Cậu Ьé lιȇп tục kҺóc tҺét gιữa ƌȇm mỗι пgàү… sự tҺật sau cҺιếc gṓι kҺιếп aι cũпg rợп пgườι…

Cậu Ьé lιȇп tục kҺóc tҺét gιữa ƌȇm mỗι пgàү… sự tҺật sau cҺιếc gṓι kҺιếп aι cũпg rợп пgườι…
**Đêm đó, tiếng hét đau đớn của cậu bé Gia Huy vang vọng khắp căn biệt thự giữa cơn mưa tầm tã.** Tôi lao tới ôm lấy thằng bé thì bàng hoàng phát hiện máu thấm đỏ chiếc gối ngủ dưới đầu nó. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải vết máu, mà là bí mật giấu kín bên trong chiếc gối ấy. Lúc ấy tôi chưa hề hay biết, có kẻ đang âm thầm giết con trai ông trùm Lê Quang Khải ngay trong chính ngôi nhà sang trọng này.
Tôi là Minh Châu, một điều dưỡng bình thường ở khoa cấp cứu nhi bệnh viện trung tâm thành phố. Ca trực hôm đó kéo dài gần 14 tiếng, chân tay tôi mỏi nhừ, mắt cay xè vì thiếu ngủ. Khi bước ra khỏi cổng bệnh viện lúc gần 11 giờ đêm, cơn mưa lớn đầu mùa quất mạnh vào mặt, gió lạnh lùa qua áo blouse mỏng khiến tôi run lên. Tôi chỉ muốn về căn phòng trọ chật hẹp, tắm nước nóng và ngủ một giấc thật sâu. Nhưng ngay khi mở khóa chiếc xe máy cũ kỹ, hai người đàn ông mặc đồ đen chỉnh tề xuất hiện từ bóng tối.
Họ không la hét, không đe dọa, chỉ lịch sự chìa ra một phong bì màu vàng nhạt niêm kín. “Cô Minh Châu đúng không ạ? Có người muốn gặp cô.”
Bên trong phong bì là một sấp tiền đặt cọc dày cộm cùng bản thỏa thuận bảo mật. Tên người thuê: Lê Quang Khải. Tim tôi đập thình thịch. Ai ở thành phố này cũng từng nghe qua cái tên ấy. Ông ta sở hữu hàng loạt công ty vận tải, kho bãi, bất động sản. Nhưng đằng sau khối tài sản khổng lồ là những câu chuyện đen tối khiến người ta rùng mình. Tôi từng nghĩ cả đời sẽ không bao giờ dính líu đến loại người như vậy. Thế nhưng đứng giữa bãi xe vắng vẻ trong cơn mưa lạnh, tôi vẫn bước lên chiếc ô tô đen bóng.
Hơn 40 phút sau, xe dừng trước căn biệt thự rộng lớn ven sông. Cánh cổng sắt cao hơn ba mét từ từ mở ra. Hàng chục vệ sĩ mặc đồ đen đứng nghiêm khắp khuôn viên. Không khí bên trong nặng nề, sang trọng đến choáng ngợp với nền đá marble sáng bóng, đèn chùm pha lê và tranh sơn dầu đắt tiền. Nhưng thứ khiến tôi lạnh sống lưng là sự im lặng chết chóc, như thể căn nhà này đã rất lâu không còn tiếng cười.
Người quản gia dẫn tôi vào phòng ông chủ. Lê Quang Khải đứng quay lưng bên cửa sổ, dáng cao lớn trong bộ sơ mi đen. Khi ông quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao khiến tôi khựng lại. “Tôi đã xem hồ sơ của cô,” ông nói giọng trầm thấp. “Cô từng cứu bé ngừng tim trên xe cấp cứu, thức trắng ba ngày chăm bé bỏng nặng. Tôi cần người như cô cứu con trai tôi.”
