Tȏι lȇп tҺàпҺ pҺṓ cҺữa ЬệпҺ ở пҺờ пҺà coп traι mấү пgàү. Trước kҺι vḕ quȇ, tȏι xιп Һaι trăm пgàп tιḕп xe. Coп dȃu Ьắt tȏι vιết gιấү пợ. Vḕ ƌếп пҺà, tȏι mở ra xem tҺì sữпg sờ, ȏm mặt Ьật kҺóc.

Tȏι lȇп tҺàпҺ pҺṓ cҺữa ЬệпҺ ở пҺờ пҺà coп traι mấү пgàү. Trước kҺι vḕ quȇ, tȏι xιп Һaι trăm пgàп tιḕп xe. Coп dȃu Ьắt tȏι vιết gιấү пợ. Vḕ ƌếп пҺà, tȏι mở ra xem tҺì sữпg sờ, ȏm mặt Ьật kҺóc.
“Má đừng mở ở đây.” Thằng Cường vừa nói vừa kéo nhẹ cái túi vải trên tay tôi lại, mắt nó đảo nhanh về phía cửa phòng ngủ. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì con dâu tôi từ trong bếp bước ra, tay còn cầm cái khăn lau chén, giọng đều đều như đang nhắc chuyện tiền điện tiền nước hàng tháng. “Má về quê rồi hãy mở. Giấy tờ lộn xộn mở ra thất lạc tụi con khó tìm.”
Tôi đứng giữa căn phòng khách nhỏ, cái túi vải màu xanh bạc phếch nằm gọn trong tay, còn cái bụng thì cứ cồn cào như có ai bỏ nắm cho nóng vào trong. Ngoài ban công, trời Sài Gòn cuối chiều âm u, mấy sợi quần áo trẻ con bay phần phật trong gió. Cái mùi cá kho với nước lau sàn trộn vào nhau làm tôi bỗng thấy nghẹn ngào nơi cổ. Hai trăm ngàn tiền xe về quê thôi. Vậy mà tôi vừa ký một tờ giấy nợ.
Tôi năm nay 68 tuổi, sống ở dưới Cai Lậy. Chồng mất gần 10 năm rồi. Nhà còn mảnh vườn nhỏ trồng rau với mấy luống rau đủ ăn đủ sống. Tôi chưa từng nghĩ tới ngày mình phải ngửa tay xin tiền con để mua vé xe về quê. Mấy hôm trước tôi lên thành phố tái khám cái bệnh đau dạ dày. Bác sĩ dưới huyện bảo nên bệnh viện lớn coi kỹ hơn vì tôi sút cân nhanh quá. Tôi tính ở nhà người em họ ngoài Bình Tân mà nó đi chăm người ốm dưới Long An đột xuất. Thành ra thằng Cường gọi điện: “Má cứ qua nhà con vài hôm cho tiện.”
Nghe con trai nói vậy, tôi cũng mừng. Dù gì má con lâu ngày gặp nhau vẫn hơn ở nhờ người ngoài. Nhưng từ lúc đặt chân vô căn chung cư đó, lòng tôi cứ lưng chừng như người đi dép không vừa chân. Con dâu tôi tên Thúy Hạnh, nhỏ hơn Cường ba tuổi, làm kế toán cho công ty vật liệu xây dựng. Nó nói năng nhỏ nhẹ, chưa từng hỗn với tôi câu nào. Có điều mỗi câu nó nói đều vừa đủ, không dư chút hơi ấm nào. Người ngoài nhìn vô sẽ khen nó khéo, nhưng sống gần mới thấy cái khéo đó giống cánh cửa kính đóng kín, nhìn xuyên được mà không bước vào nổi.
Ngày đầu tôi lên, nó dọn cho tôi cái nệm xếp cạnh bàn ăn. Nó cười: “Má chịu khó vài hôm nha má, nhà chật quá.” Tôi cười theo nói ở đâu cũng được. Thật ra tôi biết nhà tụi nó đâu đến nỗi chật. Cái phòng nhỏ cuối nhà đang để đầy thùng hàng bán trên mạng với cái máy chạy bộ phủ bụi. Nhưng tôi già rồi, hiểu thân phận người đi ở nhờ thì không nên nhìn kỹ quá.
