Bṓ mẹ mất troпg một vụ TNGT kҺι cҺị BícҺ mớι 24 tuổι, còп Ьa ƌứa em tҺì ƌứa lớп пҺất mớι Һọc lớp 9, пҺỏ пҺất mớι vào lớp 6. Cả Ьầu trờι sụp ƌổ xuṓпg ƌầu cȏ gáι trẻ vừa mớι lập gιa ƌìпҺ cҺưa ƌầү Һaι пăm. Ngườι tҺȃп Ьȇп пộι ƌếп ƌưa taпg, пҺưпg sau ƌó cҺẳпg aι ƌoáι Һoàι gì. Bà пộι lắc ƌầu, Ьuȏпg một cȃu cҺát ƌắпg:
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy, khi tiếng điện thoại reo inh ỏi giữa khuya. Tay run run cầm máy, giọng người bên kia lạnh tanh: “Chị Bích ơi… bố mẹ chị gặp nạn trên đường về, cả hai không qua khỏi…” Tim tôi thắt lại, như có ai bóp nghẹt. Tôi gục xuống sàn, miệng há ra nhưng không thở nổi. Mùi thuốc khử trùng từ bệnh viện cách đó không xa vẫn ám ảnh tôi đến giờ. Chỉ mới 24 tuổi, mới cưới anh Hòa được chưa đầy hai năm, tôi bỗng chốc trở thành trụ cột của ba đứa em: Khôi và Khang sinh đôi lớp 9, Vy lớp 6. Cả bầu trời sụp đổ xuống đầu tôi, nặng trịch, đen kịt.
Tang lễ diễn ra trong mưa phùn tháng Bảy. Người bên nội kéo đến đông đủ, nhưng chỉ để đưa tang. Bà nội đứng bên quan tài, lắc đầu, giọng chát chúa vang lên giữa không khí lạnh buốt: “Ba đứa nhỏ dại, tương lai u ám lắm. Bích lo được đến đâu thì lo. Nhà bác nghèo, không giúp được gì đâu.” Lời bà như dao cắt vào tim tôi. Họ hàng xì xào, ánh mắt hoài nghi, dè bỉu. Có người còn bóng gió to: “Lo chưa xong thân mình, vác ba đứa trẻ học hành chi cho mệt.” Tôi ôm ba đứa em vào lòng, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Khôi khóc nức nở, Khang siết chặt tay tôi, Vy dụi đầu vào ngực tôi. Lúc ấy, tôi chỉ biết thì thầm: “Chị ở đây mà, chị sẽ không bỏ các em đâu…”
Anh Hòa, chồng tôi – một thợ sửa máy điện tử lang thang khắp làng trên xóm dưới – nắm chặt tay tôi đêm đó. “Em chịu khó, anh sẽ cùng em gánh.” Chúng tôi ở căn nhà cấp bốn cũ kỹ ven sông, mái ngói thủng vài chỗ mỗi khi mưa lớn. Ban ngày tôi làm công nhân xưởng mộc, cưa gỗ từ sáng tinh mơ đến tối mịt, mồ hôi ướt đẫm áo. Tối về, tôi nhận thêm may ren gia công, ngồi khâu dưới ánh đèn vàng vọt, mắt cay xè. Anh Hòa thì rong ruổi khắp nơi, có khi nửa đêm khách gọi cũng dậy đi sửa, tay cầm cờ lê run run vì lạnh. Tiền lương hai vợ chồng gom góp, trừ tiền điện nước, học phí, chỉ còn đủ mua rau muống luộc chấm mắm. Nhiều đêm, tôi nhường miếng cá duy nhất cho các em, tự nhai cơm trắng với muối vừng, nuốt nghẹn.
Có những lúc tôi kiệt sức, ngồi một mình trong góc nhà, nước mắt rơi tí tách. Ký ức về mẹ cười bảo “Con gái mẹ lớn rồi, sau này lo cho em”, về bố dắt tôi đi học ngày bé ùa về như sóng dữ. Tim tôi đau nhói, nghẹn họng không thở nổi. Bà nội và các bác thỉnh thoảng ghé qua, không phải để giúp mà để… quan sát. “Học hành gì cho lắm, cuối cùng cũng đi làm công nhân như chị nó thôi,” họ nói. Tôi chỉ cười buồn, không cãi. Nhưng trong lòng, tôi thề với bố mẹ: “Con sẽ không để các em phải bỏ học. Dù con phải bán máu cũng được.”
Ba đứa em là động lực duy nhất giữ tôi đứng dậy mỗi sáng. Khôi thông minh, đam mê Toán, thường thức khuya giải bài tập dưới ánh đèn pin vì sợ tốn điện. Khang mê Lý, hay vẽ sơ đồ vật lý trên giấy báo cũ. Vy hiền lành, giỏi Văn, hay ngồi bên tôi may ren và kể chuyện trường lớp. Có lần thiếu tiền học phí, tôi âm thầm chạy vay mượn khắp xóm, lãi mẹ đẻ lãi con. Tối về vẫn tươi cười: “Cố học nhé mấy đứa, chị không tiếc gì đâu.” Khôi từng khóc: “Mai em lớn, em mua cho chị cái nhà đẹp, chị đừng đi làm nữa!” Lời hứa trẻ con ấy, tôi chỉ cười xoa đầu em, nhưng nó ấm áp lạ thường giữa những ngày cơ cực.
