Việt Kiều Cho Tiền Người Thân Rồi Bị Chê Ít, Phản Ứng Sau Đó Khiến Nhiều Người Suy Ngẫm….

Việt Kiều Cho Tiền Người Thân Rồi Bị Chê Ít, Phản Ứng Sau Đó Khiến Nhiều Người Suy Ngẫm….
Tôi quỳ trước mặt mẹ, hai tay run run đưa phong bao lì xì đỏ thắm. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Bên trong là 500 đô la – số tiền tôi nhịn ăn nhịn mặc, cắn răng chịu đựng suốt nửa năm trời để dành dụm. Mẹ run rẩy nhận lấy, nước mắt lăn dài trên má bà già nua, hằn sâu những nếp nhăn vì lo toan cả đời. Tôi vừa định quay sang đưa cho Thành và Trinh thì không khí cả nhà đột ngột đông cứng như bị đóng băng.
Thành xé toạc phong bao ngay trước mặt mọi người. Tờ 100 đô rơi ra, cậu ta đỏ bừng mặt, quăng mạnh cái bao xuống bàn khiến chén trà nảy tung, nước trà loang lổ trên mặt gỗ cũ kỹ. “Chị đi Mỹ 12 năm mà lì xì em có bấy nhiêu? Chị coi thường em hay sao hả chị?” Giọng cậu the thé, đầy oán trách. Trinh thì khóc nức nở, giơ phong bao lên như bằng chứng tội lỗi: “Em khoe với bạn bè chị về sẽ lì xì đậm, giờ chị cho em có trăm đô thôi hả chị? Làm em mất mặt với thiên hạ!”
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, đôi bàn tay chai sần vì 12 năm ngâm hóa chất nay run lên bần bật. Lòng tôi như bị ai bóp nghẹt, hơi thở nghẹn lại, mắt cay xè. Nước mắt nóng hổi chực trào ra nhưng tôi cố kìm nén. Những lời nói ấy như dao cứa vào tim tôi, nhưng lúc đó tôi chưa biết rằng, đây chỉ là giọt nước tràn ly. Sự thật phía sau 12 năm gửi tiền về mới là thứ khiến trái tim tôi tan nát hoàn toàn.
Tôi là Ngọc, hơn 40 tuổi, làm nghề nail ở Mỹ. Đôi bàn tay tôi giờ đây thô ráp, nứt nẻ, đầy vết chai và sẹo vì ngày ngày ngâm trong axeton, acrylic từ sáng tinh mơ đến khuya khoắt. Mỗi buổi sáng ở tiệm, tôi hít phải mùi hóa chất nồng nặc đến mức ho khan không ngừng, lưng đau nhức như kim châm vì phải khom người chà chân cho khách suốt nhiều giờ. Khách la mắng vì màu sơn không đẹp, tôi chỉ cúi đầu xin lỗi. Đau lưng đến mức đứng dậy không nổi, tôi vẫn nuốt vội tô mì tôm nguội lạnh để kịp đón khách tiếp theo. Tất cả chỉ vì muốn gửi tiền về quê cho mẹ và hai đứa em.
David chồng tôi cũng vất vả không kém. Anh làm thợ máy, tay lúc nào cũng đen dầu mỡ, về nhà chỉ biết ôm tôi mà thở dài. Hai vợ chồng chúng tôi thường ngồi trong căn hộ nhỏ chật hẹp ở California, tính toán từng đồng. “Cố lên em, mẹ già ở quê cần tiền sửa nhà, Thành đi làm cần xe máy, Trinh học đại học cần học phí.” Mỗi lần nhận lương, tôi không dám mua cho mình cái váy mới hay đôi giày đẹp, chỉ sợ hao hụt số tiền gửi về. Những đêm khuya, nằm một mình trên giường, tôi nhớ mẹ da diết, nhớ mùi khói bếp ở quê, nhớ tiếng gà gáy sáng. Nhưng vé máy bay đắt đỏ, tiệm nail lại đông khách nhất mùa Tết, tôi tự nhủ: “Mình chịu cực một chút, các em có tương lai, mẹ có nhà khang trang là được.”
