Tôi vẫn nhớ rõ như in cái tát cháy má ấy. Bà Lan, mẹ chồng tôi, gầm lên bằng giọng the thé đầy căm phẫn: “Mày vì một con đàn bà mà dám đuổi anh ruột mày ra khỏi nhà à?” 

Tôi vẫn nhớ rõ như in cái tát cháy má ấy. Bà Lan, mẹ chồng tôi, gầm lên bằng giọng the thé đầy căm phẫn: “Mày vì một con đàn bà mà dám đuổi anh ruột mày ra khỏi nhà à?”
Tuấn, chồng tôi, đứng sững người, đưa tay sờ lên má đỏ ửng dấu năm ngón tay. Anh nhìn thẳng vào người phụ nữ đã sinh ra mình, giọng rít qua kẽ răng: “Mẹ đánh con. Vì một kẻ phá gia chi tử, một kẻ ăn bám xã hội mà mẹ đánh con à?” Một nụ cười nhếch mép cay đắng và đáng sợ hiện lên trên môi anh. “Được, con sẽ cho mẹ thấy thế nào mới là hỗn.”
Căn hộ chung cư cao cấp quận Cầu Giấy lúc ấy im bặt đến mức nghe rõ cả tiếng thở dốc của mọi người. Tôi đứng chết trân ở cửa phòng ngủ, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau tất cả còn tàn nhẫn và đen tối hơn rất nhiều những gì mắt tôi nhìn thấy.
Chỉ hai ngày trước thôi, vợ chồng tôi vừa trở về từ chuyến đi biển Sầm Sơn ba ngày hai đêm. Cái nắng vàng óng, gió biển mặn mòi và những con sóng vỗ rì rào dường như đã gột rửa sạch sẽ mọi mệt mỏi, áp lực công việc nơi thành phố chật chội. Chúng tôi dạo bước trên bãi cát dài, tay trong tay, thưởng thức hải sản tươi rói vừa đánh bắt, và đặc biệt là những khoảnh khắc chỉ thuộc về hai chúng tôi. Tối hôm cuối, Tuấn ôm tôi từ phía sau, thì thầm vào tai: “Linh à, làm việc vất vả cả năm rồi. Sau này mình cứ vài tháng lại đi trốn một lần thế này nhé em. Chỉ cần có em bên cạnh, đi đâu cũng là nhà.” Lời nói ấy khiến tôi thấy ấm áp đến lạ. Tôi nghĩ rằng, sau bao năm vất vả, tổ ấm nhỏ của chúng tôi cuối cùng cũng đang thực sự hạnh phúc.
Chiếc xe lướt nhẹ vào hầm gửi xe chung cư vào buổi chiều chủ nhật. Chúng tôi tay xách nách mang vali và túi quà lưu niệm lên nhà, lòng đầy hứng khởi. Tôi còn trêu anh: “Về nhà rồi chấm dứt kiếp công chúa, mai lại bắt đầu kiếp trâu ngựa anh ạ.” Tuấn cười lớn, quẹt thẻ từ mở cửa, ánh mắt vẫn còn lấp lánh niềm vui.
Nhưng cánh cửa vừa hé ra, niềm vui ấy chết ngắt ngay lập tức. Một mùi hôi thối hỗn tạp của thuốc lá rẻ tiền, rượu bia và mồ hôi chua xộc thẳng vào mũi tôi, đặc quánh đến mức tôi phải lùi lại một bước. Tuấn cũng sững người. Phòng khách – nơi tôi luôn tỉ mỉ lau chùi mỗi ngày – giờ đây như một bãi rác. Vỏ lon bia lăn lóc khắp sàn, tàn thuốc lá vương vãi trên bàn kính, vỏ hạt hướng dương tung tóe. Và kinh khủng nhất là người đàn ông trần truồng nửa thân trên, gầy guộc với những hình xăm loang lổ cũ kỹ, đang gác chân lên bàn gỗ óc chó, phì phèo thuốc lá thản nhiên như đang ở nhà mình.
