng liên tục khen: “Con trai mẹ phải biết thương vợ chứ, không được chết với mẹ ngay đâu nhé.”
Những ngày đầu làm dâu thật ngọt ngào. Tôi tưởng mình may mắn, lấy được chồng hiền lành, nhà cửa khá giả. Sáng nào chồng cũng dắt xe chở tôi đi làm, tối về hai vợ chồng tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nhưng chỉ một tháng sau ngày cưới, mọi thứ bắt đầu thay đổi dần dần. Chồng tôi đi làm cùng bố từ sáng tinh mơ đến tối mịt, không nghỉ một ngày nào. Thế mà tiền lương chẳng thấy một đồng nào về tay tôi. Tiền chi tiêu hàng ngày chỉ trông vào sáu triệu lương tôi. Đi chợ, tiền gạo, tiền ga, tiền điện, tiền nước… tháng nào cũng hết sạch trước khi lương về. Tôi đành hỏi chồng:
“Anh chưa được lấy lương à? Em tiêu không đủ rồi anh ạ.”
“Lương á? Anh đi làm cho bố, tiền bố đưa mẹ cất hết rồi. Anh có cầm đâu.”
Tôi ngỡ ngàng: “Vậy mình chi tiêu bằng gì? Lương em có sáu triệu làm sao đủ nổi?”
Chồng tôi thở dài, bảo để anh nói với mẹ. Tối hôm đó, bố mẹ chồng đang ngồi sofa xem phim, Đạt ngồi xuống, giọng ngập ngừng:
“Mẹ ơi, con bảo cái này ạ. Giờ con có vợ rồi, con muốn xin lại một nửa lương mỗi tháng để đưa cho vợ chi tiêu.”
Mẹ chồng thở dài, nắm tay con trai thật chặt, giọng ngọt như đường: “Mẹ tưởng con cần tiền làm việc gì chứ. Đưa cho vợ chi tiêu à? Con bảo vợ con tiết kiệm đi, lương nó sáu triệu đủ rồi. Tiền lương của con mẹ giữ cho hai đứa chứ mẹ có tiêu đâu. Bố mẹ già rồi, sau này tiền là của các con. Bố mẹ làm tất cả cũng vì các con thôi.”
Tôi đứng nấp sau cánh cửa, nghe rõ từng chữ mà lòng nguội lạnh như băng. Từ hôm ấy, tôi không bao giờ nhìn thấy một đồng lương nào của chồng. Lương tôi chưa về tới nhà đã sạch bách. Có tháng âm tiền, tôi phải lén về nhà ngoại vay tạm cầm cự. Mẹ chồng vẫn ngọt ngào: “Con cứ chi tiêu đi, hết tiền thì bảo mẹ, mẹ đưa.” Nhưng khi tôi bảo hết thật, bà lại bảo: “Con đi mượn tạm ai đó tiêu đỡ đi, mai kia mẹ đưa.” Mai kia của bà dài vô tận, không bao giờ tới.
Tôi cố nhịn, nhịn suốt nửa năm trời. Sau đó tôi lấy lý do bận đi làm, đưa mẹ chồng bốn triệu mỗi tháng để bà đi chợ. Tôi giữ lại hai triệu, vài trăm đổ xăng, còn lại nhét heo đất. Bà cầm tiền, mặt không vui vẻ: “Lương sáu triệu đưa có bốn? Hai triệu nó mang đi đâu?” Chồng tôi đứng bên cạnh, nhỏ giọng xin mẹ. Bà liền kể đủ chuyện báo chí về vợ ngoại tình, vợ giết chồng theo bồ… bảo sợ tôi có tiền sẽ mang đi cho trai. Chồng tôi nghe xong thở dài, tin mẹ hoàn toàn.
Một lần, tôi nhét hơn một triệu rưỡi vào heo đất để dành mua sữa bầu sau này. Chồng biết được, bắt tôi phải đưa mẹ. Tôi cãi lại, anh giơ tay tát tôi một phát. Đó là lần đầu tiên chồng tôi đánh tôi. Tôi gào lên đau đớn, lao vào cào cấu anh. Cả nhà ầm ĩ. Mẹ chồng kêu toáng lên: “Ôi trời đất ơi, nó dám đánh chồng nó kìa!” Cả xóm chạy sang xem. Cuối cùng họ họp gia đình…………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
bắt tôi gọi bố mẹ ruột sang xin lỗi. Tôi uất ức, dọn quần áo về nhà ngoại luôn.
……………………………………………
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại. Sau một tuần, mẹ chồng sang ngõ dò la tình hình. Mẹ tôi bình thản nói: “Tùy chúng nó thôi.” Đạt sang xin lỗi, quỳ xuống van xin, mọi người khuyên nhủ đủ điều rằng vợ chồng phải nhường nhịn nhau. Tôi mềm lòng, theo anh về nhà.
