Vợ tôi ở nhà nội trợ 8 năm, mẹ bảo cô ấy ăn bám – tôi đưa thẻ ngân hàng và nói “đi chơi vài hôm, để anh cho mẹ biết tay…..
–
Tôi ngồi lặng lẽ trong bóng tối phòng ngủ, nhìn Thanh – vợ tôi – đang ngủ say. Ngay cả trong giấc ngủ, đôi lông mày cô ấy vẫn nhíu chặt. Tôi vuốt nhẹ lọn tóc mai đã điểm sợi bạc. 8 năm – không quá dài so với một đời người, nhưng đủ để tàn phá thanh xuân rực rỡ của một người phụ nữ.
Bàn tay Thanh nơi tôi đang cầm thô ráp, đầy vết chai sần vì dao thớt, vì nước tẩy rửa, vì hàng ngàn công việc không tên. Tôi tự hỏi mình đã làm gì với người con gái xinh đẹp tràn đầy nhựa sống của 8 năm về trước.
Ký ức đưa tôi về ngày này 8 năm trước. Thanh từng là trưởng nhóm kinh doanh năng nổ. Ngày cô ấy cầm que thử thai hai vạch, nước mắt lưng tròng vì hạnh phúc, tôi đã ôm cô ấy xoay vòng. Nhưng sếp của Thanh liên tục gây khó dễ khi biết cô mang thai, bắt cô đi công tác xa, thức đêm làm báo cáo. Nhìn vợ nôn nghén xanh xao, tôi xót xa.
Một buổi tối, khi Thanh ôm laptop gục khóc vì kiệt sức, tôi ôm cô ấy vào lòng: “Em cứ nghỉ việc ở nhà, thế giới ngoài kia để anh lo.” Lời hứa đó mang theo sự kiêu hãnh của một người đàn ông muốn che chở gia đình. Thanh tin tôi, từ bỏ tiền đồ đang rộng mở. Còn tôi lao vào công việc, thăng tiến, kiếm nhiều tiền, mua nhà phố, đổi xe sang. Tôi đi sớm về khuya, có đêm say khướt, Thanh lầm lũi bưng nước ấm lau mặt. Tôi chỉ lè nhè bảo cô ấy đi ngủ, tiền tôi kiếm đủ nuôi cả nhà.
Tôi tự khoác lên mình chiếc áo trụ cột, tự cho mình quyền quyết định mọi thứ. Tôi mặc định tiền tôi mang về đủ đền đáp sự hy sinh của vợ. Tôi chưa bao giờ hỏi cô ấy có buồn không, có mệt không.
Khi Linh, con gái chúng tôi, tròn ba tuổi, tôi quyết định đón mẹ ruột từ quê lên. Tôi đinh ninh có bà nội phụ giúp, Thanh sẽ được nghỉ ngơi. Tôi không biết đó là lúc tôi tự tay mở cửa địa ngục cho vợ.
Mẹ tôi mang nặng tư tưởng phong kiến. Khi thấy con dâu không đi làm, bà lập tức cho rằng Thanh là kẻ ăn bám. Bà xét nét từng mớ rau con cá, cằn nhằn Thanh mua thịt bò quá đắt hay trái cây cho cháu là hoang phí.
Tôi nhớ một buổi tối, mẹ chỉ vào áo mới Thanh mua: “Thanh không đi làm ra tiền, chỉ biết ngửa tay xin chồng mà dám mua áo mấy trăm. Tiền tôi kiếm phải để giành, không phải cho đàn bà trưng diện.” Thanh đứng ở cửa bếp cúi gầm, đôi mắt đỏ hoe cầu cứu.
Tôi đã làm gì? Tôi chọn né tránh. Đêm xuống, tôi rút ví đưa Thanh 5 triệu: “Em cầm lấy, thích mua gì thì mua. Mẹ già rồi, em nhịn một chút.” Thanh không nhận, lặng lẽ quay lưng. Tôi cứ ngỡ đó là sự đồng thuận.
