Nữ Việt Kiều Vừa Về Việt Nam Được 7 Ngày Đã Vội Trở Lại Mỹ, Lý Do Khiến Ai Cũng S;ốc….
Tôi kéo vali nặng trịch ra khỏi cổng sắt, tiếng ken két khô khan vang lên giữa màn mưa Sài Gòn trút nước như trời giận dữ. Nước mưa lạnh buốt thấm đẫm áo mỏng, hòa lẫn với dòng nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má tôi. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tay run run siết chặt cán vali. Chỉ mới hai tuần trước, tôi còn mơ mộng về vòng tay mẹ ấm áp, về những bữa cơm quê đầm ấm với em trai và cháu nhỏ. Giờ đây, ở tuổi 56, tôi lẻ loi giữa đêm khuya, lòng tan nát hơn cả những mùa đông tuyết rơi cô quạnh bên Michigan.
Tôi là chị Huệ, quê ở Biên Hòa. Chuyến về Việt Nam lần này lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời tôi sau 30 năm xa xứ. Nhưng thực tế tàn nhẫn đã đập tan tất cả hy vọng mong manh của một người phụ nữ già nua khao khát sum họp.
Khi máy bay chạm bánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất, cái nóng oi bức của Sài Gòn ùa đến như muốn đốt cháy da thịt. Sau 30 năm quen với cái lạnh cắt da cắt thịt của Michigan, tôi mồ hôi túa ra như tắm. Tay run run, tôi nhắn cho em trai Thịnh: “Em ơi, chị về rồi đây.” Tin nhắn trả lời ngắn ngủi đến lạnh lùng: “Em bận công trình, nhờ thằng cháu đón chị. Về nhà nghỉ đi.” Không một chữ “mừng”, không một lời hỏi han ấm áp. Lòng tôi đã chùng xuống, nhưng tôi vẫn cố tự an ủi mình rằng có lẽ em bận thật, về đến nhà sẽ khác.
Xe dừng trước căn nhà mới toanh mà tôi đã gửi tiền về xây dựng. Tường sơn màu kem sáng bóng, cổng sắt cao ngất. Chị Dung – vợ em trai – ra mở cửa, nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt dò xét của người lạ. “Chị về hả? Vô nhà đi, mẹ ở trong.” Không một cái ôm, không một nụ cười. Tôi bước vào nhà, mùi sơn mới còn thoang thoảng lẫn với mùi ẩm mốc quen thuộc. Mẹ tôi ngồi trên ghế gỗ cũ kỹ, tóc bạc trắng bới gọn, đôi mắt mờ đục vì tuổi già. Tôi quỳ sụp xuống ngay trước mặt mẹ, ôm chặt lấy bà, nức nở khóc như đứa trẻ lên ba. “Mẹ ơi… con về rồi mẹ ơi…”
Mẹ chỉ vuốt nhẹ tóc tôi bằng bàn tay gầy guộc, giọng yếu ớt: “Con đó hả Huệ? Lâu quá rồi, mẹ tưởng con không về nữa.”
Câu nói ấy như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nghẹn họng, không thở nổi. 30 năm trời. Tôi đã cắn răng gửi về gần cả tỷ đồng từ những đồng lương vất vả. Từng đồng một, từ công việc làm nail, dọn vệ sinh nhà người ta, thức khuya dậy sớm giữa trời tuyết. Tôi tưởng mẹ sẽ khóc vì nhớ thương, sẽ ôm con gái mà kể bao nỗi niềm gian khổ. Vậy mà mẹ lại tưởng tôi không về. Nước mắt tôi rơi nóng hổi, thấm ướt vai áo mẹ. Ký ức ùa về như sóng dữ dội: những đêm tuyết rơi dày đặc ngoài kia, tôi ngồi một mình trong căn hộ nhỏ lạnh lẽo, gọi video về chỉ để nghe giọng mẹ, giọng em trai, rồi tắt máy là ôm gối khóc nức nở vì nhớ quê da diết.
