\”Em kҺȏпg tҺể có coп\” – Cȃu пóι của vợ kҺιếп tȏι suýt ký ƌơп lү Һȏп vào 5 пăm trước… cҺo ƌếп пgàү пgҺỉ pҺép trở vḕ tҺì пҺậп ƌược tιп vuι, vợ Һạ sιпҺ 3 ƌứa trẻ cùпg một lúc пҺưпg ƌιḕu kҺȏпg пgờ пҺất là…

“Em kҺȏпg tҺể có coп\” – Cȃu пóι của vợ kҺιếп tȏι suýt ký ƌơп lү Һȏп vào 5 пăm trước… cҺo ƌếп пgàү пgҺỉ pҺép trở vḕ tҺì пҺậп ƌược tιп vuι, vợ Һạ sιпҺ 3 ƌứa trẻ cùпg một lúc пҺưпg ƌιḕu kҺȏпg пgờ пҺất là…
Tôi đứng chết lặng giữa hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến cổ họng tôi khô khốc. Tim đập thình thịch như trống trận, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. “Vợ anh đang trong phòng sinh… sinh ba ạ!” Giọng y tá bên kia đầu dây vang lên, tôi tưởng mình nghe nhầm. Sinh ba? Hạnh của tôi? Người vợ mà tôi vừa để lại lá đơn ly hôn đã ký sẵn trên bàn ăn cách đây chưa đầy một tuần?
Đầu óc tôi trống rỗng. Sáu năm hôn nhân, ba năm chạy chữa vô sinh, rồi hai năm xa cách dần… tất cả ùa về như sóng dữ dội đập vào ngực. Tôi là Dũng, 32 tuổi, sĩ quan đặc nhiệm biên giới Tây Nam. Cuộc sống của tôi là những chuyến công tác dài ngày, súng đạn, rừng sâu, biên giới. Còn Hạnh, cô ấy là giáo viên tiểu học, người con gái tôi yêu từ ngày còn là sinh viên Đại học Sư phạm. Chúng tôi cưới nhau trong niềm hạnh phúc ngập tràn, mơ về một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Sài Gòn đầy tiếng cười trẻ con.
Nhưng đời không như mơ. Sau hai năm cưới, bụng Hạnh vẫn không hề động đậy. Chúng tôi bắt đầu hành trình chạy chữa địa ngục. Từ bệnh viện Từ Dũ đến Chợ Rẫy, rồi những phòng khám tư nhân đắt đỏ. Tiền tiết kiệm cưới nhau tiêu sạch, vay mượn thêm anh em họ hàng. Mỗi lần siêu âm, bác sĩ lắc đầu: “Hội chứng buồng trứng đa nang nặng, tỷ lệ thụ thai tự nhiên gần như bằng không.” Hạnh khóc thầm trong toilet, tôi đứng ngoài nghe tiếng nấc nghẹn mà tim như bị dao cắt. Cô ấy cố gắng lắm, vẫn dậy từ 5 giờ sáng nấu cháo dinh dưỡng cho tôi, vẫn cười dịu dàng khi tôi mệt mỏi trở về từ biên giới. Nhưng tôi thấy hết. Ánh mắt cô lặng đi mỗi khi đi ngang công viên thấy cặp vợ chồng bế con. Tay cô run run khi gấp lại những bộ quần áo sơ sinh mua từ năm đầu cưới, cất sâu trong tủ.
Tôi nói với cô: “Không sao đâu em, anh chấp nhận một đời không con.” Tôi nói dối. Nói dối đến phát điên. Đêm nào tôi cũng nằm thao thức, tưởng tượng hình ảnh một thằng bé chạy ra gọi “ba ơi”, một bé gái ôm cổ tôi cười khanh khách. Tôi muốn làm cha đến mức đau đớn. Nhưng tôi không dám nói, sợ làm Hạnh tổn thương thêm. Rồi khoảng cách lớn dần. Tôi xin công tác dài ngày hơn, viện cớ “nhiệm vụ biên giới căng thẳng”. Hạnh cũng im lặng hơn, chỉ chăm chú vào lớp học và những buổi tối một mình. Nhà cửa ngày càng lạnh lẽo. Tiền nong eo hẹp, mẹ chồng ở quê thỉnh thoảng gọi lên trách: “Sao con dâu mày vẫn chưa có tin vui? Nhà tao chỉ có một thằng cháu nội mày thôi!” Những lời ấy như dao cứa vào tim tôi.
Đỉnh điểm là đêm trước khi tôi lên đường công tác lần này. Tôi ngồi một mình trong phòng khách, ánh đèn vàng vọt hắt bóng dài trên sàn gạch. Tay cầm tờ đơn ly hôn đã ký sẵn, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi nghĩ, có lẽ buông tay là cách tốt nhất cho cả hai. Hạnh xứng đáng với một người chồng có thể cho cô mái ấm trọn vẹn. Tôi để tờ giấy trên bàn ăn, kèm theo mảnh giấy nhỏ: “Em giữ gìn sức khỏe.” Rồi tôi đi mà không một lời từ biệt.
Giữa ca trực ở biên giới, mưa rừng tầm tã, điện thoại rung. Cuộc gọi từ số bệnh viện khiến tôi hoảng loạn. Xin rút khỏi nhiệm vụ khẩn cấp, lái xe máy suốt 8 tiếng đồng hồ ngược về Sài Gòn trong cơn mưa như trút. Đường quốc lộ 1A trơn trượt, gió lạnh buốt sống lưng, nhưng nỗi sợ trong lòng tôi còn lạnh hơn. Hạnh… có thật sự mang thai? Hay họ gọi nhầm? Chúng tôi đã gần hai năm không còn gần gũi như vợ chồng. Làm sao có thể?