Gia Huy năm nay bảy tuổi. Cậu bé mắc căn bệnh lạ, đêm nào cũng la hét, co giật vì đau đớn. Ông đã mời đủ bác sĩ giỏi nhất nhưng không ai tìm ra nguyên nhân. Lần đầu tiên, tôi thấy sự tuyệt vọng thật sự trong mắt một người quyền lực như ông.
Sáng hôm sau, tôi chính thức chuyển vào biệt thự. Phòng riêng của tôi rộng rãi, tiện nghi như khách sạn năm sao, nhưng tất cả cửa sổ đều lắp kính cường lực và khóa điện tử. Cảm giác như tôi không phải khách mời mà là tù nhân. Gia Huy nằm trên giường lớn trong phòng riêng, gầy guộc, da xanh xao, mắt thâm quầng vì mất ngủ triền miên. Cậu bé nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi: “Con chào cô…”
Tôi kiểm tra kỹ. Cậu không có dấu hiệu bệnh thần kinh rõ ràng, chỉ suy kiệt vì dùng quá nhiều thuốc. Nhưng cậu luôn ôm cổ, nói đau nhói mỗi khi nằm xuống. Tôi vén tóc sau gáy, thấy vài chấm đỏ li ti. Cậu bé thì thầm: “Đêm nào con cũng đau ở đây…”
Mẹ kế Thu Hà bước vào, dáng vẻ sang trọng lạnh lùng trong bộ váy kem ôm sát. Bà ta liếc Gia Huy một cái rồi cau mày: “Lại than vãn nữa à? Tăng thuốc an thần là ổn.” Không một chút lo lắng của người mẹ. Bác sĩ Hữu Phước – người phụ trách điều trị – luôn mỉm cười lịch sự nhưng ánh mắt dò xét. Ông kê hàng loạt thuốc ngủ mạnh. Tôi phản đối: “Liều này quá cao với trẻ con.” Ông ta chỉ nhạt nhẽo: “Cô là điều dưỡng, còn tôi là bác sĩ.”
Những ngày đầu, tôi hầu như không rời phòng Gia Huy. Ban ngày cậu cười hiền khi tôi kể chuyện, nhưng chiều tối xuống là cậu hoảng loạn, liên tục nhìn về phía chiếc gối trắng. “Đừng tắt đèn cô ơi, con sợ lắm…”
**Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…**
Đêm thứ ba, mưa lớn trở lại. Gia Huy co giật dữ dội, hét lên ôm cổ. Máu chảy từ sau gáy. Tôi kiểm tra chiếc gối cao cấp nhập ngoại nhưng không phát hiện gì. Thu Hà và Hữu Phước xuất hiện, ép tăng liều thuốc. Tôi chỉ cho cậu nửa liều để tránh cãi vã. Không khí trong phòng lúc ấy căng như dây đàn.
Mỗi đêm trôi qua, Gia Huy càng yếu đi. Cậu thì thầm với tôi: “Có người làm con đau thật. Mỗi lần ngủ là bị đâm vào cổ.” Tôi đổi gối khác, Hữu Phước nổi giận: “Không được thay lung tung!” Ánh mắt ông ta lúc ấy lạnh đến run người. Thu Hà thì dịu dàng trước mặt chồng nhưng sau lưng ghét cay ghét đắng Gia Huy. Tôi bắt đầu nghi ngờ tất cả.

Đêm định mệnh, tôi quyết định không cho Gia Huy uống thuốc ngủ. Tôi ngồi thức trắng theo dõi. Khoảng hai giờ sáng,………………..

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
cậu bé hét lên thảm thiết, co giật, máu chảy từ sau gáy. Tôi ấn mạnh tay xuống chiếc gối – đầu ngón tay tôi bị đâm chảy máu.
Bên trong có kim sắc nhọn giấu sâu.
Tôi rạch tung chiếc gối ngay lập tức. Hàng chục cây kim hoen gỉ, đầu bôi chất đen tanh nồng – chất độc. Chúng được thiết kế để chỉ xuyên ra khi đầu cậu đè xuống lâu. Đây là giết người chậm rãi, tàn nhẫn nhất tôi từng thấy.
