Đại Gia Việt Kiều Về Nước Lấy Vợ Kém Mấy Chục Tuổi, Không Ngờ Những Năm Cuối Đời Lại Đầy Tủi Nhục….
Tôi đứng ngoài cổng sắt lạnh buốt dưới cơn mưa tháng Tám như một con chó ướt sũng, tay run run cầm tờ giấy xét nghiệm ADN. Nước mưa trộn lẫn nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, vị mặn chát xót đến tận cổ họng. Valise cũ kỹ rách một góc, kéo lê trên mặt đường ngập nước, tiếng bánh xe ken két như đang chôn vùi cả cuộc đời tôi. Từ trong nhà, giọng Diệu the thé vang lên, sắc lạnh không một chút tình người: “Cuốn gói đi cho sạch mắt, thằng già ngu! Đừng hòng quay lại!”
Tim tôi thắt lại, nghẹn thở đến mức tưởng chừng ngừng đập. Sáu mươi hai tuổi, từng là giám đốc Sở Tài chính tỉnh, quyền lực và tiền bạc chẳng thiếu thứ gì, giờ đây chỉ còn là một lão già trắng tay, bị chính người phụ nữ mình yêu thương đuổi ra khỏi căn nhà nhỏ trong hẻm mà tôi đã mua bằng tiền tiết kiệm cả đời. Đứa con vừa chào đời trong bệnh viện hôm nay – không phải máu mủ của tôi. Tất cả chỉ là một vở kịch dài mà tôi tự tay dàn dựng để chôn sống chính mình.
Tôi không ngờ mọi chuyện lại kết thúc thảm hại đến vậy.
Cách đây hơn hai năm, khi còn ở Mỹ, tôi sống trong căn nhà triệu đô rộng thênh thang mà các con mua cho. Bà Liên vợ tôi mất đã năm năm, ba đứa con đều định cư, công việc ổn định, cháu nội cháu ngoại xinh đẹp. Chúng bảo tôi ở lại cho tiện, nhưng đêm nào tôi cũng ngồi một mình trong phòng khách, nghe tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng, lạnh lẽo đến thấu xương. Sinh nhật thì chúng về, nói tiếng Anh rì rầm, cười đùa, còn tôi ngồi như cái bóng, nuốt nước mắt vào trong. Cô đơn gặm nhấm tôi từng ngày. Cuối cùng, tôi quyết định về Việt Nam, trở lại căn biệt thự ba tầng cũ ở quê, tìm lại chút hơi ấm xưa.
Ông Tư họ hàng mừng rỡ khi thấy tôi: “Bác Thành về rồi! Nhà cửa bác vẫn giữ nguyên, sạch sẽ lắm!” Tôi đứng trên ban công nhìn cây khế sau vườn sai trĩu quả, gió thoảng mang theo mùi lá xanh quen thuộc, lòng nhẹ nhõm phần nào. Tin tôi về lan nhanh trong xóm. Bạn bè cũ kéo đến, người ta thì thầm “đại gia Việt kiều”, “giám đốc về hưu giàu có”. Tôi vui, mở tiệc liên miên, chi tiền đóng góp từ thiện, xây cầu, sửa đường. Cuộc sống dường như tươi đẹp trở lại sau những năm tháng cô quạnh.
Nhưng tôi không biết rằng, sự cô đơn của một ông già giàu có chính là miếng mồi ngon nhất cho lòng tham của kẻ khác.
Tôi hay ghé quán cà phê võng ven đường gần chợ. Chủ quán là Diệu, 32 tuổi, má lúm đồng tiền khi cười, giọng nói dịu dàng như mật. Cô pha cà phê ngon, hay hỏi han sức khỏe tôi, kể chuyện chồng cũ bỏ đi để lại một mình nuôi con trai 5 tuổi. Những buổi chiều ngồi võng, nghe Diệu tâm sự về nỗi vất vả, lòng tôi ấm áp lạ thường. Cô không đòi hỏi gì, thậm chí từ chối tiền tip: “Em chỉ cần anh ghé quán thường thôi ạ, có anh ngồi đây em thấy vui rồi.”