Tôi chưa kịp định thần thì bà Lan từ bếp bước ra, tay cầm đĩa ổi gọt sẵn, giọng hồ hởi khác thường: “Ồ hai đứa về rồi à? Mệt không con? Vào ăn miếng ổi cho mát. Đây là thằng Hùng, anh trai cả của chúng mày, mới ở trong Nam về. Mẹ đưa nó qua ở tạm vài hôm cho có anh có em.”
Hùng. Cái tên mà tôi chỉ nghe loáng thoáng qua lời kể của Tuấn. Người anh trai ăn chơi lêu lổng, cờ bạc nợ nần, bỏ nhà đi biệt tích gần chục năm. Ngay cả khi bố chồng mất, hắn cũng chẳng buồn về thắp một nén nhang. Giờ hắn ngồi đây, liếc chúng tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Tao đi làm ăn xa mới về. Chúng mày giỏi đấy, mua được nhà đẹp thế này. Về rồi thì dọn dẹp đi, nhà như chuồng lợn.”
Cơn giận bùng lên trong tôi. Nhưng Tuấn nắm chặt tay tôi, ra hiệu im lặng. Anh cố giữ bình tĩnh hỏi mẹ: “Mẹ, sao mẹ lại tự ý đưa anh ấy về đây mà không hỏi ý kiến vợ chồng con? Đây là nhà riêng của chúng con mà.”
Bà Lan lập tức xù lông như con nhím: “Mày nói gì thế Tuấn? Anh ruột mày cơ mà! Nhà này xưa mẹ cho mấy cây vàng thì chúng mày có mua nổi không? Giờ mẹ đưa con trai về ở nhờ vài hôm thì có gì sai?” Bà liếc xéo tôi, ánh mắt sắc như dao: “Hay là con vợ mày xui?”
Từ giây phút ấy, tôi biết rõ cuộc sống của chúng tôi sẽ không bao giờ còn bình yên nữa. Thiên đường Sầm Sơn đã ở lại phía sau, trước mặt là một địa ngục trần gian đang mở ra.
Những ngày sau đó là chuỗi ác mộng triền miên. Lời hứa “ở tạm vài hôm” của bà Lan hóa ra là vô thời hạn. Hùng chính thức biến căn hộ thành lãnh địa của hắn. Hắn chiếm sofa đắt tiền làm giường ngủ, ngủ nướng đến 11-12 giờ trưa, tiếng ngáy vang vọng khắp nhà. Thức dậy là gào: “Bà già, có gì ăn không? Đói chết mẹ rồi!” Bà Lan như người hầu, bưng bê đồ ăn sáng trưa gộp lại tận nơi. Ăn xong hắn vứt bát đũa tùm lum, bật tivi âm lượng lớn, chửi bới tục tĩu suốt ngày.
Tôi đi làm sớm về muộn, nhưng mỗi lần mở cửa là cảnh tượng ghê tởm: hắn cởi trần nằm vắt vẻo, mùi hôi bốc lên. Có lần tôi vừa tắm xong cuốn khăn bước ra đã đụng hắn. Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, buông lời khiếm nhã: “Được đấy.” Tôi ghê tởm chạy vào phòng khóa cửa. Kể Tuấn, anh nổi giận nhưng Hùng cười hềnh hạch: “Anh em trêu đùa tí thôi.” Bà Lan còn mắng tôi: “Mày ăn mặc hớ hênh ra trước mặt anh chồng làm gì?”
Nhưng điều đau nhất là sự thiên vị mù quáng của bà. Bà kể lể Hùng bị bạn bè lừa, mất hết vốn liếng, khổ sở ăn bờ ngủ bụi. Bà gắp miếng sườn to nhất cho hắn, khen hắn ngày xưa học giỏi toán lý hóa đứng đầu lớp, bị số phận vùi dập. Còn Tuấn – người con trai đã ở bên chăm sóc bà bao năm, mua nhà, lo tiền bạc – bỗng trở thành vô hình. Bà bắt tôi phải đi chợ sớm mua đồ tươi cho Hùng, là quần áo cho hắn, nấu riêng món hắn thích. Tôi phản đối, bà gào: “Mày coi thường anh chồng à? Phụ nữ bây giờ lười biếng, chỉ biết phấn son!”