Thu Hà và Hữu Phước xông vào. Tôi đối chất, họ hoảng loạn. Hữu Phước đe dọa: “Biết quá nhiều không tốt cho cô đâu.” Tôi khóa cửa, ôm Gia Huy chạy trốn qua lối sau dành cho người giúp việc. Tiếng đập cửa vang lên dồn dập, họ phá tung.
Chúng tôi chạy xuống tầng hầm rượu tối om. Bọn họ đuổi theo, cả vệ sĩ cũng tham gia. Tôi gọi điện cho ông Khải trong tuyệt vọng, kể hết sự thật. Giọng ông thay đổi hoàn toàn, lạnh như băng: “Giữ con trai tôi sống. Tôi đang về.”
Chỉ bảy phút sau, tiếng súng nổ vang trời trên biệt thự. Ông Khải trở về như cơn bão tố. Hữu Phước lao tới định tiêm độc cho Gia Huy. Tôi vung chai rượu đánh hắn, tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng. Tiếng súng vang lên, người của ông Khải tràn xuống tầng hầm.
Ông bước vào, khẩu súng còn bốc khói, áo sơ mi ướt mưa. Nhìn vết máu sau gáy con trai, quai hàm ông siết chặt đến nổi gân. Thu Hà quỳ sụp khóc lóc đổ lỗi cho Hữu Phước. Hữu Phước gào lên phản bội. Ông Khải chỉ im lặng – sự im lặng đáng sợ nhất.
Gia Huy được đưa cấp cứu khẩn cấp. Chất độc ngấm sâu, bác sĩ phải lọc máu suốt nhiều giờ. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay run rẩy, máu vẫn rỉ từ ngón tay. Ông Khải đưa tôi ly nước nóng, giọng khàn khàn: “Cảm ơn cô.”
Ba ngày sau, Gia Huy tỉnh lại. Cậu ôm chặt tôi: “Con không còn đau nữa cô ơi.” Ông Khải nhìn con trai, nụ cười hiếm hoi hiện trên môi ông. Ông nói với tôi: “Từ nay, không ai được động vào cô nữa.”
Tôi biết cuộc đời mình đã thay đổi mãi mãi. Ông Khải không phải người tốt theo nghĩa thông thường, nhưng với Gia Huy, ông là người cha sẵn sàng làm mọi thứ. Còn tôi – một điều dưỡng bình thường – đã vô tình bước vào thế giới của tiền bạc, quyền lực, phản bội và lòng tham không đáy.
Thu Hà và Hữu Phước biến mất hoàn toàn. Tôi không hỏi kết cục, nhưng cũng hiểu rõ họ không thể thoát. Gia Huy dần khỏe mạnh, cười nhiều hơn mỗi ngày. Mỗi lần cậu gọi “cô Châu”, lòng tôi lại ấm áp lạ thường.
Đôi khi ngồi bên cửa sổ bệnh viện nhìn mưa rơi, tôi nhớ lại đêm kinh hoàng ấy. Bí mật trong chiếc gối không chỉ suýt giết Gia Huy mà còn suýt giết luôn tôi. Nhưng cũng chính nó đã cho tôi thấy rằng, giữa bóng tối sâu thẳm, vẫn có người sẵn sàng liều mạng vì một đứa trẻ vô tội.
Ông Khải thỉnh thoảng ghé thăm. Ông ít nói, nhưng ánh mắt khi nhìn tôi đã khác hẳn. Không còn lạnh lẽo nguy hiểm, chỉ còn sự biết ơn sâu sắc và một thứ tình cảm mơ hồ mà cả hai đều chưa dám gọi tên.
Câu chuyện không có kết thúc hoàn hảo. Gia Huy vẫn còn sợ bóng tối, tôi vẫn mang vết sẹo trên ngón tay. Nhưng ít nhất, thằng bé còn sống. Và tôi, dù mệt mỏi, vẫn tin rằng lòng tốt và sự dũng cảm đôi khi đủ sức đánh bại cả lòng tham đen tối nhất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!