Vḕ пҺà ƌột xuất ƌể \”Ьắt quả taпg\” vợ lườι, пgườι cҺồпg cҺết lặпg kҺι tҺấү Ьát gạo sṓпg trȇп Ьàп và sự tҺật kιпҺ Һoàпg troпg pҺòпg пgủ…

Vḕ пҺà ƌột xuất ƌể \”Ьắt quả taпg\” vợ lườι, пgườι cҺồпg cҺết lặпg kҺι tҺấү Ьát gạo sṓпg trȇп Ьàп và sự tҺật kιпҺ Һoàпg troпg pҺòпg пgủ…
Tôi ném chìa khóa xe lên bàn, tiếng kim loại va vào mặt kính vang lên khô khốc như một tiếng tát vào mặt chính mình. 11 giờ trưa, nắng vàng vọt ngoài cửa sổ chiếu vào căn nhà nhỏ ở ngoại ô Bắc Ninh, nơi tôi từng nghĩ là tổ ấm. Hôm nay tôi về sớm không phải vì nhớ vợ nhớ con, mà vì bực tức chất đầy trong ngực. Dự án tâm huyết bao nhiêu tháng trời, đối tác một câu bác bỏ, tiền thưởng quý này bay màu, áp lực công việc đè nặng như tảng đá. Và trong đầu tôi, hình ảnh vợ tôi – My – cứ lởn vởn như một lời trách móc thầm lặng.
Sáu tháng nay, từ ngày My sinh thằng Tôm, tôi lao đầu vào công việc như kẻ điên. Sáng sớm đi làm, tối muộn mới về, đôi khi cả tuần chỉ thấy vợ con qua màn hình điện thoại. Tôi tự nhủ mình là trụ cột gia đình, gánh vác hết thảy. Còn My? Chỉ ở nhà chăm con, theo tôi nghĩ, là “việc nhẹ lương cao”. “Em ở nhà làm gì mà lúc nào cũng mệt mỏi thế?” – tôi đã quát lên tuần trước, giọng đầy khinh miệt. My chỉ cúi đầu, giọng mệt mỏi: “Anh thử ở nhà một ngày với con xem.” Tôi cười khẩy: “Thử gì? Cho con ăn, con ngủ, con ị. Rảnh thì lướt TikTok xem phim Hàn. Sướng thế còn than vãn!” My im lặng. Sự im lặng ấy, tôi coi là cô ấy thừa nhận.
Hôm nay, tôi quyết định về sớm để “bắt quả tang”. Tôi mường tượng cảnh My đang bế con vừa xem drama vừa gặm bim bim, nhà cửa sạch sẽ, cơm nước sẵn sàng. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, căn nhà im phăng phắc đến lạ thường. Không tiếng cười con trẻ, không mùi cơm canh thơm lừng. Phòng khách bừa bộn kinh hoàng: đồ chơi Tôm vương vãi khắp sàn, mấy chiếc tã bẩn vo tròn chưa kịp vứt, chồng quần áo khô sạch trên sofa cao ngất chưa gấp. Tim tôi thắt lại một chút, nhưng cơn bực tức vẫn chiếm ưu thế. Lười biếng đến mức này sao?
Tôi bước vào bếp, định uống ngụm nước cho mát họng. Và rồi, tôi chết lặng. Trên bàn ăn, không có mâm cơm nào cả. Chỉ có một cái bát tô lớn, bên trong là gạo trắng khô khốc, chưa vo, hạt gạo lởm chởm như cát. Bên cạnh là phích nước nóng còn bốc khói nhẹ. Cái quái gì đây? My định ăn gạo sống à? Lười đến mức không cắm nổi nồi cơm điện? Máu tôi dồn lên não, tôi siết chặt tay, định gọi toáng lên “My! Ra đây!” để làm một trận cho ra nhẽ.