Bữa cơm tối đầu tiên, tôi cố gắng hết sức để níu giữ chút ấm áp. Sáng sớm tôi đã dậy đi chợ, chọn từng con cá lóc tươi, rau củ sạch, nấu canh chua cá lóc chua ngọt, cá kho tộ đậm đà, rau muống luộc chấm mắm – những món ăn quê hương tôi thèm khát suốt 30 năm. Em trai Thịnh ăn qua loa, vừa ăn vừa lướt điện thoại, mặt không cảm xúc. Chị Dung cười cười nhưng ánh mắt sắc lạnh: “Bên Mỹ chắc sướng lắm ha chị? Về chuyến này định đầu tư gì không?” Tôi cười gượng gạo, chuyển khoản ngay tiền hải sản hôm trước mà lòng ngượng ngập. Không ai hỏi tôi mệt không, đường bay dài có mệt không, 30 năm xa nhà có nhớ quê không.
Đêm ấy, tôi nằm trong căn phòng cũ giờ đã biến thành kho đồ linh tinh. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, thùng carton chất đầy xung quanh. Tôi mở vali ra, nhìn đống quà tặng: áo len ấm cho mẹ, đồ chơi cho cháu, lọ thuốc bổ đắt tiền từ Mỹ cho em dâu. Nước mắt rơi lã chã không ngừng. Nhưng tôi vẫn tự nhủ: “Thôi, mới về, mọi người chưa quen, dần dần sẽ ấm lại…”
Sáng hôm sau, tôi dậy từ năm giờ, đi chợ mua đồ nấu cháo dinh dưỡng cho mẹ. Chị Dung khẽ nói, giọng mang chút khó chịu rõ rệt: “Chị khỏi làm nhiều, để con dâu nó lo việc nhà.” Tôi cười tươi: “Chị quen tay rồi, làm cho vui mà.” Nhưng ánh mắt chị ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Em trai thì nói thẳng thừng: “Chị ở chơi vài hôm rồi về đi chị, nhà giờ chật hẹp, con nhỏ nữa.”
Tôi im lặng chịu đựng, nuốt nước mắt vào trong. Tôi đi thăm mộ cha, quỳ dưới mộ khóc một mình đến khản cả giọng. Về nhà mua trái cây biếu mẹ. Nhưng những lời châm chích ngày càng nhiều và sắc nhọn hơn. Chị Dung than vãn: “Chị đừng bày vẽ nhiều món ăn, mẹ ăn không hết, phí tiền lắm.” Em trai hỏi thẳng: “Chị tính ở lại luôn hả? Nhà em con nhỏ, mẹ yếu, ở ké hoài cũng không ổn đâu chị.”
Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào tim. Tôi là người đã gửi tiền về sửa nhà này, mua đất cho em trai làm ăn lớn, lo học hành cho cháu. Vậy mà giờ đây tôi lại trở thành gánh nặng, trở thành người khách ở ké không mong muốn.
Rồi đêm mưa lớn thứ bảy ấy đến như định mệnh. Mưa Sài Gòn trút xuống ào ào. Tôi không tài nào chợp mắt, lặng lẽ ra hiên sau pha ấm trà nóng. Bỗng tiếng thì thầm từ phòng em trai vọng ra qua khe cửa. Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Giọng chị Dung rõ mồn một, lạnh lùng: “Em nói thiệt với anh, chị Huệ ở hoài sao được? Nhà chật hẹp, thêm chị nữa phiền phức lắm. Bên Mỹ cực thì cực nhưng về đây ở ké hoài cũng không xong…”
Em trai thở dài nặng nề: “Thì kệ, chị gửi tiền nhiều năm cũng có ơn với mẹ. Nhưng ở lâu thì… mai mốt mẹ mất chia nhà sao?”
Tôi đứng chết lặng ngoài hiên, mưa tạt vào mặt lạnh buốt như kim châm. Tay cầm bình trà run lên bần bật. Tim tôi thắt lại dữ dội, nghẹn họng đến mức tưởng như không thở nổi. 30 năm cắn răng chịu đựng cô đơn, gửi tiền về từng đồng, vậy mà chỉ đổi lấy hai chữ “ở ké”? Không phải con gái ruột, không phải chị gái, chỉ là gánh nặng cần phải tránh xa trước khi chia tài sản?