Buổi tối đầu tiên tôi đang ngồi lựa rau thì nghe hai vợ chồng nói chuyện trong phòng. Giọng Thúy Hạnh nhỏ nhưng rõ từng chữ. “Anh coi lại đi, má lên đây khám bệnh kiểu này lỡ ở lâu thì sao?” Cường nói gì đó rất nhỏ. Nó đáp tiếp: “Em không có ý gì hết, nhưng tháng này mình vừa đóng học thêm cho bé Pin, tiền trả góp xe chưa xong, em tính đâu ra nữa.”
Tôi ngồi ngoài nãy mà tay cứ bẻ gãy mấy cọng rau muống lúc nào không hay. Hôm sau đi bệnh viện, bác sĩ cho thêm thuốc rồi hẹn một tháng tái khám. Cũng may chưa tới mức mổ xẻ gì. Tôi thở phào tính bụng sáng hôm sau về quê luôn cho nhẹ người. Nhưng tối đó lúc ăn cơm, Thúy Hạnh đặt đôi đũa xuống rồi nói: “Má khám xong rồi thì chắc mai về hả má?” Nó hỏi bằng cái giọng lịch sự thường ngày nhưng tôi nghe ra ý tứ bên trong.
Tôi cười ừ má về ở lâu tụi bây bất tiện. Cường cúi đầu ăn cơm không nói gì. Tôi nhìn nó tự nhiên nhớ hồi nhỏ nó hay giành ngủ sát vách tôi mỗi khi trời mưa. Thằng nhỏ ngày xưa chỉ cần nghe tiếng sấm là chui tọt vô lòng mẹ ôm cứng cái eo tôi tới sáng. Vậy mà giờ ngồi cách tôi chưa tới một mét, nó im như người ngoài.
Tối đó tôi không ngủ được. Cái nệm xếp kê sát cửa ban công, gió lùa lạnh chân. Tôi nghe tiếng máy lạnh trong phòng tụi nó chạy đều đều. Thỉnh thoảng có tiếng con nít trở mình rồi mẹ nheo vài câu. Tôi chợt nhớ mình quên mang theo tiền. Lúc lên đây gấp quá, tôi chỉ nhét đại mấy bộ đồ với sấp giấy khám bệnh. Cái tiền bán rau tuần rồi, tôi để trong hộc tủ dưới quê. Tiền thuốc thì Cường đã trả ở bệnh viện. Giờ trong túi tôi chỉ còn đúng bốn mươi mấy ngàn tiền lẻ.
Tôi nằm chằn chọc tới gần sáng mới quyết định bụng sẽ xin con hai trăm ngàn tiền xe. Chỉ hai trăm thôi. Sáng hôm sau, Thúy Hạnh đang pha sữa cho con thì tôi bước lại gần. “Tụi bây cho má mượn hai trăm ngàn tiền xe về tới quê má gửi lại.” Nó quay sang nhìn tôi một chút rồi nhìn qua chồng. Cường đang cột dây giày tay khựng lại. Tôi không hiểu sao lúc đó mình thấy lạnh sống lưng. Chỉ là hai trăm ngàn thôi mà không khí trong nhà tự nhiên nặng như có ai vừa đổ nước vô bếp lửa.
Thúy Hạnh đặt cái ly xuống bàn. “Má thông cảm cho tụi con nha. Dạo này tụi con cũng kẹt.” Tôi vội xua tay. Ừ má biết. Má mượn thôi mà. Nó im vài giây rồi đi vô phòng lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu nâu. “Vậy má ký dùm con cái giấy mượn tiền. Em làm kế toán quen rồi. Tiền bạc giấy tờ rõ ràng cho dễ nhớ.”
Tôi tưởng mình nghe lộn. Tới lúc nó xé tờ giấy đặt trước mặt tay tôi mới bắt đầu run. Cường ngồi bên cạnh mắt nhìn xuống nền gạch. Không bênh không cản cũng không dám nhìn tôi. Tôi cầm cây bút mà đầu ngón tay cứng đờ. Tờ giấy ghi rất ngắn gọn: mượn số tiền 200.000đ, có cả ngày tháng, có chỗ ký tên.
Tôi bật cười nhẹ, cái kiểu cười của người già lúc không biết nên giận hay nên tủi. “Má già rồi, đâu có quỵt tụi bây.” Thúy Hạnh vẫn cười nhạt. “Dạ, con biết mà. Mà giấy tờ cho rõ ràng.” Tôi ký xong thì nghe tiếng ve ngoài ban công kêu dầm dật tới nhức đầu. Lúc đưa tiền cho tôi, nó còn cẩn thận lấy điện thoại chụp lại tờ giấy rồi mới gấp bỏ vô túi nhựa.
