Câu chuyện :Tình Mẫu Tử Thiêng Liêng| Bí Mật Cha Đứa Trẻ Và Lời Thề Im Lặng 5 Năm…
Tôi còn nhớ như in cái ngày chị dâu tôi – chị Hai – đứng trước cửa nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Bà nội tôi, người phụ nữ quyền lực nhất cái xóm này, đang chỉ thẳng mặt chị mà nói: “Con điếm này không thể ở lại nhà tôi. Mang cái thai hoang ra khỏi cổng làng này ngay.”
Chị Hai không khóc. Chị chỉ quỳ xuống, bụng đã lùm lùm, đập đầu ba cái xuống nền gạch bể. Cả xóm xúm xem, nhưng không ai dám nói gì. Bố tôi thì đứng như trời trồng. Mẹ tôi thì bưng mặt khóc vào trong bếp.
Tôi là thằng em chồng, lúc đó mười bảy tuổi, chỉ biết đứng sau cánh cửa buồng, nắm chặt tay. Anh trai tôi – chồng chị Hai – đã mất tích biệt tăm từ ba tháng trước. Có tin đồn anh theo gái bỏ nhà đi. Lại có tin đồn anh vướng nợ cờ bạc phải trốn. Nhưng không ai, kể cả tôi, ngờ rằng mọi chuyện còn khủng khiếp hơn thế.
Nhưng lúc đó, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Và sự thật phía sau còn tàn nhẫn hơn những gì cả làng đang đồn.
Chị Hai tên Lan, lấy anh tôi được ba năm. Chị là người hiền như đất, lúc nào cũi cũi làm lụng. Ở cái nhà này, bà nội tôi ăn nói độc địa nhất vùng. Chị Lan chưa bao giờ dám cãi một câu. Thậm chí khi bà nội đổ hết nồi canh chị mới nấu ra sân vì “cho lợn ăn còn hơn cho đồ không biết điều”, chị vẫn chỉ cúi mặt nhặt bát.
Cái thai này đến như một tai họa.
Bởi vì lúc đó, anh tôi đã bặt vô âm tín được ba tháng. Làm sao có thai?
“Chị đừng đổ oan cho con,” chị Lan nói, giọng nghẹn lại. “Con trai chị đi đâu, chị hỏi nó ấy. Mấy tháng nay ai ở với nó? Chính con dâu chị mới là người biết rõ nhất.”
Tôi nhớ cái cách bà nội cầm cây chổi lên. “Mày có thú nhận hay không? Cái thai đó của thằng nào?”
Chị Lan không nói. Chị chỉ lắc đầu. Bà nội tôi đánh. Bà đánh thật. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra ôm bà, nước mắt nước mũi. “Má ơi, làm ơn để con nó nói. Để từ từ…”
“Từ từ cái gì? Mày muốn cả làng nó cười vào mặt nhà tao à? Ông bà tao ở trên cao xuống mà nhìn con cháu mang cái thai hoang về thì mặt mũi nào?”
Rồi bà quay sang tôi: “Thằng Tân, mày kêu cái xe ôm ra đây. Chở nó về nhà ngoại nó. Không, về nhà ngoại thì cũng nhục. Chở nó ra tận bến xe đi. Đi cho khuất mắt.”
Tôi đứng im. Tôi không thể. Vì tôi là đứa duy nhất trong nhà biết sự thật.
Tôi biết vì tôi đã gặp anh trai mình.
Ba tháng trước, vào một đêm mưa, anh tôi bất ngờ xuất hiện ở cổng sau. Anh gọi tôi ra. Tôi suýt hét lên vì anh gầy quá, mắt thâm quầng, quần áo tả tơi. Anh dúi vào tay tôi một phong bì. “Đưa cho Lan,” anh nói. “Bảo nó cầm lấy. Tao không còn sống được nữa.”
“Anh Hai! Anh nói gì vậy?”
Anh cười. Cái cười thê lương. “Tao vay nặng lãi, Tân à. Năm trăm triệu. Tao tưởng làm ăn được, ai ngờ… Bọn chúng nó đã tìm đến nhà. Tao không thể kéo Lan và má nó vào cảnh bị xiết nợ.”
“Vậy tại sao anh không về? Cả nhà lo cho anh.”
“Về để bọn nó đập phá à? Để bà nội tao chết lên chết xuống?” Anh lau nước mắt. “Tao còn làm một chuyện ngu ngốc nữa. Tao lỡ… tao lỡ ăn nằm với con Xuyến bán nước ở cuối xóm. Tao say. Tao không biết. Nhưng lỡ rồi. Tao sợ Lan biết. Tao sợ con Xuyến nó nói.”
Anh trai tôi – người tôi tưởng là mạnh mẽ – đang khóc như một đứa trẻ. “Tao không xứng đáng. Nhưng Tân à, thương Lan. Nó… nó đang có thai.”
Tôi sững người. “Thai? Anh nói thai?”
“Tối hôm tao đi, tao và Lan… nó nói tao làm bố. Nó có thai rồi. Tao vui lắm. Nhưng tao sợ quá, tao chạy. Tao thua rồi.”
Đó là lần cuối tôi gặp anh. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy dép của anh ở bến phà. Cả xóm đồn anh bỏ trốn. Bà nội tôi thì khẳng định anh chết. Và ba tháng sau, cái bụng chị Lan bắt đầu lớn.