Sự nhẫn nhịn của Thanh và sự hèn nhát của tôi dung túng cho mẹ ngày càng lấn tới. Bà không chỉ mỉa mai con dâu mà gieo rắc tư tưởng độc hại vào đầu con gái 7 tuổi của chúng tôi. Linh từng bám mẹ, nhưng từ khi bà nội lên, con bé thay đổi. Có hôm nó ném đũa: “Mẹ ở nhà cả ngày có mỗi nấu cơm cũng không xong.” Mẹ tôi ngay lập tức bênh: “Cháu nói đúng, mẹ nó đoảng thì cháu nó chê.”
Một buổi chiều, tôi về sớm, nghe mẹ rủ rỉ trong phòng Linh: “Con phải học giỏi, sau làm sếp như ba. Đừng giống mẹ con, học cho cố rồi cũng chui vào bếp. Người không làm ra tiền là người vô dụng, là kẻ ăn bám.” Tôi đẩy cửa, gằn giọng. Mẹ không hối lỗi. Tôi định phản bác thì điện thoại reo, giám đốc gọi họp. Tôi bỏ chạy.
Ngày cuối tuần, Thanh sốt 39,5 độ. Tôi dặn cô ấy nằm nghỉ. Nhưng giám đốc Hoàng – đối tác lớn nhất – dẫn gia đình đến thăm. Mẹ tôi nhất quyết bắt Thanh dậy nấu cơm: “Nhà có khách quý mà mua đồ ăn sẵn thì ra thể thống gì?” Tôi vào lay vợ dậy, cầu xin cô ấy gượng nấu. Thanh mở mắt nhìn tôi – đôi mắt lờ đờ nhưng ánh nhìn lạnh lẽo. Cô ấy gật đầu, gượng dậy vào bếp. Tôi ngồi rót trà với khách, mặc kệ vợ chiến đấu với cơn sốt.
Khách ra về. Bàn ăn như bãi chiến trường. Mẹ vào phòng ngủ. Linh chơi game. Tôi vào thư phòng, tự nhủ lát ra phụ vợ rửa bát. Tiếng nước chảy suốt một tiếng rồi tắt. Tôi bước ra, thấy Thanh gục trên sofa, cuộn tròn run lên vì sốt.
Mẹ đi ngang liếc nhìn rồi chép miệng: “Đàn bà ăn no rồi mới làm tí việc đã nằm ườn.” Bà quay sang Linh: “Ra gọi mẹ dậy, dọn nốt nhà vệ sinh.” Linh bỏ iPad, tiến về sofa, đập mạnh vào vai mẹ: “Mẹ dậy đi! Cả ngày ăn bám ba mà còn lười! Đi lau nhà đi!”
Tôi đứng chôn chân, cứng đờ. Đứa trẻ 7 tuổi do vợ tôi mang nặng đẻ đau lại nói những lời tàn nhẫn ấy. Thanh từ từ nâng đầu, mặt trắng bệch. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, nguội lạnh hoàn toàn. Mọi tình yêu, sự kiên nhẫn và hy vọng cuối cùng đã bị nghiền nát.
Thanh kéo vali ra. Mẹ tôi chạy tới mỉa mai: “Thích làm mình làm mảy thì cứ đi. Cái nhà này do tiền con trai tôi mua. Con trai tôi đẹp trai thành đạt, thiếu gì cô gái giỏi.” Tôi lao tới vơ cốc thủy tinh ném xuống sàn. Tiếng vỡ làm rung cả nhà. Tôi gằn giọng: “Im ngay! Cô ấy là vợ con, hy sinh tuổi trẻ 8 năm để con có ngày hôm nay. Mẹ lấy quyền gì sỉ nhục?” Tôi quay sang Linh: “Mày học đâu cái thói hỗn láo?”
Mẹ tôi lăn ra khóc ăn vạ. Tôi không nhún nhường: “Từ nay ai không tôn trọng Thanh thì bước ra khỏi nhà. Tôi thà bất hiếu chứ không để vợ bị chà đạp.”