Tôi đứng dậy đi vô thu dọn đồ. Cái túi quần áo nhẹ hều mà sao xách lên thấy nặng tay quá. Đến lúc xuống dưới chung cư, Cường đưa tôi ra tận cổng đón xe. Nó rúi vô tay tôi bịch bánh mì ngọt cho ăn dọc đường rồi gãi đầu. “Má về tới nhớ gọi con.” Tôi nhìn nó, nó tránh ánh mắt tôi như thằng nhỏ làm bể chén ngày xưa.
Xe vừa tới, tôi leo lên ghế gần cửa sổ. Qua lớp kính mở, tôi thấy Cường vẫn đứng đó, hai tay đút túi quần, cái dáng lom khom giống y chang ba nó hồi trẻ. Xe chạy được một đoạn, điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn của Thúy Hạnh: “Má nhớ giữ kỹ túi giấy tờ con gửi.” Tôi nhíu mày. Từ lúc lên tới giờ ngoài toa thuốc với kết quả khám bệnh thì tôi đâu có giấy tờ gì.
Tôi mở cái túi vải màu xanh ra xem thử. Ở dưới lớp áo cũ là một phong bì lớn màu vàng dán kín miệng. Bên ngoài ghi bằng nét chữ của Thúy Hạnh: “Má về tới nhà rồi hãy mở.” Tôi ngồi im rất lâu. Chiếc xe khách lắc lư qua đoạn đường ổ gà. Tiếng người bán bắp luộc ngoài cửa kính vọng vô lẫn với tiếng radio rè rè của bác tài. Tôi đưa tay sờ lên mép phong bì, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác rất lạ. Nó không giống tò mò mà giống như người đứng trước cửa nhà mình sau nhiều năm xa quê, vừa muốn mở ra vừa sợ bên trong đã khác hết rồi.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi lại rung thêm lần nữa. Là tin nhắn của con trai tôi. “Má, về tới rồi hãy đọc. Con xin má đừng gọi cho con trước.” Tôi cầm điện thoại mà đầu ngón tay cứ tê đi. Cái tin nhắn ngắn ngủi đó làm tôi càng thêm rối. Từ nhỏ tới lớn, thằng Cường có chuyện gì cũng nói thẳng, chưa bao giờ vòng vo kiểu này.
Về tới Cai Lậy thì gần 9 giờ tối. Bến xe quê tôi nhỏ, ban đêm chỉ còn vài quán nước sáng đèn. Tôi kéo cái túi vải đi chậm chậm, đầu gối đau nhức sau mấy tiếng ngồi xe. Đang loay hoay tìm xe ôm thì nghe tiếng gọi. Chị Sáu! Tôi quay lại thấy ông Tư Mạnh bán cá ngoài chợ đang chở rau về. “Ủa chị đi thành phố khám bệnh hả? Sao không gọi tôi ra đón?”
Tôi cười trừ. Có mấy cây số chứ nhiêu đâu anh Tư? Ông ấy liếc cái túi trên tay tôi rồi nói: “Lên xe, tôi trở về.” Đêm miền Tây vắng ngắt, gió thổi qua ruộng lúa nghe dạt dào. Tôi ngồi sau xe mà lòng nóng như lửa đốt. Về nhà, tôi ngồi xuống mép giường, cái phong bì màu vàng nằm trước mặt. Tôi hít một hơi rồi mở phong bì ra.
Bên trong không phải giấy tờ bệnh viện, là một sấp…………………….

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
tiền dày. Mấy tờ 500.000 mới cứng cột lại bằng dây thun. Ở giữa có một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy gấp làm tư. Tôi mở tờ giấy ra. Nét chữ của con trai tôi siêu vẹo như viết lúc đang run tay.
“Má, nếu má đọc được cái này, chắc má về tới nhà rồi. Con xin lỗi má. Con biết sáng nay má buồn lắm. Con biết má nghĩ vợ chồng con coi thường má, nhưng con xin má đừng giận Hạnh. Tờ giấy nợ là ý của con. Con sợ má không chịu nhận tiền…”
Tôi đọc tới đó thì tim đập mạnh tới mức phải vịn tay vô thành giường. Bác sĩ gọi riêng con ra ngoài nói chuyện. Họ nói má bị loét dạ dày nặng hơn trước, phải theo dõi kỹ vì có dấu hiệu không tốt. Con chưa dám nói má biết vì con sợ má lo.
