Tιп CҺồпg Tuүệt Đṓι, Nữ Đạι Tướпg CҺết Lặпg KҺι TҺấү AпҺ Xuất Hιệп Bȇп Bạп TҺȃп – Cáι Kết Bất Ngờ…
Nửa đêm sân bay quốc tế Bắc Thành, ánh đèn neon lạnh lẽo chiếu xuống sàn đá hoa cương bóng loáng. Tôi đứng chết lặng trước cổng kiểm tra an ninh, vali quân dụng nặng trịch đặt bên chân, tay siết chặt tập hồ sơ niêm phong đến trắng khớp. Mưa phùn ngoài kính cửa kính mờ ảo, thành phố như chìm trong lớp xám lạnh buốt. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ ra. Tôi liếc điện thoại lần cuối – vẫn trống rỗng. Bốn năm hôn nhân, tôi đã quen với sự im lặng của Lục Đình Kiêu. Nhưng lần này, trước khi lên đường làm nhiệm vụ nguy hiểm ở biên giới phía nam, tôi chỉ mong anh nói một câu “cẩn thận” thôi cũng đủ.
Tôi vừa quay người thì giọng nữ dịu dàng vang lên phía sau. Tô Nhã Tâm bước ra, nụ cười vẫn mong manh như ngày nào. Bên cạnh cô ta là Lục Đình Kiêu, áo khoác xám dài, dáng cao lớn che khuất nửa ánh đèn. Bàn tay Nhã Tâm tựa nhẹ trên vai anh, ngón tay thon dài siết khẽ như sợ anh biến mất. Cảnh ấy chói đến mức tôi phải nheo mắt. Dòng người xung quanh vẫn hối hả kéo vali, tiếng loa thông báo chuyến bay vang vọng, nhưng tôi cảm giác cả thế giới chỉ còn lại ba chúng tôi.
“Trùng hợp thật, Mộc Dao.” Nhã Tâm mỉm cười, giọng ngọt như mật. Lục Đình Kiêu nhìn tôi, ánh mắt chỉ lướt qua vài giây rồi cúi xuống. Không một lời giải thích. Không một cái ôm. Không một câu chúc bình an. Tôi siết chặt quai vali đến đau, giọng lạnh tanh: “Anh đưa cô ấy về à?” Anh chỉ khẽ gật đầu, như đó là chuyện đương nhiên. Loa sân bay nhắc tên chuyến bay của tôi. Tôi quay phắt người bước đi, giày da lạo xạo trên sàn, không quay đầu lại dù chỉ một lần. Sau lưng, tôi không biết Lục Đình Kiêu đã đứng đó rất lâu, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ hoảng loạn.
Nhưng lúc ấy, tôi không hề biết mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Ba tháng ở biên giới phía nam đúng nghĩa là địa ngục trần gian. Mưa rừng không ngớt, ngày nào cũng ướt sũng, tín hiệu điện thoại chập chờn như muốn tắt hẳn. Nhiệm vụ truy bắt đường dây vận chuyển dữ liệu quân sự xuyên quốc gia khiến cả đội kiệt sức. Ban ngày tôi dẫn đội đặc nhiệm lội qua những con suối ngập, bùn lầy bám đầy ủng, lá rừng sắc như dao cứa vào da. Ban đêm, dưới ánh đèn pin leo lét trong lều tạm, tôi ngồi rà soát hồ sơ, mắt cay xè. Công việc không cho phép phân tâm, nhưng mỗi đêm ký ức sân bay lại ùa về như sóng dữ. Bàn tay Nhã Tâm trên vai chồng tôi, nụ cười dịu dàng của cô ta – tất cả như dao cứa vào tim.
Rồi những tin nhắn nặc danh bắt đầu đến. Ảnh Lục Đình Kiêu mở cửa xe cho Nhã Tâm, ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên gương mặt họ. Ảnh hai người ăn tối tại nhà hàng sang trọng, anh nghiêng người gắp thức ăn cho cô. Ảnh Nhã Tâm ngủ gục trên vai anh trong xe. Tôi tắt máy, ngoài lều mưa rơi lộp độp trên mái bạt. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, vị mặn chát lan trong miệng. Tôi tự nhủ phải tập trung, phải là Tấn Mộc Dao – nữ sĩ quan đặc nhiệm mạnh mẽ. Nhưng từ đó, trạng thái tôi bắt đầu bất ổn. Trong một lần truy đuổi khuya, tôi suýt trúng đạn vì thoáng phân tâm nhìn bóng cây giống dáng Nhã Tâm. Đồng đội lao tới kéo tôi ngã xuống bùn, la lớn: “Chị Mộc Dao, chị nghĩ gì vậy? Muốn chết à?” Tôi chỉ lắc đầu, giọng khàn: “Xin lỗi… tôi không sao.”
