Bảo LãпҺ CҺồпg Trẻ Saпg Mỹ Vớι Hү Vọпg HạпҺ PҺúc, Ngườι PҺụ Nữ KҺȏпg Ngờ Mất Tất Cả………
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái đêm định mệnh ấy. Đứng trong bóng tối lạnh lẽo của hành lang nhà mình ở California, tay cầm ly nước đá lạnh buốt đến tê dại, tôi nghe rõ mồn một giọng Dũng nói qua điện thoại. Giọng anh trầm thấp nhưng đầy quyết liệt: “Anh sẽ ly hôn với Thu để sống với em. Em yên tâm đi, anh sẽ giải quyết hết.”
Tim tôi như ngừng đập. Chân tay lạnh ngắt, người run lên bần bật. Không khí xung quanh dường như đông đặc lại, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Người đàn ông mà tôi đã hy sinh tất cả – từ việc bảo lãnh từ Việt Nam sang Mỹ, bỏ ra hàng đống tiền bạc, giấy tờ, thời gian – giờ đang hứa hẹn tương lai ngọt ngào với người phụ nữ khác, ngay trong chính ngôi nhà chúng tôi cùng xây dựng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, vị mặn chát tràn vào khóe miệng. Tôi phải bám chặt vào tường để không ngã quỵ.
Tôi là Thu, năm nay 44 tuổi, một Việt kiều Mỹ đã ly hôn và một mình nuôi con gái Lan. Cuộc sống của tôi trước khi gặp Dũng là những chuỗi ngày dài đằng đẵng cô đơn. Tiệm nail nhỏ ở khu phố người Việt tại California là nguồn sống duy nhất. Mỗi tối về nhà, căn biệt thự hai tầng rộng lớn chỉ còn hai mẹ con, tiếng cười của Lan cũng không đủ lấp đầy khoảng trống trong lòng. Những đêm mất ngủ, tôi lặng lẽ mở app hẹn hò, chỉ mong tìm một người để tâm sự, để cảm thấy mình vẫn còn đáng giá.
Rồi Dũng xuất hiện. Anh 37 tuổi, sống ở Sài Gòn, cao ráo, giọng nói ấm áp qua từng tin nhắn. Chúng tôi chat mỗi ngày suốt một năm trời. Anh kể về những tháng ngày vất vả làm thuê ở Việt Nam, công việc không ổn định, giấc mơ sang Mỹ đổi đời. Tôi kể về nỗi cô đơn sau cuộc hôn nhân tan vỡ, về bé Lan đang tuổi dậy thì, về những áp lực làm mẹ đơn thân. Mỗi tin nhắn từ anh như một tia sáng le lói trong đêm tối.
Khi quyết định về Việt Nam gặp anh, bạn bè tôi ở California khuyên can đủ điều. Chị bạn thân ngồi cà phê ở Little Saigon, giọng lo lắng: “Thu ơi, nó trẻ hơn mày 7 tuổi, lại đẹp trai, ăn nói dẻo miệng. Mày không sợ bị lợi dụng à? Ở Việt Nam giờ nhiều chuyện lắm.” Tôi cười gượng, nhưng trong lòng đã rung động mạnh mẽ. Khi Dũng ra sân bay Tân Sơn Nhất đón tôi, anh mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, nở nụ cười rạng rỡ dưới nắng Sài Gòn oi bức. Anh ôm tôi thật chặt, thì thầm: “Anh chờ em lâu lắm rồi.” Chỉ một câu ấy thôi, tất cả lý trí của tôi tan vỡ.
Đám cưới nhỏ được tổ chức ở quận 7, chỉ mời vài người thân. Tôi về Mỹ một mình lo giấy tờ bảo lãnh. Hơn một năm sau, Dũng đặt chân đến Mỹ. Tôi nhớ mãi khoảnh khắc anh ngồi trong xe hơi, mắt ngỡ ngàng nhìn hai bên đường cao tốc rộng lớn: “Em ơi, nước Mỹ đúng là thiên đường thật.” Những ngày đầu cực kỳ khó khăn. Anh phải học dùng máy rửa chén, học cách chào hỏi hàng xóm kiểu Mỹ, chịu cái lạnh buốt giá mùa đông California. Anh từng khóc một mình trong phòng vì nhớ Sài Gòn, nhớ những tô phở nóng hổi buổi sáng.