Tờ giấy trong tay tôi bắt đầu rung. Tôi đọc tiếp mà mắt bắt đầu nhòe đi. “Má đừng trách Hạnh, mấy tháng nay tụi con nợ ngân hàng gần ngập đầu. Cái xe đang chạy là xe trả góp, tiền học thêm của bé Pin mới đóng. Công ty của con thì cắt nhân sự, lương giảm gần một nửa. Hạnh nó tính toán kỹ vì sợ thiếu trước hụt sau. Nó không ác đâu má, chỉ là nó sợ cảnh nghèo.”
Tôi cắn môi, trong đầu tự nhiên hiện ra hình ảnh Thúy Hạnh tối nào cũng ngồi bấm máy tính tới khuya. Hóa ra sau lưng mỗi người đều có một cái hố đang phải gồng mình lấp lại. Cuốn sổ tiết kiệm là tiền má gửi con giữ hồi ba mất. Má quên rồi nhưng con không quên. Hai trăm triệu. Tên người gửi là tôi. Ngày mở sổ từ chín năm trước.
Tôi chết lặng ngồi nhìn cuốn sổ tiết kiệm. Thằng nhỏ giữ gần 10 năm mà không nói một tiếng. Tờ giấy vẫn còn đoạn cuối. “Còn chuyện giấy nợ tới đây… Má lật mặt sau tờ giấy đó đi.” Tôi sững người. Cái giấy nợ. Tôi nhớ mình nhét đại vô túi áo lúc sáng. Tôi mở mặt sau, phía dưới có thêm hàng chữ bằng mực xanh: “Còn nợ má cả đời.”
Tôi đưa tay bụm miệng. Cả căn nhà im phăng phắc. Ngoài sân, mấy tàu lá chuối quệt vào nhau xào xạc trong gió đêm. Tôi ngồi đó rất lâu, nước mắt cứ chảy xuống bàn tay nhăn nheo lúc nào không hay.
Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông là số của Thúy Hạnh. Đầu dây bên kia không có tiếng chào hỏi như mọi khi. Tôi chỉ nghe tiếng thở gấp và tiếng trẻ con khóc vọng đâu đó phía sau. Giọng Thúy Hạnh run hẳn đi. “Má, anh Cường đi đâu rồi hả má?”
Tôi siết chặt điện thoại. Cường không ở nhà hả con? Đầu dây bên kia im vài giây rồi tiếng Thúy Hạnh bật ra lẫn trong tiếng khóc của thằng bé Pin. “Ảnh nói xuống mua thuốc cho con rồi đi từ hơn một tiếng trước. Điện thoại ảnh để ở nhà. Em gọi khắp nơi rồi.”
Tôi chưa từng nghe con dâu mình hoảng như vậy. Bình thường dù có chuyện gì nó cũng giữ cái giọng đều đều tỉnh táo. Nhưng bây giờ từng chữ của nó đều run. Má, hồi chiều ảnh cãi nhau với giám đốc công ty, về tới nhà ảnh cứ ngồi im ngoài ban công. Em hỏi gì cũng không nói.
Tôi đứng bật dậy khỏi giường. Rồi sao con không gọi má sớm? Em tưởng anh xuống dưới hút thuốc rồi lên. Tới lúc bé Pin sốt quá em mới chạy đi tìm. Tôi nghe xong mà cổ họng nghẹn cứng. Thảo nào mấy tháng nay mặt nó lúc nào cũng xám ngoét. Hóa ra đó mới chỉ là phần nổi. Ở đầu dây bên kia, tiếng thằng bé Pin ho càng lúc càng nhiều. Thúy Hạnh vừa dỗ con vừa nói đứt quãng: “Em mới thấy giấy tờ vay nợ trong tủ… Gần 300 triệu.”
Tôi ngồi xuống lại mép giường, đầu óc ong ong. Tôi cúp máy, mở tủ lấy ít quần áo bỏ đại vô túi rồi cầm cuốn sổ tiết kiệm lên. Bàn tay già nua của tôi vuốt nhẹ lên bìa sổ. Hai trăm triệu. Thằng nhỏ giữ gần 10 năm mà không nói một tiếng.
