Nhà CҺồпg Hớп Hở Dọп Đếп Bιệt TҺự 20 Tỷ Của Coп Dȃu Cáι Kết KҺιếп Cả Họ Sṓc Nặпg…
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái khoảnh khắc ấy như in, như một nhát dao cứa thẳng vào tim. Quân ném mạnh tờ đơn ly hôn xuống mặt bàn kính trong phòng khách biệt thự, tiếng giấy va chạm khô khốc vang lên giữa mùi nhang khói còn vương vấn từ tang lễ ông nội ba ngày trước. Mùi tro lạnh, mùi hoa cúc úa vàng, và mùi nước mắt của chính tôi hòa quyện lại khiến tôi nghẹt thở.
“Cô nhìn cho kỹ tờ đơn này đi, ký xong rồi thì dọn đồ khỏi cái nhà này ngay lập tức. Loại đàn bà không biết đẻ như cô không xứng đáng bước chân vào cánh cổng biệt thự 20 tỷ của gia đình tôi.”
Giọng Quân lạnh tanh, ánh mắt khinh miệt như nhìn một con sâu bọ. Tim tôi thắt lại, đau đến mức tôi tưởng mình sắp ngất. Chỉ ba ngày trước, cả nhà còn quỳ trước linh cữu ông nội, sụt sùi khóc lóc. Vậy mà khi nắm đất cuối cùng vừa lấp lên mộ ông, họ lột bỏ hết lớp mặt nạ, hiện nguyên hình tham lam và tàn nhẫn.
Tôi là Nguyễn Thị Vi, giáo viên tiểu học ở ngoại ô Hà Nội. Ba năm ông nội Quân nằm liệt giường, tôi là người một tay chăm sóc. Những đêm đông giá buốt, tôi ngồi bên giường ông, lau từng giọt mồ hôi, thay bỉm, bón từng thì cháo nóng. Mùi thuốc khử trùng bệnh viện vẫn còn ám trong tóc tôi. Quân thì bận rộn với công ty kiến trúc, với những chuyến công tác, với những cuộc nhậu nhẹt. Còn tôi, từ một cô giáo trẻ, trở thành y tá, người hầu, và cả chỗ xả giận của cả nhà.
Bà Mai, mẹ chồng tôi, từ trong buồng bước ra, tay phe phẩy chiếc quạt giấy cũ kỹ. “Chăm sóc ông là bổn phận của cháu dâu. Giờ ông mất rồi, nhà này là của con trai tôi. Nó cần vợ biết đẻ con trai nối dõi tông đường, chứ không phải cái máy đẻ hỏng như cô.”
Lời bà như dao cắt vào tim tôi. Tôi nghẹn ngào, giọng run rẩy: “Suốt ba năm qua, anh Quân có ngó ngàng gì đến ông đâu? Tôi một tay lo hết, từ tiền thuốc thang đến cơm nước… Anh chỉ về nhà ngủ qua đêm rồi sáng lại đi…”
Chưa kịp nói hết câu, Lan – em gái Quân – cùng chồng là Tú xông vào như cơn bão. Lan giật phăng chiếc túi xách cũ trên tay tôi, dốc ngược hết đồ đạc xuống sàn gạch hoa. Son môi, sổ tay, vài món trang sức rẻ tiền rơi lả tả. “Để tôi xem chị có lấy trộm vàng bạc gì của ông không. Đồ quê mùa lên thành phố, thấy biệt thự là mắt sáng rực lên.”
Tú cười hô hố, giọng the thé: “Từ giờ nhà này là của anh trai tôi. Chúng tôi dọn về ở luôn. Hai vợ chồng con cái sẽ chuyển lên tầng hai, rộng rãi lắm.”
Quân rút từ ví ra một sấp tiền 500.000 đồng, ném xuống sàn như ném cho con chó. “Cầm lấy thuê phòng trọ. Chiều nay anh thay khóa hết. Đừng hòng quay lại.”
Nước mắt tôi đã cạn. Tôi không khóc nữa. Tôi ký tên vào tờ đơn, nhìn thẳng vào mắt Quân, giọng bình thản nhưng từng chữ như máu chảy: “Được. Nhưng anh nhớ, trên đời này có nhân quả.”
Tôi lẳng lặng nhặt từng món đồ, bước ra khỏi căn biệt thự dưới cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Những giọt mưa lạnh buốt thấm vào da thịt, hòa lẫn với nước mắt nóng hổi. Họ đâu biết, tờ di chúc gốc của ông nội không nằm trong két sắt nhà này. Và người thực sự sở hữu căn biệt thự 20 tỷ lại là người phụ nữ vừa bị đuổi ra đường như con chó.