Dũng khôn ngoan và chịu khó. Anh nhanh chóng lấy lòng mọi người trong gia đình tôi, từ dì út đến các anh em họ hàng. Trừ bé Lan. Con bé lúc ấy 17 tuổi, học giỏi, nói tiếng Anh lưu loát, luôn giữ khoảng cách. Nó từng kéo tôi vào phòng, giọng thì thầm: “Mẹ ơi, con không tin chú Dũng. Ánh mắt chú ấy lạ lắm, như đang che giấu điều gì.” Tôi gạt đi, ôm con gái: “Con nghĩ nhiều quá. Chú ấy thương mẹ thật lòng. Mẹ đã cô đơn nhiều năm rồi.”
Tôi dẫn Dũng vào tiệm nail làm. Ban đầu anh chỉ rửa chân khách, lau dọn. Công việc mà ở Việt Nam anh chưa từng nghĩ đến. Những bà khách Việt kiều trung niên khen anh khéo léo, thân thiện. Tiền tip anh nhận nhiều hơn tôi. Tôi tự hào đến rơi nước mắt, nghĩ mình đã chọn đúng người để cùng xây dựng tương lai.
Nhưng tôi không biết, từ ngày vào tiệm, Dũng đã để ý đến Huệ – cô thợ nail 30 tuổi, xinh xắn, năng động, hay cười. Họ ngày càng thân thiết. Những ngày thứ Ba – ngày nghỉ của tiệm – họ có thời gian riêng. Tôi bận rộn quản lý sổ sách, nhập hàng, lo tiền nhà, tiền học cho Lan nên không để ý. Rồi mọi thứ bắt đầu rạn nứt. Dũng về nhà ít nói hơn, ít ôm tôi hơn. Những bữa cơm tối với canh chua cá lóc hay thịt kho tàu chìm trong im lặng nặng nề. Tôi tự an ủi rằng anh mệt vì làm việc, vì phải thích nghi với cuộc sống mới.
Bé Lan thì ngày càng xa cách. Con bé thường cãi nhau với Dũng vì những chuyện nhỏ như anh quên dọn phòng hay dùng hết nước nóng. Một buổi sáng thứ Ba, tôi đi sớm nhập hàng. Nhà chỉ còn Dũng và Lan. Con bé nghe điện thoại Dũng reo liên tục, liếc qua màn hình và thấy những tin nhắn nóng bỏng. Nó hoảng hốt chụp lại rồi gọi cho tôi, giọng run run: “Mẹ ơi, con thấy tin nhắn của chú Dũng với một cô gái. Không phải bạn bè bình thường đâu mẹ.”
Tôi đang bận ở kho hàng, chỉ đáp qua loa: “Con đừng nghĩ lung tung. Mẹ tin chú Dũng.” Nhưng từ đó, Lan không chịu nổi. Hai tuần sau, con bé bỏ nhà đi ở nhờ bạn, để lại mảnh giấy viết tay run run: “Con thương mẹ, nhưng con không thể sống chung với người con không tin tưởng.” Tôi đau lòng đến mức ngồi khóc suốt đêm, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là bốc đồng tuổi teen. Dũng thì càng thoải mái hơn khi Lan không còn ở nhà. Những ngày thứ Ba, anh thường vắng nhà đến khuya.
Cho đến cái đêm định mệnh ấy……………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21647/
……………………………………………
Khi Dũng bước vào nhà, thấy tôi ngồi sụp xuống sofa, mặt trắng bệch như tờ giấy, anh giật mình. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn chiếu lên khuôn mặt anh, tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng run rẩy: “Dũng, em nghe hết rồi. Anh nói đi, sự thật là gì?”
Anh im lặng hồi lâu, rồi cúi đầu, giọng nhỏ lại: “Anh xin lỗi… Anh lỡ sai rồi. Nhưng anh không muốn bỏ em.”
