Bác sĩ Anh chế giễu cô gái Việt mê tín, châm cứu Việt đánh thức bé thực vật suốt 3 năm ở London …..

Bác sĩ Anh chế giễu cô gái Việt mê tín, châm cứu Việt đánh thức bé thực vật suốt 3 năm ở London …..
Tôi đứng giữa phòng bệnh số 308, bệnh viện Kensington, tay nắm chặt hộp da đựng kim châm cứu đến mức móng tay bấm vào da thịt. Bác sĩ Marcus Thorn, chuyên gia phẫu thuật thần kinh nổi tiếng, chỉ tay vào mặt tôi, giọng đầy khinh miệt vang vọng khắp phòng:
“Cô định đánh thức một đứa trẻ hôn mê ba năm chỉ bằng vài cây kim bé xíu à? Thật nực cười! Đây là mê tín dị đoan, là trò lừa bịp rẻ tiền từ phương Đông!”
Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Không khí trong phòng sang trọng ấy đột nhiên lạnh buốt sống lưng. Tôi là Mai, 26 tuổi, chỉ là một sinh viên thực tập y học cổ truyền từ Việt Nam. Vậy mà lúc này, tất cả ánh mắt đang đổ dồn vào tôi như thể tôi là kẻ sát nhân.
Ngài Charles Lancaster, người cha tỷ phú, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của con gái Sopie. Ông nhìn tôi bằng đôi mắt tuyệt vọng của một người sắp chết đuối. Còn tôi, nước mắt nóng hổi chực trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong. Tôi không khóc. Không lúc này.
Hãy để tôi kể từ đầu.
Tôi sang London theo chương trình trao đổi sinh viên. Ban ngày học lý thuyết, tối tôi chạy bàn ở một quán phở Việt Nam nhỏ ở khu Hackney. Cuộc sống vất vả nhưng yên bình. Tiền lương ít ỏi tôi gửi hết về quê cho mẹ, vì bố mất sớm, mẹ tôi một mình nuôi hai anh em tôi ăn học. Mẹ thường nói: “Con cố lên, đừng để ai khinh Việt Nam mình”.
Rồi cuộc gọi ấy đến.
Thư ký của ngài Charles nói giọng run run: “Cô Mai, ngài Lancaster nghe tin về cô qua y tá người Việt. Con gái ông bị ngã ngựa ba năm trước, hôn mê sâu. Bác sĩ Anh bó tay. Ông sẵn sàng trả bất kỳ giá nào nếu cô giúp được…”
Tôi đồng ý. Không vì tiền, mà vì ký ức ông nội tôi năm 1998. Ông bị tai biến, nằm một chỗ, bác sĩ huyện nói “chỉ còn chờ ngày”. Bà nội tôi, một thầy thuốc đông y, ngày ngày châm cứu, xoa bóp, sắc thuốc. Ông tỉnh lại. Ông sống thêm mười năm. Đó là lý do tôi theo đuổi con đường này.
Ngày đầu tiên tôi bước vào phòng bệnh, không khí nặng nề như tang lễ. Marcus và cả đội ngũ bác sĩ ngồi vòng quanh, ánh mắt như muốn thiêu cháy tôi. Marcus cười khẩy: “26 tuổi? Chưa tốt nghiệp mà dám chữa cho con gái tỷ phú? Cô nghĩ mình là ai?”
Tôi cúi đầu, giọng bình tĩnh nhưng tim đập thình thịch: “Thưa bác sĩ, ông ngoài 50 tuổi, từng học ở Harvard, nhưng cũng chưa chữa được cho bé Sopie phải không ạ?”
Cả phòng im bặt. Marcus đỏ mặt tía tai. Ngài Charles gật đầu: “Cô Mai, xin cô bắt đầu.”
Tôi ngồi xuống bên Sopie. Em nằm đó, da trắng bệch, thở bằng máy. Tôi nắm cổ tay em, bắt mạch. Mạch yếu lắm, nhưng tôi cảm nhận được một luồng sinh khí mỏng manh sâu bên trong. Tôi lấy kim bạc, khử trùng cẩn thận. Mùi cồn nồng nặc trong không khí.
Khi kim chạm huyệt Bách Hội, mí mắt Sopie khẽ rung. Cả phòng nín thở. Marcus cười lớn: “Chỉ là phản xạ ngẫu nhiên!”
Tôi không để ý. Tôi tiếp tục châm Ấn Đường, Hợp Cốc, Nội Quan… Khi cắm điện châm nhẹ, ngón tay Sopie khẽ cử động theo giai điệu. Ngài Charles quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: “Sopie… con nghe ba nói không?”
Từ đó, địa ngục bắt đầu.
Marcus phản đối kịch liệt. Ông ta tung tin cho báo chí: “Tỷ phú Anh bị lừa bởi cô gái Việt Nam mê tín”. Có người gọi tôi là “thầy lang lang thang”. Có người bảo tôi chỉ muốn kiếm tiền. Ngay cả một số y tá cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ thị.
Nhưng mỗi ngày, Sopie tiến triển. Ngày thứ hai, em rên khẽ trong giấc ngủ. Ngày thứ ba, em mở mắt một khe nhỏ và ngón tay di chuyển theo bản Nocturne của Chopin mà ngài Charles mở. Ông khóc như mưa, ôm tôi mà nói: “Cảm ơn cô… cảm ơn cô đã không bỏ cuộc.”
Tôi kể cho ông nghe về ông nội, về bà nội, về những đêm mẹ tôi thức trắng thức khuya bên giường bố tôi khi ông bệnh nặng. Ngài Charles lắng nghe, mắt đỏ hoe.
Nhưng Marcus không chịu thua. Ông gây áp lực lên hội đồng bệnh viện. Họ triệu tập tôi, yêu cầu dừng điều trị vì “không có bằng chứng khoa học”. Tôi mệt mỏi nhưng vẫn cứng rắn: “Hãy cho tôi buổi hôm nay. Nếu không tiến triển, tôi sẽ tự rời đi.”