12 năm trời, tôi bỏ lỡ hết Tết này đến Tết khác. Sức khỏe tôi yếu dần, ho khan triền miên vì hít hóa chất, khớp ngón tay sưng đau. Nhưng chỉ cần nghe giọng Thành than “xe hỏng rồi chị ơi”, Trinh kể “bạn bè đứa nào cũng có túi xách hiệu, em xấu hổ lắm”, là tôi lại cắn răng làm thêm ca, vay thêm bạn bè để gửi về. Tôi muốn các em không thua thiệt ai, muốn mẹ không phải vất vả nữa. Những cuộc gọi video, mẹ luôn cười nói “Mẹ khỏe, con cứ yên tâm”, giọng bà run run khiến tim tôi thắt lại.
Khi quyết định về Tết năm nay, hai vợ chồng dốc hết tiết kiệm hơn 300 triệu đồng Việt Nam. Vé máy bay khứ hồi gần 5000 đô, tôi mua vali đầy ắp quà: thuốc bổ cho mẹ, xe máy cho Thành, mỹ phẩm nước hoa hàng hiệu cho Trinh, quần áo sang trọng, điện thoại đời mới. David lo lắng: “Em về một mình anh không yên tâm, nhưng mẹ già rồi, em cố được thì cố.” Tôi gật đầu, nước mắt lăn dài trên máy bay, tim đầy hy vọng sau 12 năm xa cách.
Máy bay hạ cánh Tân Sơn Nhất, tim tôi đập thình thịch như trống trận. Mẹ già đi nhiều, lưng còng hẳn, tóc bạc trắng. Tôi chạy ùa vào lòng mẹ, khóc nức nở, mùi thuốc lá và mồ hôi quen thuộc ùa về khiến tôi nghẹn ngào. Thành lái chiếc xe hơi bóng loáng đến đón, Trinh mặc đồ hiệu sành điệu, son môi đỏ chót. Ban đầu tôi mừng thầm, nghĩ các em khá lên nhờ tiền tôi gửi. Nhưng trên đường về quê, chúng chỉ khoe khoang bạn bè, hỏi tôi mang về bao nhiêu tiền, chứ không hỏi tôi 12 năm qua sống ra sao, có vất vả không. Cái lạnh buốt sống lưng lan tỏa khi tôi nhận ra sự thờ ơ ấy.
Về đến nhà, bà con làng xóm kéo đến đông nghịt. Họ soi mói bộ đồ tôi, nhìn đôi bàn tay chai sần rồi xì xào sau lưng. Bữa tiệc mừng tôi được dọn linh đình với thịt kho tàu, canh chua cá, bánh chưng thơm phức, nhưng tôi thấy mẹ lén ăn bát cơm nguội với muối vừng trong bếp. Tôi hỏi, mẹ chỉ cười buồn: “Mẹ quen rồi con ơi.” Những ngày sau, Thành và Trinh rủ tôi đi chợ mua quà biếu bạn bè. Chúng chọn rượu ngoại, bánh kẹo đắt tiền, mỹ phẩm cao cấp. Mỗi lần tôi khuyên “mua vừa phải thôi”, chúng cau có: “Chị về Mỹ mà keo kiệt thế, làm em xấu hổ với người ta.” Tôi vẫn nhịn, vẫn trả tiền. Vì nghĩ Tết chỉ có một lần, chỉ muốn gia đình sum vầy.
Những đêm nằm trong căn nhà cũ, tôi nghe tiếng mẹ ho khan trong phòng bên, lòng quặn thắt. Ký ức 12 năm ùa về như sóng dữ: những đêm khóc một mình vì nhớ nhà, những lần đau lưng đến mức phải bò ra khỏi giường, những lần David ôm tôi an ủi “Cố lên em, rồi sẽ ổn”. Tôi tin rằng mọi hy sinh đều đáng giá…………Nhưng sáng mùng một, khi phong bao lì xì bị quăng xuống đất, mọi thứ vỡ òa như bão tố.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi không cãi lại. Chỉ lặng lẽ vào phòng, thu vali. David nhìn tôi lo lắng nhưng không hỏi. Tôi xuống bếp tìm mẹ. Và đúng lúc ấy, tôi bắt gặp mẹ ngồi một mình bên bếp lò tắt lạnh, ăn bát cơm nguội với muối vừng, nước mắt lăn dài trên má. Cảnh ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi quỳ sụp xuống, ôm mẹ khóc nức nở: “Má ơi, tiền con gửi về 12 năm qua má để đâu? Sao má phải ăn thế này? Con đau lòng quá má ơi!”