Đêm ấy Lục Đình Kiêu gọi video. Gương mặt anh lạnh lùng quen thuộc, sau lưng là văn phòng Lục Thị sáng đèn neon. “Em gầy đi rồi.” Giọng anh trầm, nhưng tôi cười nhạt, cố giấu đôi mắt sưng. “Anh ăn cơm chưa? Ở nhà có ai nấu không?” Anh khựng lại một giây. Cuộc gọi ngắn ngủi, kết thúc bằng tiếng trợ lý ngoài khung hình gọi anh ký hợp đồng. Tôi đặt điện thoại xuống, cổ họng nghẹn đến không thở nổi. Ký ức đại học ùa về: ba chúng tôi – Lục Đình Kiêu lạnh lùng ít nói, Tô Nhã Tâm mong manh yếu đuối, còn tôi Tấn Mộc Dao mạnh mẽ, hay cười. Tôi từng lao ra cứu Nhã Tâm khỏi tai nạn xe máy, bị xe tải quẹt trúng nằm viện nửa tháng, đau đến mức không ngủ nổi. Cô ta ôm tôi khóc nức nở: “Cả đời này tôi sẽ đối xử tốt với cậu.” Tôi tin thật. Đến ngày cưới Lục Đình Kiêu, Nhã Tâm còn làm phù dâu, cười rạng rỡ bên tôi.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi dần. Mỗi lần chúng tôi cãi nhau vì công việc, anh lại tìm Nhã Tâm uống rượu. Sinh nhật cô ta luôn đúng lúc anh bận rộn với tôi. Tôi chưa từng nghi ngờ, cho đến những bức ảnh kia.
Một tháng sau, Nhã Tâm trở về nước làm giám đốc khu vực, hợp tác lớn với Lục Thị. Ảnh hai người ký kết hợp đồng lan truyền khắp mạng, bình luận “thanh mai trúc mã đẹp đôi” đầy rẫy. Tôi ngồi trong xe quân dụng, tắt máy, tựa đầu vào vô lăng, nước mắt rơi lã chã. Càng cố bình tĩnh, nỗi đau càng gặm nhấm.
Tối hôm đó, qua camera an ninh biệt thự, tôi thấy Nhã Tâm ngồi trên sofa nhà mình, tóc rối bù, áo khoác cởi ra để lộ vai trần. Lục Đình Kiêu rót trà gừng nóng cho cô ta – thứ anh nhớ cô thích từ ngày xưa. Rồi cô ta ngã hẳn vào lòng anh. Tôi tắt màn hình, nước mắt rơi như mưa. Lần đầu tiên sau bao năm làm quân nhân, tôi khóc như một đứa trẻ, tiếng nức nở bịt miệng trong căn lều tối om.
Ba tháng sau tôi về nhà. Biệt thự quận 2 vẫn lạnh lẽo như cũ. Lục Đình Kiêu về muộn, thấy tôi chỉ khẽ gật đầu, cởi áo vest treo lên. Tôi tránh vòng tay anh. Từ đó những cuộc cãi vã lạnh lùng bắt đầu. Anh bảo Nhã Tâm chỉ là bạn cũ. Tôi cười khẽ, giọng run: “Bạn cũ mà ôm nhau trong phòng khách nhà vợ? Anh nghĩ tôi mù à?” Anh im lặng – sự im lặng ấy chính là câu trả lời đau nhất, như dao cứa vào tim tôi.
Mẹ chồng tôi thì càng công khai thích Nhã Tâm. “Nhã Tâm mới là con dâu lý tưởng, dịu dàng, biết lo cho sự nghiệp chồng.” Tôi đứng ngoài cửa phòng khách nghe, bước chân khựng lại, tay bám chặt tường đến trắng bệch. Đêm đó tôi hỏi anh: “Anh từng yêu cô ta đúng không?” Anh không phủ nhận, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt mệt mỏi.