Năm tháng trôi qua thật chậm. Có lúc anh Hòa mệt mỏi vì áp lực, mẹ chồng tôi – bà Hai – cũng lên tiếng: “Con dâu ơi, nhà mình cũng khó khăn, sao lại gánh thêm ba miệng ăn người ta?” Những lời ấy khiến tôi tủi thân khóc thầm sau nhà. Nhưng tôi không oán trách. Tôi hiểu, cuộc sống này vốn đầy hiểu lầm và thử thách. Tôi tiếp tục cặm cụi, vừa làm vừa lo cơm nước, vừa督促 các em học. Những đêm thiếu ngủ, tôi ôm gối cắn răng chịu đựng, nghĩ đến nụ cười của ba đứa em là đủ sức mạnh để bước tiếp.
Rồi ngày thi đại học đến. Tôi thấp thỏm cả tháng trời. Ngày nhận kết quả, tôi vừa đạp xe về đến cổng thì thấy ba đứa đứng đó, tay cầm tờ giấy báo thi, nước mắt rưng rưng. “Chị ơi… đỗ hết rồi!” Khôi 29,5 điểm Bách Khoa, Khang học bổng toàn phần Đại học Quốc Gia, Vy đầu tỉnh Sư Phạm Văn. Tôi ngồi thụp xuống sân đất, nước mắt trào ra không kìm được. Tim đập thình thịch, mừng đến mức nghẹn họng. Hai mươi năm hy sinh, những bữa rau muống mặn chát, những đêm mất ngủ, tất cả bỗng trở nên xứng đáng.
Thời gian tiếp tục trôi. Ba đứa em ra trường, vươn lên. Khôi trở thành kỹ sư trưởng công ty công nghệ lớn. Khang sang Singapore làm vài năm rồi về mở công ty riêng. Vy giảng viên đại học, dịu dàng và thành đạt. Tôi già đi, gương mặt đầy nếp nhăn, tóc điểm bạc, nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Anh Hòa cũng bớt vất vả, chúng tôi vẫn ở căn nhà cũ, nhưng đủ đầy hơn.
Đám cưới Vy được tổ chức tại khách sạn lớn nhất thành phố. Cả gia đình ngồi bàn danh dự. Bà nội và họ hàng cũng có mặt. Nhìn ba đứa cháu ngày xưa “u ám” giờ phong thái đĩnh đạc, ăn mặc sang trọng, bà nội không giấu nổi vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn hối hận. Bà cầm tay tôi, giọng run run: “Bích à… ngày xưa bà hồ đồ. Không ngờ con làm được đến thế.” Tôi chỉ gật đầu nhẹ, mắt cay cay: “Nhờ trời thương và các em biết thương lấy mình thôi bà ạ.”
Khi lễ cưới vào phần cao trào, Khôi – lúc này là doanh nhân thành đạt – bước lên sân khấu. Cả hội trường im bặt. Anh nhìn về phía tôi, giọng trầm ấm nhưng xúc động:
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Anh dừng lại một chút, lấy ra chiếc chìa khóa và cuốn sổ hồng đặt lên bàn trước mặt tôi. “Hồi nhỏ em có hứa, sau này lớn lên sẽ mua cho chị cái nhà thật đẹp để chị không phải đi làm vất vả nữa. Đây là căn biệt thự ngoại ô, có vườn cây chị thích. Chị và anh Hòa từ nay hãy nghỉ ngơi, để em được chăm sóc lại.” Cả phòng tiệc dậy sóng tiếng vỗ tay, nhiều người không kìm được nước mắt. Tôi ôm chặt cuốn sổ hồng vào lòng, khóc như đứa trẻ. Không phải vì giá trị biệt thự, mà vì tôi biết mình đã làm tròn lời hứa với bố mẹ năm xưa. Hai mươi năm nước mắt, hy sinh thầm lặng, giờ đây hóa thành ánh nắng rực rỡ.
Những ngày sau đó, tôi dọn về căn biệt thự mới. Sáng sớm, tôi ngồi dưới vườn cây, hít hà mùi lá xanh, nghe tiếng chim hót. Anh Hòa nắm tay tôi, cười: “Em vất vả nhiều rồi, giờ anh chăm em.” Các em thường về thăm, Vy nấu món ăn yêu thích của tôi, Khôi Khang kể chuyện công việc. Bà nội cũng ghé qua, ánh mắt giờ đầy ân hận và tự hào. Tôi không trách bà, vì cuộc đời ai cũng có lúc sai lầm.
Nhìn các em thành đạt, tôi thường lặng lẽ khóc một mình. Không phải tủi thân, mà là hạnh phúc xen lẫn tiếc nuối. Tuổi thanh xuân của tôi đã trao hết cho các em. Những đêm mất ngủ, những bữa cơm đạm bạc, những lời dị nghị từ họ hàng… tất cả giờ chỉ còn là kỷ niệm. Tôi hiểu rằng, tình yêu thương và hy sinh không bao giờ vô ích. Nó là phép màu mạnh nhất, có thể thay đổi cả số phận.
Bây giờ, khi ngồi bên hiên nhà mới, ngắm hoàng hôn đỏ rực, tôi hay tự hỏi: Nếu quay lại, tôi có chọn con đường này nữa không? Câu trả lời là có. Vì nụ cười của Khôi, Khang, Vy chính là món quà quý giá nhất đời tôi. Cuộc đời dù có sóng gió, cuối cùng cũng sẽ ban tặng ánh nắng cho những ai biết kiên trì và yêu thương. Và tôi, chị Bích của ngày ấy, giờ đây chỉ mong các em mãi hạnh phúc, còn tôi… đã đủ.





