Truпg Quṓc Đứпg Lặпg: Bé Vιệt 6 Tuổι TíпҺ NҺẩm Lιȇп Hoàп, Xếp Trȇп Mỹ – Truпg Ở Đấu Trườпg TҺế Gιớι…

Truпg Quṓc Đứпg Lặпg: Bé Vιệt 6 Tuổι TíпҺ NҺẩm Lιȇп Hoàп, Xếp Trȇп Mỹ – Truпg Ở Đấu Trườпg TҺế Gιớι…
Tôi ngồi ở khu vực phụ huynh, tay siết chặt đến trắng khớp thành ghế nhựa cứng ngắc. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Căn phòng thi tại Singapore rộng lớn, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu xuống những dãy bàn thẳng tắp, không một tiếng động. Chuông báo kết thúc vang lên ngắn ngủi, sắc lạnh. Minh, con trai tôi mới 6 tuổi, ngồi ở bàn gần cuối, đôi chân ngắn cũn vẫn đung đưa không chạm đất. Giữa hàng chục đứa trẻ cao lớn hơn con gấp đôi, con bé nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc.
Người dẫn chương trình cầm micro, giọng run run: “Kết quả… thí sinh đứng đầu bảng…” Cả hội trường im phăng phắc. Tôi không dám thở. Mồ hôi lạnh buốt sống lưng chảy dài. Tôi nhớ như in mùi không khí điều hòa lạnh tanh lẫn với mùi mồ hôi lo âu của hàng trăm phụ huynh. Lúc ấy, tôi không hề biết rằng, khoảnh khắc này sẽ thay đổi mãi mãi cuộc đời chúng tôi theo cách đau đớn và day dứt nhất.
Hai tháng trước, ở căn chung cư cũ kỹ ngoại thành Hà Nội, tôi vẫn chỉ là một bà mẹ kế toán tự do với thu nhập bấp bênh. Chồng tôi, anh Tuấn, kỹ sư xây dựng, lương tháng chật vật lo cho vay nhà và học phí. Chúng tôi sống trong căn hộ 65m2, hai phòng ngủ chật hẹp, mỗi chiều tôi phải nấu cơm từ những món rẻ tiền như cá kho, rau luộc. Minh sinh ra bình thường, không ốm vặt nhưng cũng chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt. Con thích chơi que tính như chơi lego, xếp số thành hình thú vật thay vì xem ti vi. Tôi chỉ nghĩ con lanh lợi chút thôi, chứ chưa bao giờ dám mơ mộng gì xa xôi.
Khi cô giáo mẫu giáo giới thiệu cuộc thi tính nhẩm liên hoàn quốc tế, tôi cười trừ: “Thử cho vui thôi anh ạ.” Chồng tôi gật đầu, vì vé máy bay khứ hồi cũng chỉ tốn khoảng 15 triệu, coi như đi du lịch gia đình. Minh hào hứng reo lên vì được đi máy bay lần đầu. Tôi dắt con lên máy bay với balo cũ kỹ, lòng đầy lo lắng tiền bạc. Vòng sơ loại online, con làm nhanh, không sai. Ban tổ chức mời vào chung kết Singapore. Tôi vẫn nghĩ chỉ là trải nghiệm, chứ không dám hy vọng.
Nhưng khi đứng giữa hội trường, nhìn những đứa trẻ Mỹ, Trung Quốc được huấn luyện bài bản, mặc đồng phục đắt tiền, tôi mới hoảng. “Con ơi, không cần cố gắng quá đâu. Mẹ chỉ muốn con vui,” tôi thì thầm, giọng nghẹn lại trước khi con bước vào phòng thi. Con gật đầu, đôi mắt trong veo không một chút sợ hãi.
Phần thi bắt đầu. Chuỗi số đầu đơn giản, rồi dần khó hơn, liên hoàn không ngừng nghỉ. Nhiều đứa trẻ lớn hơn Minh nhíu mày, cắn môi, thở dài thườn thượt. Tôi ngồi ngoài qua màn hình, thấy giám khảo nhíu mày nhìn con. Minh chỉ ngồi yên, nhìn bảng điện tử, giọng nhỏ bé nhưng rõ ràng, đều đều từ đầu đến cuối. Không gồng gạo, không run rẩy. Sự bình thản của con khiến tim tôi thắt lại. Ký ức ùa về: những đêm con thức khuya xếp que tính thành lâu đài, cười khanh khách một mình. Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là trò chơi của trẻ con.
Khi chuỗi cuối kết thúc, cả phòng chết lặng. Minh ngẩng lên, giọng non nớt: “Con xong chưa ạ?” Cậu bé không biết mình vừa làm gì. Hội đồng yêu cầu kiểm tra lại kết quả. Một lần. Hai lần. Ba lần. Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Thí sinh Mỹ ngồi im thin thít, mắt nhắm nghiền. Thí sinh Trung Quốc cúi đầu, vai run run. Tôi siết tay đến đau nhức, nước mắt nóng hổi chực trào ra. Tim tôi như bị bóp nghẹt. Lúc ấy, tôi chỉ cầu mong con không bị áp lực, không bị so sánh…..Khi tên Minh được công bố………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
 đứng đầu bảng, cả khán phòng im lặng vài giây dài như vô tận, rồi mới xì xào. Không có tiếng vỗ tay rầm rộ. Chỉ có những ánh mắt lạ lùng, nghi ngờ, thậm chí ghen tị hướng về cậu bé Việt Nam bé nhỏ đang đung đưa chân. Tôi đứng dậy, chân mềm nhũn, nước mắt lăn dài trên má. Tôi chạy đến ôm con, mùi tóc con thơm tho lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ khiến tôi nghẹn ngào. “Con làm tốt lắm,” tôi thì thầm, nhưng trong lòng là nỗi sợ hãi vô hình đang lớn dần.