Nhưng lúc đó tôi chưa biết sự thật phía sau hoàn toàn khác…
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi lặng lẽ điều tra trong những ngày phép ngắn ngủi. Trong hồ sơ cũ của cha nuôi tôi – Tấn Chấn Quốc – tôi phát hiện tên cha mẹ ruột Nhã Tâm. Họ chết trong vụ nổ kho vũ khí năm xưa, cha nuôi tôi là người chỉ huy trực tiếp. Nhã Tâm từng tìm cha tôi nhiều lần khi còn nhỏ, khóc lóc hỏi vì sao cha mẹ chết. Mọi thứ sáng tỏ như ban ngày. Những tin nhắn nặc danh, những bức ảnh cắt ghép tinh vi, camera an ninh bị chỉnh sửa – tất cả đều xuất phát từ trợ lý thân tín của cô ta. Cô ta không chỉ muốn phá hoại hôn nhân tôi, mà còn muốn hủy diệt cả Lục Thị để trả thù.
Tôi đối chất với Lục Đình Kiêu một đêm mưa gió. Anh uống say, ôm tôi run rẩy, giọng khàn đặc: “Đừng đi, Mộc Dao… anh xin em.” Tôi gỡ từng ngón tay anh ra, nước mắt lăn dài: “Người khiến em muốn rời đi chưa bao giờ chỉ có Nhã Tâm. Là anh, là sự áy náy của anh dành cho cô ta.” Anh trắng mặt, quỳ xuống sàn nhà lạnh.
Rồi scandal bùng nổ. Tài liệu quân sự bị rò rỉ, ghi âm cắt ghép giọng tôi. Tôi bị đình chỉ công tác, quân hàm bị tháo xuống trước mặt đồng đội. Phóng viên vây kín cổng biệt thự. Lục Đình Kiêu xuất hiện, công khai nắm chặt tay tôi trước truyền thông, giọng vang: “Người tôi tin nhất đời này là Tấn Mộc Dao. Tôi chịu trách nhiệm cho mọi chuyện.” Nhưng tôi chỉ mệt mỏi nhìn anh: “Anh không cần làm vậy.”
Mẹ chồng bị bắt cóc. Nhã Tâm đòi đổi tài liệu lấy mạng bà. Trong nhà kho cũ kỹ ngoại ô, mùi ẩm mốc và thuốc súng nồng nặc. Súng nổ vang. Tôi lao vào che chắn cho mẹ chồng, viên đạn xuyên vai, máu nóng hổi phun ra, đau đến mức tôi cắn môi rỉ máu. Lục Đình Kiêu gào lên ôm chặt tôi, tiếng anh vỡ òa: “Mộc Dao! Đừng nhắm mắt!” Lúc ấy, dù đau đớn tột cùng, tôi vẫn cắn răng hỏi: “Bác không sao chứ?”
Tôi tỉnh lại sau ba ngày hôn mê. Lục Đình Kiêu quỳ trước giường bệnh, mắt đỏ hoe, khàn giọng xin lỗi. Anh kể hết: rung động với Nhã Tâm năm xưa, món nợ cứu mạng, nhưng người anh muốn cưới, muốn sống cả đời chỉ là tôi. Tôi khóc, nước mắt thấm ướt gối: “Em chưa từng thua Nhã Tâm, em chỉ thua sự áy náy của anh dành cho cô ta.”
Sau đó mọi thứ phơi bày. Nhã Tâm bị bắt. Cô ta đứng ở hành lang bệnh viện, nhìn tôi bằng ánh mắt chua chát: “Mình thua rồi, Mộc Dao.” Lục Đình Kiêu nói trước mặt cô ta, giọng lạnh: “Người anh muốn sống cả đời, chưa từng là cô.”
Danh dự tôi được trả lại. Tôi thăng chức. Nhưng vết thương lòng vẫn còn đó, sâu hoắm. Một năm sau, sân bay Bắc Thành lại sáng đèn. Tôi kéo vali, lòng nặng trĩu. Lần này Lục Đình Kiêu ôm tôi trước đông người, thì thầm bên tai: “Anh chờ em về, lần này đừng hiểu lầm nữa.” Tôi nắm chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc: “Đừng để em phải đau thêm lần nào nữa.”
Tôi bước vào cổng an ninh, không quay đầu, nhưng lòng không còn lạnh giá. Chúng tôi đã học cách yêu nhau muộn màng, qua bao tổn thương, hiểu lầm và nước mắt. Cuộc hôn nhân không còn hoàn hảo như cổ tích, nhưng thật hơn bao giờ hết. Có những vết nứt khiến người ta suýt mất nhau, nhưng cũng chính chúng dạy ta trân trọng những gì còn lại.
Tôi nhìn ra cửa kính máy bay, thành phố sáng đèn lấp lánh. Lần này, tôi biết chắc chắn, phía sau có một người đàn ông thật sự chờ tôi trở về. Và tôi cũng sẽ trở về, với trái tim đã lành vết thương.