Họ đồng ý, nhưng ánh mắt đầy coi thường………

Buổi điều trị hôm đó là địa ngục thực sự.
Tôi châm sâu hơn, kết hợp điện châm mạnh. Bỗng Sopie mở to mắt……….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
, nhìn cha và thì thầm yếu ớt: “Ba…”
Cả phòng nổ tung. Sóng não trên máy hiện lên rõ ràng. Ngài Charles ôm con gái khóc nức nở. Còn Marcus? Ông ta tái mét, lùi lại vài bước, không nói nên lời. Nhưng thay vì vui mừng, ông ta càng căm ghét tôi. Tối hôm đó, bệnh viện gọi an ninh dẫn tôi ra ngoài, cấm tôi bước chân vào nữa.
Sopie khóc, cố gượng đứng dậy đuổi theo tôi. Em ngã xuống sàn. Ngay lập tức, em lên cơn co giật kinh hoàng. Máy móc kêu inh ỏi. Ngài Charles gào lên tuyệt vọng: “Không! Sopie! Đừng bỏ ba!”
Tim tôi như ngừng đập. Tôi hất tay an ninh, lao ngược vào phòng. Năng lượng trong người Sopie bị đảo lộn dữ dội vì ngừng đột ngột. Không kịp suy nghĩ, tôi châm kim không do dự. Một, hai, ba… Cơn co giật dần dừng lại. Sopie nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài: “Cô Mai… đừng đi… con sợ…”
Khoảnh khắc ấy, tôi khóc. Khóc vì mệt mỏi, vì bị hiểu lầm, vì tất cả những tháng ngày xa nhà, bị khinh rẻ.
Hôm sau, ngài Charles làm một việc khiến cả London chấn động. Ông bỏ ra 300 triệu bảng để mua lại phần lớn cổ phần bệnh viện. Ông sa thải Marcus khỏi vị trí chính, bổ nhiệm viện trưởng mới và công nhận tôi là cố vấn đặc biệt.
Từ đó, Sopie hồi phục như phép màu. Em ngồi dậy được, đứng lên, đi lại. Em trở lại với cây dương cầm. Nhưng tôi lo lắng. Em hồi phục quá nhanh, dương khí dâng cao bất thường. Tôi biết, vẫn còn nguy hiểm.
Đỉnh điểm là buổi điều trị cuối cùng.
Tôi quyết định dùng kim vàng, châm sâu vào những huyệt nguy hiểm nhất để dẫn dương khí xuống. Sopie đột ngột lên cơn co giật kinh hoàng, người run bần bật, xùi bọt mép. Marcus, dù đã bị đẩy ra biên chế nhưng vẫn có mặt, hoảng loạn hét lên: “Dừng lại! Cô đang giết bé ấy! Tôi đã nói mà!”
Cả phòng hỗn loạn. Ngài Charles nhìn tôi, ánh mắt vừa tin tưởng vừa sợ hãi. Tôi cắn răng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi nghĩ đến mẹ ở Việt Nam, nghĩ đến những lần mẹ khóc vì bị hàng xóm bảo “con gái đi du học mà chữa bệnh bằng kim châm, xấu hổ lắm”. Tôi nghĩ đến Sopie đang nắm tay tôi van xin đừng bỏ đi.
Tôi không dừng. Kim châm vào Phong Phủ, Bách Hội, Giáp Tích… Cơn co giật dừng đột ngột. Sopie mở mắt, đứng dậy vững vàng, ôm chặt cha và nói rõ ràng, giọng trong trẻo: “Ba, con khỏi rồi. Con yêu ba.”
Kết quả kiểm tra sau đó: sóng não trở lại hoàn toàn bình thường.
Sopie giờ đã khỏe mạnh. Buổi biểu diễn dương cầm trở lại đầu tiên của em, em dành tặng cho mẹ đã mất và “cô Mai từ Việt Nam – người đã cho con lần thứ hai được làm người”. Tiếng nhạc vang lên, cả khán phòng rơi nước mắt. Tôi ngồi ở hàng ghế đầu, nước mắt không ngừng rơi.
Marcus sau này thay đổi. Trong một cuộc phỏng vấn, ông thừa nhận: “Tôi đã sai. Y học không phải để tranh thắng thua, mà là để cứu người.”
Tôi trở về Việt Nam với món quà đền ơn từ ngài Charles. Phần lớn số tiền ấy, tôi dùng để xây phòng khám miễn phí cho người nghèo ở quê hương. Mẹ tôi khóc khi thấy con gái mình được cả làng kính trọng. Anh trai tôi, trước kia hay bảo tôi “đừng mơ mộng”, giờ cũng tự hào khoe với bạn bè.
Đôi khi, vào những đêm khuya ở Hà Nội, tôi vẫn mở thư Sopie gửi. Em kể em đã chơi bản nhạc mẹ thích. Còn tôi, mỗi lần cầm kim châm cho một bệnh nhân nghèo, tôi lại nhớ lời bà nội: “Kim không cứu người, mà là lòng người cứu người.”
Câu chuyện của tôi và Sopie không phải phép màu từ trên trời rơi xuống. Đó là câu chuyện về niềm tin, về việc dám đứng lên khi cả thế giới bảo bạn điên rồ. Dù có lúc đau đớn tột cùng, bị oan ức, bị phản bội, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận.
Vì ở cuối con đường, có một cô bé đã tỉnh lại và gọi tôi là “mẹ thứ hai”.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!