Cho Con Sang Mỹ Du Học Với Bao Hy Vọng, Hai Vợ Chồng S;ốc Lặng Khi Biết Sự Thật N;ày….
Tôi ngồi co ro trong căn nhà thuê chật hẹp ở ngoại ô Sài Gòn, tay cầm tờ giấy thông báo lương của con trai, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. 15 triệu đồng một tháng. Chỉ có thế.
Căn phòng chỉ rộng chừng 25m², mùi ẩm mốc từ tường cũ xộc lên mũi mỗi khi trời mưa. Ánh đèn vàng vọt từ bóng compact treo lủng lẳng chiếu xuống tờ giấy, làm con số ấy càng thêm rõ ràng và tàn nhẫn. Tôi nhớ căn nhà đường Hàng Hải Nguyên quận 11 năm xưa, rộng rãi, thoáng đãng, giờ người ta bảo đã lên tới 55 tỷ.
“Con làm ở công ty ngoại thương, lương khởi điểm 15 triệu mẹ ạ…”
Giọng thằng bé run run, cúi đầu không dám nhìn tôi. Lúc ấy, tôi chỉ muốn gục xuống sàn mà khóc nức nở. Không phải vì con, mà vì chính tôi – người mẹ đã đánh cược cả cuộc đời mình vào một giấc mơ du học Mỹ, để rồi đánh mất tất cả.
Tôi tên Tâm, năm nay 50 tuổi. Cuộc đời tôi là chuỗi ngày dài hy sinh. Sinh ra trong gia đình nghèo ở ngoại thành, nhiều hôm hết gạo, mẹ phải sang hàng xóm xin từng nắm. Ba mẹ tôi chỉ mong một điều: con gái phải học giỏi, phải thoát nghèo. Tôi nghe lời. Đêm đêm thức khuya học bài dưới ánh đèn dầu, thi đỗ Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ra trường được phân công về cơ quan nhà nước. Năm 1997, tôi lấy chồng, sinh thằng con trai – con duy nhất.
Hai vợ chồng cùng làm nhà nước, lương không cao nhưng ổn định. Chúng tôi dành dụm từng đồng. Năm 2008, bán căn chung cư cũ, gom góp mua được căn nhà cấp 4 ở Hàng Hải Nguyên với giá 5 tỷ. Ngày dọn vào nhà, tôi đứng giữa sân, nước mắt lưng tròng. Cuối cùng cũng có mái nhà riêng, không phải lo cơm áo gạo tiền mỗi tháng. Tôi toàn tâm toàn ý lo cho con.
Thằng bé học giỏi từ nhỏ. Lên lớp 5, tôi thuê gia sư dạy tiếng Anh mỗi tối. Rồi một ngày, đồng nghiệp trong cơ quan khuyên: “Chị cho cháu đi du học Mỹ đi. Bằng Mỹ về, lương cao gấp mấy lần, tương lai sáng sủa lắm.” Lời khuyên ấy như hạt giống rơi vào đất khô hạn. Tôi bắt đầu mơ.
Nhưng tiền đâu? Hai vợ chồng làm công chức, mua nhà đã sạch túi. Những đêm ấy, tôi nằm thao thức bên chồng, nghe tiếng quạt trần kêu vù vù, lòng rối bời. Chồng tôi – anh ấy tên Huy – do dự lắm. “Em ơi, con học đại học trong nước cũng tốt mà. Bán nhà rồi lấy gì chống lưng? Nhà mình không giàu có gì đâu.”
Tôi khăng khăng: “Anh không lo, em xin nghỉ việc theo con sang Mỹ. Bán nhà được khoảng 22 tỷ, đủ cho con học 4 năm.”
Sau nhiều đêm cãi vã, anh ấy gượng ép gật đầu. Ánh mắt anh lúc ấy tôi nhớ mãi – vừa thương vừa lo.