Từ đó không khí nhà càng ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mẹ chồng vẫn kiệt sỉ từng đồng một. Tôi chán nản nhưng nghĩ chồng không phải người xấu, cố chịu đựng. Một năm sau ngày cưới, chúng tôi vẫn chưa có con. Hai vợ chồng đi khám, bác sĩ nói chồng tôi vô sinh. Tôi sốc nặng, mọi thứ xung quanh như sụp đổ hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn nắm tay anh an ủi: “Công nghệ hiện đại lắm anh, mình cố gắng chữa trị.”
Khi bàn chuyện thụ tinh ống nghiệm, mẹ chồng dãy nảy lên: “Tốn kém lắm! Xin con nuôi cho rồi!” Đạt nài nỉ mãi bà mới miễn cưỡng đồng ý. Tôi đòi lấy lại trăm triệu tiền cưới gửi mẹ. Bà viện đủ lý do, trốn tránh, đóng cửa phòng. Bố chồng thương con, lén đưa tôi đủ một trăm triệu. Nhờ đó tôi mang thai đôi.
Mang bầu đôi, bụng to nặng nề, tôi phải nghỉ thai sản từ tháng thứ bảy. Mẹ chồng đi chợ mua rất ít, chỉ đủ rau muống với muối lạc cho bữa trưa của hai mẹ con. Bữa tối bà mới mua thịt cho đàn ông đi làm. Tôi cãi, bà bảo: “Ưu tiên cho người đi làm vất vả.” Tôi đành sang nhà ngoại ăn cơm. Bà càng ghét, đuổi tôi đi chơi cho đỡ tốn thức ăn. Căng thẳng ngày càng leo thang từng ngày.
Tôi sinh hai bé trai khỏe mạnh. Tiền viện phí, tiền ăn uống, tiền biếu bác sĩ đều do bà ngoại lo hết. Bà nội chẳng đưa đồng nào. Sau khi ra viện, mẹ chồng không chịu đón tôi về. Đạt nhu nhược, không dám cãi. Tôi ở nhà ngoại ba tháng. Cuối cùng, vì mâu thuẫn tiền bạc không ngừng nghỉ, chúng tôi ly hôn. Không phải vì hết tình cảm, mà vì đồng tiền và tính cách mẹ chồng đã đẩy hai vợ chồng tôi đến bước đường cùng.
Sau ly hôn, Đạt lấy vợ mới giàu có chỉ sau nửa năm. Vợ mới ở bên Trung Quốc về, giàu có, nhưng chỉ ba tháng đã lừa anh tám trăm triệu rồi biến mất. Mẹ chồng ốm nặng, nhà cửa nợ nần chồng chất. Đạt gầy guộc, đen đúa, tình cờ gặp tôi ngoài đường chỉ biết cúi đầu xin lỗi.
Còn tôi, gặp Phong – tổng giám đốc công ty. Anh kiên trì theo đuổi, thương tôi và hai con vô cùng. Dù ban đầu tôi từ chối vì sợ tổn thương, anh vẫn chứng minh bằng hành động chân thành mỗi ngày. Hiện tại chúng tôi sắp tổ chức hôn lễ.
Bây giờ, mỗi đêm ôm hai con trai ngủ, tôi hay nghĩ lại quãng đời hôn nhân cũ. Tiền, tiền, tiền… chỉ vì đồng tiền mà gia đình tan nát. Mẹ chồng tham lam, chồng nhu nhược, đã khiến tôi mất đi những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất. Tôi không hận, chỉ thấy buồn. Buồn vì hai đứa con không có bố bên cạnh. Buồn vì một cuộc hôn nhân tưởng chừng hạnh phúc lại tan vỡ chỉ vì những hiểu lầm và lòng tham không đáy.
Cuộc đời đã dạy tôi bài học đắt giá: Tiền có thể mua được rất nhiều thứ trên đời, nhưng không bao giờ mua được hạnh phúc thực sự và sự tôn trọng trong gia đình. Giờ đây tôi chỉ mong hai con lớn khôn khỏe mạnh, và tôi sẽ cố gắng vừa làm mẹ vừa làm bố cho chúng. Còn Đạt… hy vọng anh ấy rút ra được bài học trước khi mọi thứ quá muộn màng.
Tôi thường tự hỏi, nếu ngày ấy tôi kiên quyết hơn, nếu Đạt mạnh mẽ hơn, nếu mẹ chồng bớt tham lam hơn, thì mọi chuyện đã khác. Nhưng đời không có nếu. Chỉ có nỗi tiếc nuối và những bài học khắc sâu trong tim. Hai đứa con trai là động lực để tôi đứng dậy, là ánh sáng soi đường cho tương lai. Dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, tôi tin mình sẽ vượt qua.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!