Tôi vào phòng, Thanh đứng bên vali đã đóng. Cô ấy lùi lại một bước: “Anh không cần diễn anh hùng. Tôi cần rời khỏi đây.” Tôi rút thẻ ngân hàng – chứa toàn bộ tiền tiết kiệm – đưa cho cô: “Em đi đi, thuê nơi yên tĩnh nghỉ ngơi. Tôi sẽ dọn sạch mớ bòng bong trước khi đón em về.” Cánh cửa khép lại, mang theo linh hồn căn nhà.
Sáng hôm sau, tôi thiết lập “thiết quân luật”. Tôi cắt tiền tiêu vặt của mẹ, chỉ đưa 200.000 đồng/ngày – đúng số bà từng ép Thanh. Mẹ phải tự đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp. Linh phải tự giặt đồ, rửa bát, dọn phòng. Tôi không động tay vào việc nhà.
Ba ngày đầu, căn nhà thành thảm họa. Mẹ tôi lóc cóc đi chợ, hì hục nấu nướng. Vì không quen bếp từ, bà làm cháy đen món ăn. Linh giặt đồ lần đầu, tay phồng rộp, khóc chạy ra cầu cứu. Tôi lạnh lùng: “Mới giặt một bộ đã kêu, mẹ con giặt giũ 8 năm có bao giờ than?”
Ngày thứ năm, mẹ cầm 200.000 đi chợ, về ném giỏ: “Mày điên hả? 200.000 mua được cái gì?” Tôi đáp: “Ngày nào mẹ cũng đưa vợ con đúng số này. Thế mà vợ con dọn mâm cơm có canh ngọt, thịt xào, cá kho, trái cây. Vì cô ấy thức dậy từ 5 giờ sáng đạp xe ra chợ đầu mối, nhịn ăn sáng, nhịn mua sắm để đắp đổi bữa cơm. Một người hy sinh như vậy mà mẹ chửi là ăn bám. Bây giờ mẹ tự cầm tiền đi chợ, mẹ sáng mắt chưa?” Mẹ đứng sững, không nói được….
Một tuần sau….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Thanh đi phỏng vấn và được nhận vào vị trí trưởng nhóm kinh doanh. Chiều đó, cô gọi thông báo vượt qua phỏng vấn. Giọng cô lanh lảnh, mang năng lượng tích cực tôi chưa nghe rất lâu. Tôi mời cô đi ăn mừng. Bữa tối đó, Thanh kể say sưa về dự định mới, đôi mắt sáng rực. Tôi nhận ra mình đang rung động trước cô ấy, hệt như lần đầu gặp ở giảng đường.
Trong khi Thanh thăng hoa với sự nghiệp, mẹ tôi kiệt sức. Bà gầy sọt, đòi thuê người giúp việc hoặc gọi con dâu về. Chủ nhật, mẹ tôi ném chổi: “Tao già cả lên đây nghỉ ngơi chứ không làm nô tỳ. Tao sẽ về quê.” Tôi vào phòng, lấy túi xách xếp quần áo, đưa vé xe đã mua từ tối hôm trước: “Con đưa mẹ ra bến chuyến 11 giờ.” Mẹ ngã xuống sàn khóc. Tôi đỡ bà: “Con yêu mẹ, hàng tháng vẫn gửi tiền. Nhưng con không thể để mẹ sống ở đây nữa – sự can thiệp của mẹ đã phá nát gia đình con. Vợ con hy sinh quá nhiều, con không cho phép ai chà đạp.” Mẹ nhận ra sự cứng rắn, lầm lũi ra bến.
Tôi tập trung uốn nắn Linh. Một chiều, tôi đưa con đến trung tâm hội nghị nơi công ty Thanh đang tổ chức sự kiện. Tôi chỉ vào sảnh kính: “Nhìn kia, đó là mẹ con.” Linh tròn mắt nhìn Thanh trong bộ vest trắng, thần thái rạng rỡ, tự tin chỉ đạo nhân viên, giao tiếp tiếng Anh với đối tác. Con bé kinh ngạc: “Ba, kia là mẹ thật sao?” Tôi cúi xuống: “Mẹ con vốn là người phụ nữ tài năng. Nhưng vì muốn sinh con, chăm sóc con và ba, mẹ đã hy sinh cả sự nghiệp. Mẹ không vô dụng, mẹ là người vĩ đại nhất nhà này.” Linh bật khóc.