Tôi vừa khóa cửa thì nghe tiếng xe máy chạy ngang. Ông Tư Mạnh thắng lại trước cổng. “Ủa chị Sáu đi đâu giờ này?” Tôi kể sơ qua chuyện Cường mất liên lạc. Ông ấy nhíu mày ngay. “Để tôi chở chị ra quốc lộ bắt xe.”
Gần 3 giờ sáng xe mới tới bến miền Tây. Tôi gọi cho Thúy Hạnh. Nó bắt máy rất nhanh. “Má tới đâu rồi?” Má xuống xe rồi. Bin sao rồi con? Nó vừa ngủ. Giọng nó khàn đặc. Tôi bắt taxi tới chỗ tụi nó ở. Lên tới tầng năm, cửa nhà mở hé. Thúy Hạnh đứng trong phòng khách, tóc búi vội, mặt tái mét.
Vừa thấy tôi nó lí nhí: “Má…” Tôi nhìn quanh căn nhà vẫn y nguyên lúc tôi rời đi, chỉ khác là cái ghế ngoài ban công đang kéo lệch sang một bên, dưới sàn có mấy đầu thuốc lá dụi dở. Thằng bé Pin nằm ngủ trên nệm, trán còn dán miếng hạ sốt. Tôi bước tới bàn ăn, tờ giấy nợ hai trăm ngàn vẫn nằm đó.
Một lát sau, điện thoại Thúy Hạnh rung lên. Một số lạ. Nó run tay bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông khàn khàn. “Người nhà anh Cường phải không? Anh ấy đang ở bệnh viện trợ dãy.”
Thúy Hạnh run giọng hỏi dồn. “Ảnh bị gì vậy anh?” Người đàn ông đáp chậm rãi. “Tôi chạy xe ôm công nghệ, thấy anh này ngồi một mình ngoài cầu vượt gần bệnh viện từ khuya tới giờ, ổng ói liên tục rồi ngất xỉu nên tôi đưa vô đây… Lúc mê man ảnh cứ nói xin lỗi má rồi xin lỗi vợ con.”
Tôi quay mặt đi. Cổ họng nghẹn cứng. Chúng tôi chạy thẳng về phía bệnh viện. Thúy Hạnh ngồi cạnh cửa kính, hai tay siết chặt cái túi xách tới mức nổi gân xanh. Từ lúc lên xe tới giờ nó không nói tiếng nào. Tôi nhìn nghiêng mới thấy mặt nó hốc hác hẳn. Quầng mắt thâm đen, môi khô trắng.
Người đàn bà này chắc cũng lâu rồi không có giấc ngủ nào yên. Xe vừa dừng trước cổng bệnh viện, Thúy Hạnh đã mở cửa chạy xuống trước. Khu cấp cứu. Anh tài xế công nghệ đứng chờ ở ngoài hành lang. “May mà tôi thấy sớm. Ổng ngồi ngoài lan can cầu vượt lâu lắm, mặt tái mét.”
Bác sĩ từ trong bước ra. “Bệnh nhân suy nhược nặng, dạ dày xuất huyết nhẹ do stress kéo dài với uống thuốc giảm đau quá nhiều… Người nhà nên để ý tâm lý bệnh nhân.”
Thằng Cường nằm trên giường bệnh sát cửa sổ, mặt nó xanh xao tới mức tôi phải đứng khựng lại vài giây mới dám bước tiếp. Thúy Hạnh đi tới trước, nó đứng bên giường nhìn chồng rất lâu rồi mới dám đưa tay vuốt nhẹ lên trán anh. “Cường…” Cường mở mắt chậm chạp. Lúc nhìn thấy vợ với tôi, mắt nó đỏ lên ngay. Nó quay mặt vô tường.
Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh giường. “Con làm cái gì vậy hả Cường?” Nó không đáp, chỉ có bờ vai gầy rung nhẹ. Một lúc lâu sau, nó mới lên tiếng, giọng khàn đặc. “Con mệt quá má…” Tôi nghe xong mà nước mắt trào ra. Đàn ông tới lúc nói được câu mệt quá thường đã chịu đựng lâu lắm rồi.
Thúy Hạnh bất ngờ lên tiếng. “Em xin lỗi.” Cường khựng lại. Nó quay đầu nhìn vợ lần đầu tiên. Thúy Hạnh đứng thẳng người nhưng môi run bần bật. “Em không biết anh áp lực tới vậy.” Cường cười mệt mỏi. “Anh giỏi giấu mà.”