Về khách sạn, điện thoại reo không ngớt. Báo chí Việt Nam gọi, bạn bè, người thân chúc mừng. Mẹ chồng tôi từ Hà Nội gọi video, giọng the thé: “Con dâu ơi, giờ phải khai thác tài năng chứ! Nhà mình nghèo, có cơ hội kiếm tiền lớn đây!” Chồng tôi ngồi im, mặt lo lắng: “Em ơi, mình giữ bình thường cho con. Đừng để con mất tuổi thơ.” Tôi gật đầu, nhưng lòng rối bời. Tiền nong eo hẹp, vay nhà ngân hàng còn 400 triệu, áp lực bỗng dưng đè nặng.
Về nước, mọi thứ thay đổi chóng mặt. Nhà trường muốn tổ chức lễ vinh danh lớn. Các trung tâm năng khiếu gọi mời, hứa học bổng, thậm chí có công ty tài trợ đề nghị đưa Minh đi thi khắp châu Á, với mức thù lao hàng trăm triệu. Người thân xì xào sau lưng: “Chị ấy ích kỷ, không cho con tương lai sáng lạn.” Bạn bè trên group mẹ bỉm sữa bàn tán: “Sao không cho con học chuyên sâu? Phí hoài tài năng!” Tôi nằm khóc thầm nhiều đêm, nước mắt thấm ướt gối. Chồng tôi ôm tôi, giọng run: “Anh sợ nếu ép con, sau này con sẽ hận chúng ta.”
Áp lực gia đình càng nặng. Mẹ chồng qua nhà, chỉ trích tôi ngay trước mặt con: “Con gái tôi ngày xưa nếu có cơ hội này đã khác rồi. Giờ nhà mình khó khăn, mày không nghĩ cho chồng con à?” Tôi cúi đầu, tim đau như cắt. Những đêm ấy, tôi ngồi một mình trong bếp, mùi cơm nguội lạnh, nghĩ về tương lai. Nếu đẩy con lên, con sẽ thành cỗ máy tính toán, mất đi nụ cười ngây thơ. Nếu không, chúng tôi sẽ bị mang tiếng là cha mẹ vô trách nhiệm, thậm chí bị oan là ghen tị với chính con.
Một buổi tối, Minh ngồi làm bài toán nâng cao mà nhà trường gửi tặng. Con làm được nửa chừng thì bỏ ra chơi đá bóng với que tính. Tôi định nhắc nhở, nhưng dừng lại khi thấy ánh mắt mệt mỏi của con. Nửa tiếng sau, con quay lại, làm tiếp chậm rãi nhưng kiên nhẫn. Khoảnh khắc ấy, tôi òa khóc. Con không phải thiên tài cần khai thác. Con là một đứa trẻ bình thường, với quyền được sai lầm, được chán nản, được chơi đùa.
Chúng tôi quyết định bảo vệ con bằng mọi giá. Từ chối tất cả lời mời, phỏng vấn lớn. Nhờ nhà trường giữ kín thông tin. Chồng tôi cãi nhau với mẹ ruột, không khí gia đình căng như dây đàn. Có hôm mẹ chồng bỏ về, nói tôi “phá hỏng tương lai cháu”. Tôi khóc suốt đêm, tự hỏi mình có sai không. Tiền bạc vẫn eo hẹp, chồng tôi tăng ca nhiều hơn để bù đắp. Nhưng mỗi chiều nhìn Minh cười vui vẻ đá bóng với lũ trẻ hàng xóm, xếp que tính thành hình khủng long, tôi biết mình không hối hận.
Dần dần, thế giới bên ngoài quên lãng. Tin tức nguội lạnh. Minh lớn lên bình thường, cao hơn một chút, hay hỏi những câu ngớ ngẩn về sao trời, về côn trùng trong vườn chung cư. Có hôm con nói: “Mẹ ơi, con không thích thi nữa. Con thích chơi với bạn hơn.” Tôi ôm con thật chặt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên tóc con. Chồng tôi đứng ngoài cửa, mắt đỏ hoe, không nói gì nhưng tôi biết anh cũng đang day dứt.
Giờ đây, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ lại căn phòng thi im lặng ngày ấy. Không phải vì chiến thắng lẫy lừng, mà vì khoảnh khắc con ngồi đung đưa chân, nhìn con số như nhìn người bạn cũ quen thuộc. Tôi tự hào nhất không phải vì con đứng đầu bảng, mà vì chúng tôi đã đủ can đảm để chọn con được là chính mình – một cậu bé được khóc, được cười, được sai và được yêu thương vô điều kiện.
Cuộc sống tiếp tục trôi. Bình thường. Yên ả. Với những bữa cơm đạm bạc, những lo toan tiền nhà, và nụ cười trong veo của Minh mỗi chiều. Và chính sự bình thường ấy, dù có lúc khiến lòng tôi nhói đau tiếc nuối, lại là món quà quý giá nhất tôi dành cho con.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!