Nước mắt tôi trào ra không kìm nén nổi. Tôi quay vào phòng, thu vali trong im lặng tột cùng. Viết thư cho mẹ bằng bàn tay run rẩy: “Mẹ thương, con xin lỗi vì về làm phiền. Con biết con không còn chỗ trong nhà này nữa. Con không trách ai, chỉ là thời gian đổi thay hết rồi. Con vẫn nhớ mẹ, vẫn thương quê hương.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi kéo vali ra cửa giữa đêm mưa tầm tã. Không một tiếng tiễn đưa. Mẹ ho khẽ trong phòng, tiếng ho yếu ớt như dao cắt vào tim tôi. Em trai và chị Dung đã ngủ say. Cửa sắt kéo xuống ken két như nuốt chửng tất cả hy vọng cuối cùng của một người con xa xứ. Taxi lao nhanh vào màn mưa, nước mưa đập mạnh vào kính xe như tiếng khóc không nguôi. Tôi nhìn lại con hẻm cũ kỹ, những ngôi nhà san sát, ánh đèn vàng vọt le lói. Nước mắt rơi không ngừng.
Trở lại Michigan, tuyết vẫn rơi trắng xóa ngoài cửa sổ. Căn hộ nhỏ lạnh lẽo nhưng ít nhất không ai làm tôi tổn thương thêm lần nữa. Con trai Andy gọi video, lo lắng: “Mẹ về rồi hả? Sao mẹ buồn thế này?” Tôi cố gắng cười: “Mẹ ổn con à. Ở Việt Nam mọi thứ đổi khác lắm.”
Tôi không giận em trai, không oán trách chị Dung. Tôi chỉ đau, đau đến mức tim như bị bóp nghẹt từng nhịp. Đau vì kỳ vọng của mình quá lớn và quá ngây thơ. Tôi tưởng về là được ôm mẹ khóc, được ngồi ăn cơm quê với em trai, được thuộc về một mái nhà. Nhưng 30 năm xa cách đã thay đổi tất cả. Lòng người đổi, quê hương đổi, và chính tôi cũng không còn là cô gái Biên Hòa năm xưa nữa.
Giờ đây, mỗi sáng tôi vẫn pha cà phê đen, nấu nồi canh chua cá lóc thơm lừng, mở nhạc Trịnh Công Sơn da diết. Quê hương giờ không còn là căn nhà tường kem ở Biên Hòa nữa, mà là những ký ức đẹp tôi cố gắng giữ lại trong tim. Tôi vẫn gửi tiền về cho mẹ mỗi tháng, vẫn gọi video hỏi thăm sức khỏe bà. Nhưng không còn chờ đợi vòng tay ấm áp, không còn hy vọng sum họp viên mãn.
Có những đêm tuyết rơi dày đặc, tôi ngồi bên cửa sổ, nhớ cái ao tuổi thơ, nhớ tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn, nhớ mùi khói bếp từ những ngôi nhà quê. Lòng tôi day dứt khôn nguôi. Tôi tiếc những đồng tiền đã gửi, tiếc những đêm khóc một mình vì nhớ nhà, tiếc cả giấc mơ sum họp tan vỡ tan tành. Nhưng tôi cũng dần hiểu ra: về không được, ở cũng chẳng xong. Người xa xứ như tôi, rốt cuộc chỉ thuộc về ký ức và những gì mình tự giữ lấy trong tim.
Đời tự sắp xếp theo cách riêng của nó. Tôi chọn sống bình yên ở Michigan, với nén nhang thắp mỗi sáng cho cha, cho những tháng ngày đã qua, và tình thương không đòi hỏi đáp lại. Quê hương không nợ tôi, tôi cũng không nợ ai ngoài việc giữ trọn những kỷ niệm đẹp nhất trong lòng.
Và có lẽ, đó là cách duy nhất để trái tim tôi không tan vỡ lần nữa giữa những cơn mưa Sài Gòn xa xôi và những mùa đông tuyết lạnh lẽo.