Đúng lúc ấy, từ phòng ngủ vọng ra tiếng “ư… ư…” yếu ớt, đứt quãng, như tiếng rên của người kiệt sức. Tim tôi thót lại mạnh mẽ. Tôi lao vút về phía phòng ngủ, đẩy mạnh cánh cửa. Căn phòng tối om, rèm kéo kín mít, không một tia sáng. Mùi thuốc hạ sốt nồng nặc, mùi mồ hôi chua loét của người lớn, lẫn với mùi phân trẻ con xộc thẳng vào mũi khiến tôi buốt sống lưng. Tôi vội bật đèn.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị đấm mạnh vào ngực. Thằng Tôm, con trai tôi, nằm mê man trên giường, mặt đỏ bừng như than hồng, hơi thở khò khè nặng nhọc. Quần áo ướt sũng mồ hôi, cái tã trĩu nặng, chất bẩn tràn ra cả ga giường loang lổ. Và My… vợ tôi không nằm trên giường. Cô ấy ngồi gục hẳn bên mép giường, đầu úp xuống đệm, mái tóc rối bù che kín khuôn mặt xanh xao. Một tay cô vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con, tay kia buông thõng chạm sàn. Cơ thể cô run run trong giấc ngủ chập chờn, tư thế vặn vẹo đau đớn.
Xung quanh là bằng chứng của một đêm địa ngục: vỉ thuốc hạ sốt bóc hết sạch, nhiệt kế vứt lung tung, chậu nước ấm đã nguội lạnh với hàng chục chiếc khăn xô ướt sũng nằm la liệt dưới sàn. Nước mắt tôi nóng hổi chực trào ra. Tôi run rẩy bước tới, sờ trán con. Nóng ran như lửa. Rõ ràng thằng bé sốt cao cả đêm. My đã một mình thức trắng, chiến đấu với cơn sốt, tiêu chảy của con. Cô ấy không ngủ, không ăn, thậm chí không kịp thay tã cho con vì bận dỗ dành, lau chùi, chườm khăn liên tục.
Tôi quay đầu nhìn lại cái bát gạo sống trên bàn bếp. Giờ thì mọi thứ sáng tỏ như dao cắt. My đói lả sau đêm dài vật lộn. Cô ấy định ra bếp lấy sức, nhưng không thể rời con dù một giây. Nồi cơm điện nấu lâu quá. Thế là cô ấy đổ gạo sống vào tô, định chan nước sôi ăn tạm cho qua cơn đói, rồi quay lại bên con ngay. Nhưng kiệt sức đánh gục cô trước khi kịp nuốt miếng nào. Cái “sự nhàn rỗi” tôi vẫn mỉa mai, cái “sướng” tôi vẫn chì chiết, hóa ra là bát gạo sống chưa kịp ăn, là mùi xú uế con cái chưa kịp dọn, là tấm lưng gầy guộc đang run rẩy trong giấc ngủ mệt nhoài.
Nỗi hổ thẹn ập đến như sóng dữ, đè nghẹt thở tôi. Tôi – một thằng đàn ông to khỏe, từng tự hào là trụ cột – lại chỉ biết ngồi văn phòng chỉ trích vợ, trong khi cô ấy hy sinh thầm lặng đến mức này. Ký ức ùa về như thác đổ: những lần My mang bầu nôn nghén, những đêm tôi đi nhậu về khuya cô lặng lẽ dậy pha nước ấm, những lần cãi vã tôi quát “Em chỉ biết tiêu tiền anh kiếm!” mà cô chỉ khóc thầm. Mẹ chồng từ quê lên thăm, từng nói bóng gió “Con dâu nhà người ta chăm con giỏi lắm, còn My sao trông mệt mỏi thế?” Tôi không bênh vợ, còn gật gù đồng tình. Giờ nghĩ lại, tim tôi đau như bị xé.
Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh buốt, không dám đánh thức vợ. Tay run run, tôi nhẹ nhàng gỡ bàn tay My ra khỏi tay con, bế thằng Tôm lên. Thằng bé nóng bỏng trong lòng tôi. Tôi dọn dẹp “bãi chiến trường” trên giường, thay tã mới, lau sạch phân dơ, lấy khăn mát chườm trán cho con. Rồi tôi gọi ngay cho anh bạn làm bác sĩ, nhờ ship thuốc sốt, men tiêu hóa về gấp. Mười lăm phút sau thuốc tới. Tôi quay lại, bế xốc My lên. Cơ thể vợ nhẹ bẫng như chiếc lá, mềm oặt trong vòng tay tôi. Mùi mồ hôi chua lẫn thuốc men khiến tôi nghẹn ngào.
Tôi đặt vợ nằm ngay ngắn, đắp chăn ấm, vuốt mái tóc rối cho cô. Sau đó, tôi lặng lẽ ra bếp. Đổ bát gạo sống vào nồi, vo sạch sẽ, cắm nồi cháo cá hồi – món My thích nhất. Tôi đứng đó, nhìn hơi nước bốc lên mờ mắt, nước mắt cứ thế trào ra không kìm được. Hóa ra, người gánh vác thật sự không phải tôi..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi ngồi bên giường, nắm chặt tay vợ, lòng dấy lên bao suy nghĩ day dứt. My tỉnh giấc sau hai tiếng, mắt cô mở ra mệt mỏi, thấy tôi ngồi đó thì giật mình. “Anh… về sớm? Con sao rồi?” Giọng cô khàn đặc, hoảng hốt nhìn sang thằng Tôm đang ngủ yên. Tôi không nói được gì, chỉ kéo cô vào lòng, siết chặt. “Anh xin lỗi… Anh sai rồi My ơi.” Nước mắt tôi rơi nóng hổi lên vai vợ. Cô ấy ngẩn ra, rồi cũng khóc, khóc nức nở như trút hết mệt mỏi bao ngày.
Tôi kể hết cho cô nghe: dự án thất bại, áp lực công việc, và cái ngu ngốc của tôi khi nghi ngờ cô. My chỉ lắc đầu, giọng yếu ớt: “Em không trách anh. Chỉ là… đôi khi em mệt quá, muốn anh hiểu một chút.” Cô kể về những đêm con sốt, những lần thay tã giữa khuya, mẹ chồng gọi điện trách sao không về quê thăm, anh em tôi thì thi thoảng gửi tiền nhưng chẳng ai chịu qua giúp đỡ. Tiền sữa, tiền thuốc men tháng này cũng sắp cạn, cô lo lắng nhưng không dám nói vì sợ tôi thêm áp lực.
Từ hôm ấy, mọi thứ thay đổi. Tôi xin nghỉ hai ngày, ở nhà chăm vợ con. Tôi học cách thay tã, nấu cháo, giặt giũ. Tôi gọi video call mẹ tôi, xin bà đừng trách My nữa, vì con dâu bà đang gánh cả gia đình nhỏ này. Tôi giảm làm overtime, về sớm hơn để My có thời gian nghỉ ngơi. Thằng Tôm khỏe lại, cười khanh khách khi tôi bế. Nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó, mỗi khi nhìn bát gạo sống trong ký ức.
Tôi nhận ra, tình yêu không phải chỉ là kiếm tiền. Là hiểu, là sẻ chia, là ở bên nhau qua những đêm dài bệnh tật. My vẫn gầy guộc, nhưng nụ cười cô trở lại, ấm áp hơn. Còn tôi, mỗi tối trước khi ngủ, tôi vẫn ôm vợ, thì thầm: “Cảm ơn em đã làm vợ anh.” Cuộc sống vẫn khó khăn, tiền bạc vẫn eo hẹp, công việc vẫn áp lực. Nhưng ít ra, tôi không còn là thằng chồng mù quáng nữa.
Đôi khi, tôi tự hỏi nếu hôm ấy không về sớm, liệu tôi có mãi mãi hiểu lầm vợ? Cái bát gạo sống ấy, không chỉ cứu cơn đói của My, mà còn cứu cả cuộc hôn nhân này khỏi vực thẳm hiểu lầm. Và tôi, sẽ mang theo nỗi tiếc nuối ấy suốt đời, như một bài học đắt giá nhất về tình yêu và trách nhiệm.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!