Căn nhà bán rất nhanh vào năm 2018. Ngày nhận tiền, tôi run run ký giấy tờ. Rồi tôi xin nghỉ hưu non dù mới ngoài 40. Sếp năn nỉ: “Chị ở lại đi, sắp lên lương rồi.” Nhưng tôi cương quyết. Ngày ra sân bay Tân Sơn Nhất, tôi nắm chặt tay con, quay lại nhìn chồng đứng một mình ngoài cửa kính. Anh gầy guộc, mắt đỏ hoe, tay vẫy yếu ớt. Lòng tôi nhói đau như dao cắt. Nhưng tôi tự nhủ: “Hy sinh một chút thôi, để con có tương lai sáng lạn.”
Sang đến Mỹ, tôi không cho con ở ký túc xá. Tôi bỏ gần 400.000 USD thuê hẳn một căn nhà riêng cho hai mẹ con. “Con phải tập trung học, mẹ lo hết.” Tiền chảy ra như nước. Học phí đắt đỏ, sách vở, ăn uống, đi lại, bảo hiểm… Mỗi tuần tôi gọi về Việt Nam một lần. Chồng tôi lúc nào cũng van: “Em về đi, anh một mình buồn lắm. Nhà trọ chật hẹp, cơm không ngon, ngủ không yên.”
Tôi không nghe. “Anh chịu khó một chút. Đầu tư cho con phải kiên trì.”
Bốn năm trời, tôi ở bên con sát sao. Con mệt vì bài vở, tôi thức trắng đêm nấu cháo, lau mồ hôi cho con. Có hôm con buồn vì nhớ nhà, tôi ôm con khóc cùng. Còn chồng tôi ở Việt Nam, một mình đi làm, về nhà trọ nấu cơm một mình. Mỗi lần video call, tôi thấy anh già đi trông thấy, tóc bạc nhiều hơn, vai rũ xuống. Tim tôi đau, nhưng tôi vẫn nói: “Còn hai năm nữa thôi anh ạ.”
Rồi ngày con tốt nghiệp. Hai mẹ con ôm nhau khóc trên sân bay Mỹ. Về đến Việt Nam, gia đình đoàn tụ trong nước mắt. Nhưng tiền đã cạn sạch. Chúng tôi phải thuê căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Chồng tôi im lặng, không trách móc lời nào, nhưng tôi biết anh đang nuốt nước mắt vào trong…………..
Nhưng bi kịch thực sự chỉ bắt đầu từ đây.
Một buổi chiều mưa Sài Gòn, điện thoại reo. Người bạn cũ năm xưa giới thiệu mua nhà cho tôi gọi đến. Giọng cô ấy hào hứng: “Tâm ơi, mày biết không? Căn nhà mày bán ngày trước giờ giá 55 tỷ rồi. Hẻm đã thông, ô tô vào ra thoải mái, đất tăng kinh khủng luôn.”
Tôi cầm điện thoại, tay run đến mức buông rơi xuống sàn…..
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇**
Màn hình vỡ nhẹ, nhưng nỗi đau trong lòng vỡ tan thành từng mảnh. 55 tỷ. Chúng tôi bán chỉ 22 tỷ. Chỉ trong 4 năm, tôi đã đánh mất gần 33 tỷ đồng cơ hội.
Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh buốt, khóc không ra tiếng. Tiếng mưa đập trên mái tôn ngoài hiên như đang tát vào mặt tôi từng tiếng. Ký ức ùa về như sóng dữ: ngày dọn vào căn nhà cũ, mùi sơn mới, tiếng cười của ba mẹ con; ngày bán nhà, niềm hy vọng cháy bỏng; ngày chia tay chồng ở sân bay… Tất cả tan vỡ chỉ vì một quyết định của tôi.
Chồng tôi biết tin, anh không quát tháo. Anh chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc: “Em thấy chưa? Anh đã bảo đừng bán. Anh đã bảo con học trong nước cũng được. Giờ thì sao? Không nhà, không tiền, chỉ còn mỗi tấm bằng Mỹ trên tay thằng con.”
Từ đó, hai vợ chồng cãi nhau suốt. Không phải cãi to, nhưng những lời than trách nhẹ nhàng như dao cứa. Anh ấy không chửi tôi, chỉ nói: “Em vì con mà bỏ anh 4 năm trời. Giờ con có bằng Mỹ, lương 15 triệu. Mua nhà Sài Gòn? Mơ đi. Hai đứa mình về già ở nhà thuê à?”