Dần dần, Diệu nấu cơm mời tôi ăn, chăm sóc từng li từng tí. Cô lau nhà, giặt quần áo, mua thuốc bổ cho tôi uống. Tôi cảm thấy mình trẻ lại hai mươi tuổi. Các con gọi video từ Mỹ, tôi giấu nhẹm chuyện Diệu. Chúng lo tôi cô đơn, nhưng tôi nghĩ chúng không hiểu nỗi lòng người già.
Một buổi chiều mưa lớn như trút nước, Diệu gọi điện, giọng run run: “Anh Thành ơi, mưa to quá, quán dột ướt hết, em sợ lắm…” Tôi lái xe ngay đến đón mẹ con cô ấy về biệt thự. Đêm ấy, giữa tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói, Diệu tựa đầu vào vai tôi, khóc nức nở kể nỗi cô đơn của một người phụ nữ. Tôi ôm cô, thì thầm: “Từ nay em ở đây với anh, anh sẽ lo cho em và con.”
Từ đó, Diệu và thằng bé dọn hẳn về. Tôi hạnh phúc đến mức quên cả tuổi tác. Tôi mua quần áo mới, đồ chơi cho thằng bé, dẫn mẹ con đi ăn nhà hàng, giới thiệu với bạn bè. Diệu khéo léo khuyên: “Anh nên làm giấy tờ cho em đứng tên một phần tài sản, phòng khi anh ốm đau, con cái bên Mỹ bận không về kịp.” Tôi nghe lời. Tôi bán biệt thự ba tầng giá 7 tỷ, mua căn nhà nhỏ 3 tỷ (Diệu khai là 4 tỷ), còn lại 4 tỷ gửi tiết kiệm đứng tên Diệu “để em lo cho anh sau này”.
Các con biết chuyện qua người quen, gọi video cãi nhau kịch liệt. Con gái út khóc đến sưng mắt: “Bố bị lừa rồi! Con gái người ta mới quen có vài tháng mà bố chuyển hết tài sản cho cô ta?” Tôi giận dữ, chặn số tất cả, đoạn tuyệt: “Bố sống với Diệu, các con đừng qua nữa! Bố tự quyết định cuộc đời mình!”
Tôi tin rằng mình đã chọn đúng. Diệu bầu bí, tôi mừng như điên, mua sữa, trái cây, quần áo bầu đắt tiền. Cô than nhà cũ rộng lạnh, tôi đồng ý bán hết, ký ủy quyền giao toàn bộ giấy tờ cho Diệu lo liệu. Tôi nghĩ đây là tổ ấm mới của mình.
Nhưng chỉ vài tuần sau khi dọn vào nhà mới, mọi thứ thay đổi hẳn. Diệu không còn dịu dàng nữa. Cô đi sớm về khuya, trang điểm lộng lẫy, mặc đồ bó sát. Nhà suddenly xuất hiện hai gã “em họ” xăm trổ, nhậu nhẹt suốt đêm, tiếng cười hô hố, mùi rượu nồng nặc. Tôi bị đẩy xuống phòng kho ẩm mốc dưới gầm cầu thang. Khi tôi hỏi về sổ tiết kiệm, Diệu cười khẩy: “Em đầu tư hết rồi, anh chờ đi, lo gì.”
Tôi bắt đầu nghi ngờ. Tim đập thình thịch mỗi đêm nằm trong căn phòng tối om, mùi mốc meo xộc lên mũi. Một đêm khuya, tôi lén dậy nghe lén cuộc nói chuyện qua khe cửa. Diệu cười man rợ với gã tên Bẫy – người mà cô từng giới thiệu là chồng cũ giả vờ ép nợ: “Lão già dễ lừa quá. Tiền nhà, tiền tiết kiệm, hết thảy đều vào tay mình rồi. Đợi lão… là xong chuyện.”