Bất chợt, điện thoại Thúy Hạnh rung lên. Nó nhìn màn hình rồi mặt tái đi. Là anh chủ tài chính. Ngoài hành lang bỗng có tiếng cãi nhau ồn ào. Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra. Ba người đàn ông bước vô, người đi đầu khoảng ngoài 40, mặt vuông, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to. Vừa thấy Cường, ông ta cười nhếch mép: “Hay quá ha, trốn kỹ ghê.”
Thúy Hạnh lập tức bước chắn trước giường bệnh. “Anh ấy đang bệnh.” Người kia kéo ghế ngồi phịch xuống. “Bệnh thì tụi tôi mới phải đi tìm chớ.” Tôi đứng dậy chậm rãi. “Chú là ai?” Ông ta quay sang nhìn tôi từ đầu tới chân rồi cười nhạt. “Má anh Cường hả?”
Ông ta rút trong túi ra sấp giấy đặt lên bàn. “Anh Cường vay tiền của tôi tới hạn 3 tháng rồi chưa trả.” Nợ gốc 270, tiền lời tính tới hôm nay là 308 triệu. Cả phòng im bặt. Người đàn ông này nói câu nào cũng đều đều, không gằn giọng, nhưng càng nghe càng lạnh.
Ông ta thở dài. “Thiệt ra tôi không phải dân xã hội gì ghê gớm đâu bác. Tôi cũng từng nghèo nhưng tiền này là tiền tôi gom cho người khác vay lại, không thu được là tôi chết trước.” Nói rồi ông ta nhìn Cường. “Tôi cho thêm ba ngày.”
Những ngày sau đó là địa ngục thật sự. Chủ nợ tìm tới nhà, chụp hình bé Pin, dọa dẫm. Cường nằm viện, hai vợ chồng cùng lúc mất việc. Tiền bán nhà, tiền sổ tiết kiệm của tôi, tất cả dồn lại cũng chỉ đủ trả một phần. Nhưng rồi ba má thằng Duy xuất hiện, quỳ xuống xin lỗi, đưa hết những gì còn lại. Người chủ nợ tên Vinh bất ngờ ném lại sáu mươi triệu và cho thêm thời gian. Hóa ra ai cũng có nỗi khổ riêng, ai cũng từng bị đời dồn tới đường cùng.
Tối hôm đó, tụi tôi quay lại căn chung cư mới thuê. Nhỏ hơn trước nhiều. Thằng bé Pin chạy ào ra ôm chân ba. “Ba hết đi đâu chưa?” Cường bế con lên. “Hết rồi con.” Nó sờ mặt ba nó rồi hỏi rất nghiêm túc. “Vậy mai ba còn ngủ bệnh viện không?” Cả nhà bật cười.
Tôi ở lại thêm gần một tháng. Trước ngày về, Thúy Hạnh dậy từ sớm nấu cho tôi nồi bún riêu. Nó lúi húi ngoài bếp, vừa nêm nếm vừa quay ra hỏi: “Má ăn mặn vừa chưa?” Ăn xong nó lấy trong tủ ra một phong bì đưa tôi. “Má cầm đi đường.” Tôi bật cười. “Lại bắt ký giấy nữa hả?” Nó đỏ mặt. Cường đang lau bàn bên cạnh cũng bật cười theo.
Ra tới bến xe, Cường xách túi cho tôi. Nó rúi vô tay tôi tờ giấy gấp làm tư. “Má lên xe rồi hãy mở.” Xe chạy được một đoạn tôi mới mở ra là tờ giấy nợ hai trăm ngàn hôm trước. Mặt sau vẫn dòng chữ cũ: “Còn nợ má cả đời.” Nhưng phía dưới có thêm nét chữ của Thúy Hạnh: “Con dâu xin trả dần bằng những bữa cơm nóng.”
Tôi ngồi trên xe mà nước mắt cứ chảy xuống lúc nào không hay. Ngoài cửa kính, đồng ruộng miền Tây xanh rì đang lùi dần phía sau. Tới tuổi này rồi, tôi mới hiểu, nhà không phải nơi chưa từng xảy ra giông bão, mà là nơi sau tất cả, người ta vẫn còn muốn ngồi lại ăn với nhau một bữa cơm.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!