Tôi cố nhịn vì Tuấn. Anh là người con hiếu thảo, bị kẹt giữa hai bên. Nhưng rồi họ chuyển sang vay tiền. Ban đầu là vài trăm nghìn đổ xăng, mua điện thoại. Tuấn cả nể đưa. Tôi nhắc anh: “Tiền phải phân minh, không thì hắn ỷ lại.” Anh gạt đi: “Thôi em, anh ấy khó khăn.” Rồi số tiền tăng dần: vài triệu, rồi 50 triệu từ sổ tiết kiệm chung bằng chữ ký giả mạo của Tuấn.
Tôi phát hiện qua tin nhắn ngân hàng, lao về nhà thấy bà Lan dúi tiền cho Hùng. Tôi mở két sắt, cầm tờ rút tiền run run: “Mẹ giải thích đi?” Bà ấp úng: “Mẹ mượn tạm.” Hùng vênh mặt: “Tiền em trai cũng là tiền anh.” Tôi lạnh lùng: “Đó là trộm cắp.” Bà gào khóc: “Mày dám bảo mẹ là ăn cắp?” Tuấn dao động, nhưng tôi kiên quyết đòi trả lại.
Sau thất bại moi tiền, Hùng dẫn đám bạn lưu manh về nhà. Đám đàn ông mặt bặm trợn, xăm trổ, đánh bạc, uống rượu, chửi thề ầm ĩ đến 2-3 giờ sáng. Khói thuốc ám khắp nhà, bàn ăn biến thành sòng bạc. Chúng bình phẩm tục tĩu về tôi: “Vợ thằng Tuấn ngon phết.” Tôi phải khóa trái cửa phòng, ăn mì gói trong phòng. Bà Lan ban đầu khó chịu nhưng Hùng dúi vài trăm nghìn, bà lại vui vẻ nấu nướng phục vụ.
Tuấn ngồi ban công một mình hút thuốc – thói quen anh đã bỏ từ lâu – khóc: “Anh xin lỗi Linh, anh bất tài quá. Đây là nhà mình, sao chúng ta phải sống chui lủi thế này?” Tôi ôm anh: “Anh phải nói chuyện với mẹ. Mọi thứ đã quá xa rồi.”
Anh thử nói, bà Lan khóc lóc, ôm ngực: “Mày muốn mẹ chết à? Mẹ bị bệnh tim, đuổi anh mày đi mẹ không sống nổi.” Tuấn mềm lòng. Tôi đưa ra tối hậu thư: “Ba ngày nữa, anh phải đuổi họ đi. Không thì em sẽ ly hôn.”
Đêm định mệnh đến nhanh hơn tôi nghĩ. Cuối tuần, Hùng say khướt về nhà, đòi 100 triệu vì thua bạc, đập phá đồ đạc lung tung. Tuấn quát: “Cút ra khỏi nhà tao ngay!” Hùng lao vào túm cổ anh. Bà Lan thấy con trai cưng bị “ức hiếp” thì lao tới, vung tay tát mạnh vào má Tuấn………………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Cái tát ấy vang lên khô khốc, khiến cả căn phòng im bặt. Tuấn sững sờ nhìn mẹ, rồi nụ cười lạnh lẽo hiện lên. Anh rút điện thoại, bấm số gọi an ninh chung cư, giọng dứt khoát: “Alo, ban quản lý an ninh ạ? Tôi là chủ căn hộ 108 tòa A. Hiện tại nhà tôi có người lạ đột nhập, đập phá đồ đạc, gây rối trật tự. Nhờ các anh lên xử lý gấp.”
Bà Lan và Hùng chết lặng. Bà gào lên: “Mày điên rồi Tuấn? Mày dám gọi an ninh bắt mẹ và anh mày à?” Hùng van lơn: “Chú em, anh sai rồi, cho anh ở lại đêm nay thôi.” Nhưng Tuấn lạnh lùng: “Từ nay hai người là kẻ xa lạ xâm phạm nhà tôi.”