Cả thế giới sụp đổ. Đau đớn tột cùng khiến tôi quỵ xuống sàn, miệng đắng ngắt, nước mắt trào ra không kìm được. Tất cả chỉ là dàn dựng. Từ cái nụ cười má lúm, từ những lời ngọt ngào, từ cái bụng bầu… tất cả đều là bẫy.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi không ngủ được suốt mấy đêm sau đó. Ký ức ùa về như sóng dữ: những buổi chiều võng cà phê, tiếng cười của Diệu, cái ôm ấm áp trong đêm mưa… tất cả giờ đây chỉ khiến tôi buồn nôn. Tôi lén ra bệnh viện khi Diệu sinh, xin xét nghiệm ADN. Kết quả hiện ra đen trắng: đứa bé không phải con tôi. Máu tôi như đông lại, tay chân lạnh buốt.
Tối hôm đó, cơn mưa vẫn rơi không ngớt. Diệu và gã tình nhân – chính là Bẫy – xông vào phòng kho, mặt đỏ gay vì rượu. “Mày còn ở đây làm gì? Cuốn đi!” Diệu quát. Gã kia túm cổ áo tôi, đẩy ra ngoài. Tôi kéo vali cũ, bước ra đường, nước mưa thấm đẫm áo sơ mi mỏng. Tôi quay lại nhìn căn nhà một lần cuối, ánh đèn vàng vọt hắt ra, tiếng cười của chúng vọng theo gió. Tim tôi đau như bị dao cắt.
Những ngày sau, tôi lang thang như kẻ mất hồn trong thành phố. Tiền bạc không còn, danh dự tan vỡ. Tôi tìm đến ông Tư. Ông không trách móc, chỉ lặng lẽ nấu cháo hành nóng hổi, ngồi nghe tôi khóc như trẻ con. “Bác ơi, đời người ai cũng có lúc sai lầm…” Ông vỗ vai tôi, giọng trầm ấm.
Tôi gọi cho con gái út. Tiếng “Bố ơi…” vang lên từ đầu dây bên kia, tôi nghẹn ngào không thành lời, xin lỗi rối rít. Con không oán giận. Hóa ra chúng đã thuê người điều tra từ lâu, biết hết về Diệu và băng nhóm của cô ta, nhưng vì tôi quá bảo thủ, chặn liên lạc, chúng không can thiệp được. Các con mua vé máy bay, đón tôi sang Mỹ.
Trên máy bay, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn xuống biển cả mênh mông, nước mắt lặng lẽ rơi. Căn biệt thự xưa với cây khế sai quả, những buổi chiều võng nghe Diệu tâm sự, nụ cười má lúm… tất cả chỉ là ảo mộng. Tôi mất nhà, mất tiền, mất danh dự, suýt mất luôn các con. Cái lạnh của máy bay thấm vào xương, nhưng lạnh hơn là nỗi day dứt trong tim.
Giờ đây, tôi sống cùng con gái út ở Mỹ. Mỗi tối, thằng cháu nội ngồi bên kể chuyện bằng tiếng Việt xen lẫn tiếng Anh, tôi chỉ biết im lặng vuốt tóc nó, nuốt nỗi tủi hổ vào lòng. Tôi già rồi. Không còn gì để mất. Vết sẹo này sẽ theo tôi đến hơi thở cuối cùng.
Tôi từng nghĩ tiền có thể mua được tất cả, cô đơn có thể lấp đầy bằng tình yêu mới. Hóa ra sai lầm lớn nhất của tôi là không trân trọng những gì mình đã có. Các con dù bận rộn vẫn luôn lo cho tôi. Bà Liên dù đã mất vẫn để lại tình thương chân thật nhất. Còn Diệu? Tôi không biết cô ta đang hưởng thụ trong căn nhà tôi mua hay lại tiếp tục vở kịch với người khác. Tôi không hận nữa. Chỉ tiếc cho chính mình – một ông già từng thông minh, từng có địa vị, cuối cùng lại ngu muội vì cái má lúm đồng tiền và nỗi cô đơn khủng khiếp.
Đời người, đôi khi phải mất tất cả mới thấy rõ những gì quý giá nhất còn lại. Và tôi, đã trả giá quá đắt cho bài học ấy.