Tôi ra trạm xe buýt, toàn thân ướt sũng, mở cuốn sổ tay cũ mà ông nội lén đưa tôi vào đêm cuối cùng. Tay ông run rẩy, mắt ông đầy lo lắng khi trao cho tôi. Bên trong là danh thiếp luật sư Trần Thế – người bạn thân của ông từ thời chiến tranh. Dòng chữ run rẩy: “Khi con đọc được những dòng này, những kẻ tham lam kia đã lộ mặt.”
Tôi không muốn tranh giành. Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên sau ba năm cực khổ. Nhưng họ đã đẩy tôi vào đường cùng. Trong khi tôi ngồi co ro trong nhà người bạn cũ ở ngoại ô, gọi điện cho luật sư, thì bên trong biệt thự, không khí náo nhiệt như trúng số độc đắc.
Lan nhảy cẫng lên: “Ôi giời ơi, cái vận đen cuối cùng cũng đi rồi!” Cô ta cùng Tú lao lên tầng hai, lục lọi đồ đạc ông nội, vứt ảnh kỷ niệm thời kháng chiến và những cuốn sách cũ xuống sàn như rác rưởi. Quân đứng giữa sảnh, cười đắc thắng: “Ngày mai bán nhà đi, mua ba căn chung cư cho thoải mái, còn dư tiền cho em mở cửa hàng thời trang.”
Bà Mai xoa vòng cẩm thạch trên cổ, cười mãn nguyện: “Phải chứ, phí phạm khi để con Vi quản lý. Đàn bà không con cái thì chả ra gì.”
Họ không hay biết tôi đang ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng lòng đã quyết. Sự tham lam của họ ngày càng lộ rõ. Lan vứt hết quần áo tôi ra sân cho mưa dập nát, xịt nước hoa khắp phòng “tẩy uế”. Quân cố mở két sắt nhưng không được, mặt hắn biến sắc khi không tìm thấy di chúc.
Họ khui rượu ngoại ăn mừng, vẽ viễn cảnh giàu sang phú quý. Còn tôi, người phụ nữ hiền lành từng nhẫn nhịn mọi cay đắng, giờ đây quyết định đứng lên vì chính mình..
Chiếc xe đen sang trọng đỗ ngay trước cổng biệt thự vào đúng lúc họ đang cười đùa rộn ràng……………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi bước xuống xe, không còn là người phụ nữ ướt át đầu bù tóc rối hai tiếng trước nữa. Bộ vest thanh lịch màu xám tro, tóc búi cao gọn gàng, bên cạnh là luật sư Trần Thế với cặp tài liệu da sang trọng.
“Bác chắc chắn chứ?” Tôi hỏi nhỏ, giọng vẫn còn run run vì xúc động.
“Ông nội cháu nhìn thấu bản chất họ từ rất lâu,” luật sư Thế vỗ nhẹ vai tôi, ánh mắt đầy thông cảm.
Tiếng chuông cửa vang lên. Lan mở cửa, định chửi: “Mày quay lại xin sỏ à?”
Tôi bình thản bước vào. Quân và bà Mai bật dậy, mặt đầy giận dữ xen lẫn ngạc nhiên. Không khí trong phòng đột ngột ngột ngạt.
Luật sư Trần Thế đặt cặp tài liệu xuống bàn kính, giọng rõ ràng, điềm tĩnh: “Tôi là luật sư Trần Thế, đại diện cho di chúc cuối cùng của ông Trần Lâm.”
Quân cười khẩy, vẫn còn vẻ đắc thắng: “Công bố đi bác, nhà này thuộc về cháu đúng không?”
Luật sư đeo kính, giọng vang vọng: “Trong di chúc lập cách đây sáu tháng, ông Trần Lâm để toàn bộ biệt thự trị giá 20 tỷ đồng và hai tỷ tiết kiệm cho cháu dâu Nguyễn Thị Vi. Lý do: anh Quân lối sống suy đồi, không làm tròn chữ hiếu với ông.”
Cả nhà chết lặng. Nụ cười trên môi Lan tắt ngấm. Bà Mai buông rơi chiếc quạt, mặt tái mét.
“Không thể nào!” Quân gào lên như điên, lao tới giật lấy tờ giấy.
Luật sư chặn lại: “Di chúc chỉ có hiệu lực khi cô Vi và anh Quân chính thức ly hôn. Ông Lâm đã dự đoán trước sự bạc bẽo này từ rất lâu.”
Căn phòng như đóng băng. Hóa ra ông nội đã dùng chính sự tàn nhẫn của họ để giải thoát cho tôi. Ông đã nhìn thấu hết.
Quân mặt cắt không còn giọt máu: “Ông già lú lẫn rồi! Tôi là cháu đích tôn!”