Chỉ năm phút sau, an ninh lên. Họ nhìn cảnh tan hoang, xem giấy tờ sở hữu nhà, rồi lịch sự nhưng kiên quyết mời bà Lan và Hùng ra ngoài. Tiếng khóc gào, chửi rủa vang vọng hành lang. Hàng xóm mở cửa tò mò. Cánh thang máy đóng lại, mang theo hai mẹ con họ vào đêm tối.
Sáng hôm sau, họ trở thành vô gia cư. Số tiền ít ỏi chỉ đủ thuê một phòng trọ chật hẹp 15m² sâu trong hẻm lao động ngoại ô. Tường loang lổ, nền ẩm mốc, mái tôn nóng hầm hập. Không còn em trai chu cấp, không còn con dâu bưng bê, bộ mặt thật của Hùng lộ ra ghê tởm. Hắn chửi bới, đánh đập bà Lan, đổ lỗi: “Tất cả tại bà chiều hư tao, biến thằng Tuấn thành thằng sợ vợ!”
Trong cơn say, hắn thú tội hết: “Tao về đây không phải đoàn tụ. Tao nghe tin thằng Tuấn giàu, về dò la tiền vàng, định hốt một mẻ rồi biến. Tất cả là tại bà phá hỏng kế hoạch!”
Bà Lan sụp đổ hoàn toàn. Trong tuyệt vọng, Hùng lợi dụng mẹ lần cuối. Hắn bịa chuyện “giao thuốc nam” cho thầy lang, dúi gói hàng bọc kín vào tay bà, vừa ngon ngọt vừa dọa: “Đây là cơ hội cuối cùng của hai mẹ con. Không làm thì chết cả.”
Bà Lan run rẩy ôm gói hàng đi vào con hẻm tối tăm. Công an ập đến bắt quả tang ma túy. Bà ngã bất tỉnh tại chỗ. Hùng chạy trốn nhưng bị bắt ngay tại bến xe Mỹ Đình khi đang định vượt biên.
Phiên tòa xét xử sau vài tháng. Hùng lĩnh án tù chung thân vì chủ mưu, số lượng lớn, lợi dụng chính mẹ ruột. Bà Lan 15 năm tù vì vận chuyển chất cấm. Tin tức đến với chúng tôi như sét đánh. Tuấn về nhà sụp xuống ghế sofa, vùi mặt khóc nức nở. Tôi ôm chồng, nước mắt lặng lẽ rơi.
Căn hộ giờ đây sạch sẽ, yên tĩnh như xưa. Không khói thuốc, không tiếng chửi, không bầy kền kền. Nhưng sự bình yên ấy đắng chát. Tuấn thường ra ban công một mình nhìn xa xăm, gỡ hết ảnh gia đình cũ xuống. Anh trở nên trầm lặng, ít cười. Tôi biết vết thương lòng anh không bao giờ lành hẳn. Anh mất mẹ, mất anh trai theo cách đau đớn nhất.
Tôi hay tự hỏi, nếu bà Lan không yêu thương mù quáng, nếu Tuấn không nhẫn nhịn quá lâu vì chữ hiếu, mọi chuyện liệu có khác? Nhưng cuộc sống không cho phép “nếu như”. Chúng tôi chỉ còn nhau. Mỗi đêm tôi nằm bên chồng, ôm anh từ phía sau, thì thầm: “Chúng ta vẫn còn nhau mà anh.”
Tổ ấm nhỏ đã được xây lại từ đống đổ nát. Đau thương vẫn còn đó, theo chúng tôi suốt đời. Nhưng chúng tôi vẫn cố gắng sống tiếp, vun đắp hạnh phúc từ những mảnh vỡ còn sót lại. Vì sau tất cả, chỉ có tình yêu thật sự giữa hai chúng tôi là thứ không ai cướp nổi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!