Mẹ ôm tôi, khóc đến run cả người. Bà kể hết trong nước mắt. Toàn bộ số tiền tôi gửi về, Thành dùng cá độ bóng đá sạch sẽ, thua sạch không còn một đồng. Trinh tiêu xài mua sắm, du lịch Đà Lạt, Sài Gòn, bar với bạn bè, mua túi xách hiệu, điện thoại iPhone liên tục. Chúng ép mẹ gọi điện xin tiền tôi với lý do mẹ ốm nặng, nhà hỏng mái, cần tiền gấp. Chiếc xe hơi sang trọng kia là trả góp từ tiền tôi gửi để sửa nhà cho mẹ. Mẹ giấu tôi vì sợ Thành đe dọa bỏ nhà đi, sợ tôi buồn không gửi tiền nữa. “Con ơi, má không muốn con khổ thêm, má chịu được…”
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà lạnh buốt, đầu óc quay cuồng, miệng đắng ngắt. 12 năm hít hóa chất cay xé họng, đau lưng đến mức không ngủ nổi, nhịn ăn mặc, đôi bàn tay nứt nẻ rỉ máu… tất cả chỉ để nuôi hai con quỷ tham lam. Chúng không những không biết ơn mà còn sỉ nhục tôi vì lì xì “ít ỏi”. Nước mắt tôi rơi nóng hổi, nhưng không phải khóc thương nữa, mà là đau đớn tột cùng xen lẫn phẫn nộ. Tim tôi thắt lại đến mức tưởng chừng ngừng đập.
Tôi không khóc nữa. Chỉ lạnh lùng thu vali, đưa mẹ một ít tiền cuối cùng, dặn bà giữ lấy và hứa sẽ đón mẹ sang sau. Thành và Trinh thấy tôi kéo vali ra thì hoảng loạn. Ban đầu chúng ngọt ngào níu kéo: “Chị đừng giận mà chị, em xin lỗi.” Sau quay ra chửi tôi là chị cả tuyệt tình, keo kiệt, không thương em. Những lời chửi rủa ấy như tát vào mặt tôi, nhưng tôi không thèm nhìn. Bước ra khỏi cổng làng giữa nắng mùng một vàng rực, lòng tôi lạnh tanh như băng. Mẹ đứng tiễn, dáng lưng còng run run, giơ tay vẫy theo. Tôi không ngoái đầu. Vì nếu ngoái lại, tôi sợ mình sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Trên máy bay trở về Mỹ, David nắm chặt tay tôi, bàn tay anh thô ráp vì dầu mỡ vẫn ấm áp. Tôi nhìn xuống những đám mây trắng xóa, nước mắt lặng lẽ rơi. 12 năm hy sinh tuổi trẻ, đổi lấy một cái Tết tan nát và bài học đắt giá nhất đời: Tiền bạc không mua được tình thân. Nó chỉ nuôi lớn lòng tham vô đáy.
Giờ đây, tôi vẫn làm nail, vẫn hít hóa chất mỗi ngày, nhưng tôi làm vì chính mình và David. Tôi vẫn gửi tiền cho mẹ, nhưng qua người họ hàng tin cậy ở làng, không qua tay hai đứa em nữa. Mẹ già rồi, tôi sẽ đón bà sang nếu bà chịu. Những đêm khuya, tôi vẫn nhớ cái Tết ấy, nhớ bát cơm nguội của mẹ, nhớ ánh mắt thất vọng của chính mình. Tôi không hận. Chỉ tiếc. Tiếc 12 năm tuổi trẻ, tiếc những đêm khóc vì nhớ nhà, tiếc đôi bàn tay đã mòn vẹt chỉ để cuối cùng nhận lại sự phản bội từ chính máu mủ ruột rà.
Có những người con xa xứ như tôi, vẫn đang gửi tiền về với hy vọng một ngày trở về ấm áp. Tôi chỉ muốn nói: Hãy tỉnh táo. Tình thân không đo bằng phong bao lì xì, mà bằng sự thấu hiểu và trân trọng. Còn tôi, sau cái Tết ấy, tôi học được cách yêu thương bản thân. Và biết rằng, nhà thực sự không phải nơi mình sinh ra, mà là nơi có người yêu thương mình vô điều kiện.
David ôm tôi chặt hơn, thì thầm: “Về nhà thôi em.” Tôi gật đầu, nước mắt rơi. Lần này, “nhà” là căn hộ nhỏ bên Mỹ, nơi chỉ có hai vợ chồng và tình yêu thương thật sự, không oan trái, không phản bội.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!