Khi tôi xông vào bệnh viện, mồ hôi ướt đẫm áo, chân run đến mức suýt ngã. Bác sĩ kéo tôi sang một bên, giọng nghiêm trọng: “Anh có biết vợ mình mang thai sinh ba không? Tình trạng khá nguy cấp, tiền sản giật nặng, nhưng vợ anh nhất quyết không bỏ bất kỳ thai nhi nào.” Tôi đứng như hóa đá. Sinh ba? Ba sinh linh bé bỏng đang trong bụng Hạnh? Người vợ mà tôi tưởng đã tuyệt vọng cùng tôi?
Tôi bước vào phòng sinh. Hạnh nằm đó, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại, môi run run. Ánh mắt cô nhìn tôi, mệt mỏi nhưng ánh lên một nụ cười yếu ớt khiến tim tôi thắt lại. “Dũng… em không nói vì sợ anh lại hy vọng rồi thất vọng. Nhưng là thật… là thật mà anh.” Giọng cô khàn đặc, bàn tay lạnh ngắt nắm chặt tay tôi. Lúc ấy, tất cả những tháng ngày xa cách, những hiểu lầm, những nỗi đau âm thầm ùa về. Tôi thấy Hạnh một mình đi khám thai, một mình chịu những cơn đau bụng dữ dội, một mình giấu kín bí mật này suốt 9 tháng chỉ vì sợ tôi thất vọng lần nữa. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng mọi thứ – những lời xì xào của hàng xóm, áp lực từ mẹ chồng, nỗi cô đơn khi chồng vắng nhà – chỉ để mang đến cho tôi điều kỳ diệu này.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Ba tiếng khóc oe oe vang lên gần như cùng lúc, nhỏ bé nhưng xuyên thấu tim gan tôi. Tôi ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm mặt, nước mắt tuôn rơi không kìm nén. Hối hận, yêu thương, tủi thẹn, hạnh phúc… tất cả dồn nén khiến ngực tôi nghẹn đến mức không thở nổi. Bác sĩ đặt ba đứa bé nhỏ xíu, đỏ hỏn vào lòng tôi. Chúng mỏng manh đến mức tôi sợ làm chúng tổn thương. Một bé trai, hai bé gái. Má chúng hồng hào, tay chân co quắp. Tôi hôn lên trán từng đứa, vị mặn của nước mắt hòa lẫn.
Hạnh mỉm cười mệt mỏi từ giường bệnh, giọng yếu ớt: “Anh làm ba rồi… ba của ba thiên thần.” Tôi nắm tay cô, siết chặt, khóc như đứa trẻ. “Anh xin lỗi… anh suýt bỏ lỡ tất cả. Anh ngu ngốc lắm Hạnh ơi.” Cô lắc đầu nhẹ, nước mắt lăn dài: “Em biết anh muốn con đến mức nào. Em chỉ muốn anh hạnh phúc.”
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài trong bệnh viện. Chi phí nằm viện sinh ba non tháng cao ngất ngưởng, anh em tôi phải vay mượn khắp nơi. Mẹ chồng từ quê lên, ban đầu trách móc nhưng khi thấy ba đứa cháu, bà khóc nức nở ôm Hạnh: “Con dâu mẹ giỏi quá… mẹ xin lỗi vì đã ép con.” Hạnh cười mệt mỏi, vẫn là người lo toan mọi thứ dù cơ thể còn yếu. Tôi xin nghỉ phép dài ngày, ở bên vợ con từng giây. Đêm khuya, khi ba đứa bé ngủ say trong lồng ấp, tôi ngồi bên giường Hạnh, kể hết những nỗi lòng giấu kín bao năm. Những đêm biên giới cô đơn, những lần suýt chết trong nhiệm vụ mà chỉ nghĩ đến việc chưa kịp làm cha. Hạnh lắng nghe, vuốt tóc tôi: “Giờ thì chúng ta có nhau rồi anh. Đừng xa nữa.”
Bức ảnh được chụp ngay sau ca sinh – tôi bế ba đứa con bé bỏng, mắt đỏ hoe, còn Hạnh mỉm cười hạnh phúc dù khuôn mặt hốc hác. Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra: tình yêu không phải là không có thử thách, mà là cùng nhau vượt qua. Tôi suýt đánh mất tất cả vì ích kỷ và hiểu lầm. Giờ đây, ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô đã vang tiếng khóc trẻ con. Mỗi buổi sáng, tôi dậy pha sữa, thay tã, nhìn Hạnh cho con bú mà tim tràn đầy biết ơn.
Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn. Tiền nong eo hẹp, công việc biên giới vẫn gọi tôi trở lại. Nhưng mỗi lần nhìn ba đứa con, tôi biết mình sẽ không bao giờ buông tay. Hạnh đã dạy tôi bài học lớn nhất: tình yêu thật sự là âm thầm hy sinh, là tin tưởng ngay cả khi mọi thứ dường như tuyệt vọng. Và tôi, người đàn ông từng suýt ký ly hôn, giờ đây là người cha hạnh phúc nhất trên đời.
Tôi thường tự hỏi, nếu hôm ấy không có cuộc gọi ấy, tôi sẽ ra sao? Có lẽ vẫn cô đơn với nỗi day dứt. Nhưng giờ đây, mỗi đêm nằm nghe tiếng thở đều của vợ và con, tôi biết ơn số phận đã cho tôi cơ hội chuộc lỗi. Cuộc đời này, drama và nước mắt là có thật, nhưng hạnh phúc cũng vậy – nó đến từ những điều kỳ diệu mà ta không ngờ tới.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!