Thằng con nghe bố mẹ cãi, cúi đầu im lặng trong góc phòng. Nó đi làm, lương 15 triệu, hỗ trợ ăn trưa 900 nghìn. Tôi nghe con kể, huyết áp tụt xuống, tay chân lạnh ngắt. Tôi đã hy sinh công việc ổn định, hy sinh tuổi trẻ, hy sinh chồng, hy sinh căn nhà ấm cúng… để đổi lấy 15 triệu một tháng?
Những đêm sau đó, tôi nằm thao thức trên giường treo màn cũ kỹ. Tiếng xe máy chạy ngoài hẻm inh ỏi, mùi khói xe lẫn với mùi thức ăn hàng xóm xộc vào. Tôi nhớ ngày mua nhà 5 tỷ, hạnh phúc ngập tràn. Nhớ ngày bán nhà, mừng vì con có tương lai. Giờ thì gì? Thuê nhà chật hẹp, tường loang lổ, chồng trách móc, con lương thấp, tương lai mù mịt.
Tôi không dám trách con. Lỗi là ở tôi. Tôi đã định hướng sai từ đầu.
Gia đình tôi giờ như cái xác không hồn. Chồng tôi đi làm về là nằm một mình trong góc phòng, nhìn trần nhà. Tôi nấu cơm, anh ăn qua loa rồi quay đi. Thỉnh thoảng anh lại nói, giọng đầy tiếc nuối: “Nếu không bán nhà, giờ mình đã có 55 tỷ. Dù con không giàu sang gì, ít ra cũng có mái nhà che đầu cho hai vợ chồng già.”
Tôi im lặng. Đau lắm. Vì tôi biết anh nói đúng.
Thằng con cố gắng lắm. Nó làm thêm giờ, học hỏi, về nhà vẫn cười gượng. Nhưng tôi hiểu, với mức lương hiện tại ở Việt Nam, mua nhà Sài Gòn gần như là giấc mơ xa vời. Lạm phát, giá nhà tăng vùn vụt, lãi suất ngân hàng cao ngất. Chúng tôi đã quay về con số zero, thậm chí âm sâu hơn.
Tôi thường ngồi một mình bên hiên nhà thuê, nhìn ra con hẻm nhỏ chật hẹp. Nhớ căn nhà cũ Hàng Hải Nguyên, giờ chắc đã xây cao tầng, ô tô đỗ san sát. Nước mắt lại rơi. Hối hận vì đã nghe lời khuyên “du học Mỹ là tương lai”. Hối hận vì đã nghĩ bán nhà là đầu tư khôn ngoan. Hối hận vì đã bỏ chồng ở lại 4 năm trời, để anh một mình đối mặt với nỗi cô đơn và áp lực.
Giờ tôi 50 tuổi. Không còn nhà, không còn công việc ổn định, hôn nhân rạn nứt từng ngày. Thằng con dù có tấm bằng Mỹ, vẫn phải bắt đầu từ con số zero như cha mẹ ngày xưa. Chỉ khác là chúng tôi đã mất đi tất cả – cả niềm tin và hy vọng.
Đôi khi con hỏi tôi, giọng nhỏ nhẹ: “Mẹ hối hận không?”
Tôi chỉ cười buồn, vuốt tóc con, cố kìm nước mắt: “Mẹ chỉ mong con hạnh phúc. Còn lại… kệ đi con.”
Nhưng trong lòng, tôi biết rõ. Quyết định năm ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời chúng tôi. Không còn đường quay lại. Chỉ còn nỗi tiếc nuối day dứt mỗi đêm, khi nằm trong căn nhà thuê chật hẹp, nghe tiếng mưa rơi lộp độp và tiếng xe cộ Sài Gòn ngoài cửa sổ.
Căn nhà 22 tỷ ấy, giờ là 55 tỷ. Còn tôi, mất tất cả.