Tôi khóc nức nở. Bao nhiêu năm chờ đợi, bao nhiêu công sức bảo lãnh với hàng đống giấy tờ, tiền bạc gửi về Việt Nam, bao nhiêu lần bênh vực anh trước lời dị nghị của bạn bè và người thân. Tất cả tan vỡ chỉ vì một cuộc gọi lúc nửa đêm. Tim tôi đau thắt lại, như có ai bóp nghẹt. Nước mắt tuôn rơi không ngừng, ướt đẫm áo. Tôi nhớ lại những đêm anh mới sang, hai chúng tôi ôm nhau trong chăn ấm, anh thì thầm những lời hứa hẹn tương lai. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tro tàn.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Lan về nhà như cơn bão. Con bé lao vào ôm tôi, vừa khóc vừa nói: “Mẹ thấy chưa? Con đã nói từ đầu rồi. Giờ mẹ phải dứt khoát đi! Con không muốn thấy mẹ đau thêm nữa.” Mẹ con tôi ôm nhau khóc trong căn phòng khách lạnh lẽo, mùi thuốc giảm đau từ nhà bếp vẫn còn vương vấn sau những đêm mất ngủ của tôi.
Tôi nhìn Dũng – người đàn ông mà tôi từng yêu thương mù quáng. Anh lặng lẽ thu dọn đồ đạc vào vali cũ kỹ mà anh mang từ Việt Nam sang. Một tuần sau, tôi nộp đơn ly hôn. Anh không phản kháng nhiều, chỉ lặng lẽ rời khỏi ngôi nhà, để lại khoảng trống mênh mông.
Sau khi Dũng đi, qua những lời kể từ Huệ sau này khi cô ta tìm đến tiệm nail để xin lỗi, tôi mới biết toàn bộ sự thật. Huệ có thai với người yêu cũ, khi chia tay cô hoảng loạn và chọn Dũng làm “người che chắn”. Dũng tưởng đứa bé là của mình nên hoảng hốt hứa hẹn với cô. Tất cả chỉ là chuỗi lừa dối chồng chất. Những ngày thứ Ba họ gặp nhau ở motel rẻ tiền gần tiệm, những tin nhắn hẹn hò được giấu kỹ trong điện thoại.
Dũng nhắn tin cho tôi rất nhiều lần sau đó: “Cái thai không phải của anh. Anh sai rồi. Cho anh cơ hội làm lại.” Nhưng tôi không trả lời. Tôi mệt mỏi đến kiệt sức. Sáu tháng sau, ly hôn hoàn tất. Tôi cầm tờ giấy trong tay, không khóc nữa. Chỉ còn lại sự trống rỗng mênh mông trong lòng.
Bé Lan quay về ở cùng tôi. Con bé chăm sóc tôi từng ngày, nấu những món ăn Việt Nam quen thuộc như canh rau muống, cá kho tộ, dọn nhà sạch sẽ. Nó ôm tôi và nói: “Mẹ ơi, từ nay chỉ còn hai mẹ con mình thôi. Con sẽ không để mẹ đau nữa.” Những lời ấy khiến tôi vừa hạnh phúc vừa xót xa.
Tôi chọn sống độc thân. Giờ đây, khi đã qua tuổi 50, tôi không còn mơ mộng về tình yêu màu hồng nữa. Buổi sáng tôi ra tiệm nail, chiều về tưới những chậu hoa hồng trong sân sau, tối ngồi với Lan xem phim Hàn Quốc. Đôi khi tôi nghĩ về Dũng – người đàn ông từng khiến tôi tin rằng mình còn có thể hạnh phúc. Anh ấy sau đó quay về Việt Nam, rồi lại bảo lãnh một cô gái trẻ khác sang Mỹ. Cuộc đời anh tiếp tục với những giấc mơ đổi đời.
Nhìn lại, tôi không hận Dũng nhiều nữa. Tôi chỉ tiếc cho chính mình – người phụ nữ đã từng dám tin, dám yêu, và trả giá bằng những đêm dài nước mắt. Còn bé Lan, nó là món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng tôi. Dù đau đớn tột cùng, tôi vẫn biết ơn vì qua chuyện này, mẹ con tôi gần nhau hơn bao giờ hết.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Mỗi buổi chiều đứng nhìn mặt trời lặn ngoài bãi biển gần nhà, gió biển mặn mòi thổi qua, tôi thường tự hỏi: Liệu nếu quay lại, tôi có còn dám yêu lần nữa không? Có lẽ có. Nhưng lần này, tôi sẽ yêu chậm hơn, cẩn thận hơn, và quan trọng nhất là – yêu cả bản thân mình trước.
Đó là câu chuyện đời tôi. Không màu hồng, không bi kịch quá mức, chỉ là những mảnh ghép thật của cuộc sống với đủ đắng cay, nước mắt và bài học đắt giá.