Khi sự kiện kết thúc, Thanh bước ra. Linh chạy thục mạng về phía mẹ: “Mẹ ơi!” Con bé ôm chầm, khóc nức nở: “Con sai rồi, con xin lỗi. Con biết mẹ giỏi, con hứa từ nay sẽ ngoan, tự làm việc nhà. Mẹ về nhà với ba con đi, con nhớ mẹ!” Thanh ôm con, nước mắt trào ra. Tôi từ từ bước tới: “Mọi chuyện ở nhà anh giải quyết xong. Mẹ về quê. Căn nhà chỉ chờ nữ chủ nhân quay về.”
Về nhà, bữa cơm tôi nấu dù không ngon nhưng là bữa cơm ấm áp nhất. Linh xung phong rửa bát. Tôi đưa Thanh xem bảng phân công: Thanh chỉ cắm hoa và dọn tủ, 80% công việc nặng tôi và Linh chia đều. Tôi đã xin chuyển sang hành chính, chấp nhận lương giảm để có thời gian cố định.
Cuộc sống mới bắt đầu. Tôi học nấu ăn từ video, dù luộc thịt nát, chiên trứng méo, Thanh không chê. Tôi ghi chép công thức, học phân loại quần áo. Những công việc lặp đi lặp lại khiến tôi thấm thía sự mệt mỏi Thanh đã chịu 8 năm.
Sau chưa đầy một năm, Thanh liên tiếp chốt hợp đồng lớn, được bổ nhiệm làm giám đốc kinh doanh khu vực. Tại bữa tiệc với bạn bè, vài người trêu: “Giờ vợ làm giám đốc, chồng ở nhà rửa bát quét nhà thì nhục mặt đàn ông.” Tôi bình thản đáp: “Vợ tôi giỏi kiếm tiền, tôi là người hưởng lợi đầu tiên. Đàn ông bản lĩnh là biết làm bệ phóng cho vợ. Cô ấy lùi 8 năm để tôi thăng tiến, giờ tôi lùi để cô ấy tỏa sáng. Đó là công bằng trong hôn nhân.” Đám bạn im bặt, nể phục.
Tết năm đó, Thanh chủ động đề nghị về quê ăn Tết cùng mẹ. Khi xe dừng, mẹ tôi lúng túng đứng nép vào hiên. Thanh tiến tới, tươi cười: “Chúc mẹ năm mới sức khỏe.” Cô ấy tặng bà áo nhung, thuốc bổ và phong bì. Mẹ run rẩy nắm tay con dâu: “Mẹ xin lỗi con. Ngày trước mẹ sai quá nhiều.” Thanh lau nước mắt: “Chuyện cũ qua rồi. Chỉ cần mẹ khỏe, gia đình êm ấm là con vui.”
Đêm kỷ niệm 10 năm cưới, tôi và Thanh đứng trên ban công, nhìn thành phố lên đèn. Tôi ôm vợ: “10 năm qua, có lúc nào em hối hận?” Thanh quay sang mỉm cười: “Hối hận thì có, nhất là những ngày anh bỏ mặc em. Nhưng em chưa từng hối hận khi chọn anh làm chồng. Vì cuối cùng anh đã tỉnh ngộ.”
Tôi siết chặt vòng tay. Tôi nhận ra hạnh phúc gia đình không nằm ở việc ai kiếm nhiều tiền hơn. Nó nằm ở sự bình đẳng, thấu hiểu, biết trân trọng giọt mồ hôi của nhau. Khi tôi học cách từ bỏ sĩ diện gia trưởng, tôi nhận lại tổ ấm thực sự.