Bà Mai gào lên the thé: “Con Vi bỏ bùa ông chắc! Đồ đàn bà gian xảo!”
Luật sư bình tĩnh đưa ra điện thoại: “Có video ông Lâm minh mẫn, chữ ký của người làm chứng. Suốt ba năm, chỉ có Vi thay bỉm, bón cháo, thức trắng đêm. Còn anh Quân bận đánh golf, bận đi với nhân tình ngoài xã hội.”
Lan khóc lóc lao tới nắm tay tôi: “Chị Vi ơi, em lỡ lời thôi. Chị giàu rồi cho em ở lại với… em xin lỗi mà…”
Tôi gỡ mạnh tay cô ta ra, cảm giác ghê tởm lan khắp người: “Mới hai tiếng trước, chính tay em vứt đồ tôi ra mưa. Giờ lại van xin? Muộn rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào Quân, giọng lạnh lùng nhưng tim đau nhói: “Anh nhớ không? Anh bảo tôi không xứng đáng bước vào cổng nhà này. Giờ thì sao? Mọi thứ thuộc về tôi.”
Quân điên cuồng: “Tôi sẽ kiện! Cô không sinh con, không có quyền gì!”
Luật sư đưa thêm giấy tờ: “Biệt thự là tài sản riêng của ông Lâm. Công ty anh đang nợ ngân hàng, tài khoản bị đóng băng. Anh không còn thời gian kiện đâu.”
Quân quỵ xuống sàn, hai tay ôm đầu. Hắn nhận ra chính tay mình đã ký đơn ly hôn, đuổi thần tài ra khỏi nhà.
Bà Mai ngồi bệt xuống sàn gào khóc thảm thiết. Lan và Tú nép vào góc tường, mặt cắt không còn máu. Tú bị bảo vệ bắt quả tang đang nhét tượng đồng quý giá vào túi.
Tôi tuyên bố rõ ràng, giọng kiên quyết: “Tôi yêu cầu các người rời khỏi đây ngay lập tức. Mười lăm phút để thu dọn quần áo cá nhân. Không được đụng vào bất cứ thứ gì khác.”
Bà Mai lao tới định cào cấu tôi, nhưng bảo vệ khống chế kịp thời. Lan khóc thảm thiết khi những lọ mỹ phẩm đắt tiền bị ném ra sân. Quân gào khóc, quỳ bò lê đến chân tôi: “Vi ơi, anh sai rồi! Chúng ta rút đơn ly hôn đi, anh sẽ bù đắp cho em, anh sẽ thay đổi…”
Tôi cười nhạt, nước mắt lặng lẽ rơi: “Nếu di chúc là anh, anh có tha cho tôi không? Hay anh sẽ ném tôi ra đường cùng nhân tình của anh?”
Những nhân viên bảo vệ kéo họ ra ngoài dưới cơn mưa tầm tã. Tiếng gào khóc hòa lẫn với sấm sét. Cánh cổng sắt đóng sầm lại, vang vọng trong lòng tôi.
Tôi quỳ trước bàn thờ ông nội, khói nhang lan tỏa ấm áp. Lòng tôi thanh thản lạ thường, nhưng cũng đầy day dứt. Ông đã cứu tôi bằng cách này.
Sau đó, nhân quả đến rất nhanh. Công ty Quân phá sản chỉ sau vài tháng. Nhân tình bỏ đi khi không còn tiền. Bà Mai phải đi làm giúp việc cho một gia đình khác ở quận Cầu Giấy. Lan và Tú cắn xé nhau trong căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô, vì tiền nong và trách móc.
Một buổi chiều mưa phùn, Quân đứng ngoài hàng rào sắt nhìn vào. Tôi đang chơi với lũ trẻ mồ côi trong sân biệt thự. Căn nhà giờ là mái ấm cho trẻ em nghèo, theo đúng di nguyện của ông nội. Tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp nơi.
Quân đứng đó, ướt mưa, mắt đỏ hoe, gầy guộc khác hẳn ngày xưa. Hắn đã mất tất cả chỉ vì lòng tham không đáy.
Tôi không hận hắn nữa. Chỉ còn nỗi buồn sâu lắng, tiếc nuối cho những năm tháng đã qua. Cuộc đời dạy tôi rằng, lòng tốt không bao giờ bị lãng phí. Và những kẻ bạc bẽo, sớm muộn cũng phải trả giá bằng chính sự mất mát của họ.
Căn biệt thự vẫn đứng sừng sững giữa Hà Nội, nhưng giờ tràn đầy hơi ấm và tiếng cười. Còn gia đình họ Trần, tan nát trong hối hận muộn màng. Tôi khép lại chương cũ, bước tiếp với trái tim đã lành vết thương.