Trong phong bì anh trai tôi đưa có hai mươi triệu đồng. Anh bảo tôi đưa cho chị Lan để chị nuôi thân. Nhưng tôi không dám đưa. Vì tôi sợ mọi người sẽ hỏi tôi lấy tiền đâu. Và tôi cũng sợ nếu tôi nói ra sự thật, anh tôi sẽ bị bà nội và cả làng lăng nhục. Anh đã chết – một cái chết không ai xác nhận, nhưng cũng chẳng ai còn hy vọng.
Bà nội tôi đuổi chị Lan đi trong cơn mưa. Tôi đứng nhìn chị ôm cái bụng bầu, vai áo ướt đẫm, bước từng bước nặng nhọc ra khỏi cổng làng. Tôi định chạy ra, nhưng mẹ tôi giữ tôi lại: “Mày mà ra, bà sẽ đuổi cả mày. Thằng khờ.”
“Nhưng mẹ ơi, thai đó là của anh Hai! Chị Lan không hề có ai khác!”
Mẹ tôi sững người. Bà nhìn tôi. “Con nói gì?”
Tôi kể. Tôi kể tất cả. Về món nợ, về con Xuyến, về cái phong bì hai mươi triệu. Mẹ tôi ngồi phịch xuống giường. Bà khóc. Bà khóc không thành tiếng. Bà đấm vào ngực mình. “Trời đất ơi, con tôi… con tôi khổ quá… mà con dâu tôi…” Bà lao ra cửa, nhưng chị Lan đã đi xa lắm rồi.
Chúng tôi không tìm được chị.
Mười bốn năm.
Mười bốn năm trôi qua. Bà nội tôi mất. Anh tôi không bao giờ trở về. Người ta xác nhận anh đã chết đuối ở bến phà hôm đó – một người đánh cá vớt được xác cách đó hai tháng. Gia đình tôi đã làm đám giỗ cho anh. Mẹ tôi già nua hẳn, tóc bạc trắng. Căn nhà xưa chẳng còn ai, chỉ có mẹ và tôi.
Rồi một ngày, tôi nhận được điện thoại. Một giọng nữ lạ: “Anh Tân phải không? Em là Tuyết, con của chị Lan. Chị Lan là mẹ em. Mẹ em… mẹ em sắp đi rồi. Có một chuyện, em nghĩ anh cần biết. Mẹ em muốn gặp anh trước khi mất.”
Tôi không tin vào tai mình. Chị Lan? Sắp mất?
Tôi bắt xe xuống tận Sóc Trăng. Một vùng quê xa lắc, nơi người ta trồng hành tím. Tôi tìm đến một căn nhà nhỏ lụp xụp. Và tôi thấy chị Lan.
Chị không còn là người phụ nữ trẻ hiền lành ngày nào. Chị đã ốm, rất ốm. Da bọc xương. Nhưng đôi mắt chị vẫn sáng, vẫn hiền. Bên cạnh chị là một cô gái độ mười bốn, xinh xắn, đứng khoanh tay nhìn tôi.
“Chị Lan…” tôi nghẹn lại.
“Em Tân,” chị cười, “lâu quá rồi nhỉ. Em lớn quá.”
Tôi ngồi xuống bên giường. “Chị ơi, sao chị không về? Sao chị không nói cho bà nội biết sự thật? Em đã kể hết cho mẹ rồi. Mẹ tin em. Cả nhà đều tin chị.”
Chị Lan lắc đầu. “Lúc đó, có ai tin không? Bà nội em đã đuổi chị ra ngoài đường. Nếu chị nói cái thai là của con trai bà, bà sẽ bảo chị bịa đặt để được ở lại. Và chị… chị còn một bí mật nữa.”
Chị ho sặc sụa. Tuyết – cô con gái – vội đỡ lưng mẹ. Chị Lan đưa tay vuốt tóc con.
“Tuyết không phải con của anh Hai em.”
Tôi sững sờ. “Cái gì?”
Chị Lan chậm rãi nói. “Khi anh Hai em bỏ đi… chị mới biết mình có thai. Nhưng chị biết cái thai đó không thể giữ được. Vì lúc đó chị đau bụng dữ dội, đi khám, bác sĩ bảo thai ngoài tử cung. Phải bỏ. Chị đã mất đứa con đó rồi, Tân à. Mất trước khi bà nội em đuổi chị.”
Nước mắt chị trào ra. “Nhưng cái ngày chị bị đuổi, trên đường ra bến xe, chị thấy một cái giỏ để ở gốc cây. Một đứa bé sơ sinh. Nó khóc rưng rức. Chị nhìn quanh không thấy ai. Chị biết… chị biết đó là duyên. Chị ôm nó lên. Chị đến Sóc Trăng này, nói với người ta đó là con ruột của chị. Không ai nghi ngờ. Vì chị vừa mới mất con, cũng vừa bị đuổi, tâm trí hoảng loạn, họ thương chị nên tin.”
Tôi ngồi bất động. “Vậy Tuyết…”
“Là con nuôi của chị. Và Tuyết biết điều đó.”
Tuyết gật đầu. Cô bé nhìn tôi rất thẳng. “Mẹ nuôi con từ lúc con mới lọt lòng. Mẹ là tất cả của con. Nhưng mẹ muốn con biết sự thật, và mẹ muốn con trở về với gia đình nhà mình – gia đình anh Tân.”
Chị Lan nắm tay tôi. “Em Tân, chị sắp đi rồi. Chỉ có một điều chị muốn nhờ em. Hãy đón Tuyết về. Hãy nói với mẹ em… mẹ chồng cũ của chị… rằng con dâu bà chưa bao giờ làm điều gì sai trái. Chỉ là… duyên số.”
Tôi khóc như một đứa trẻ.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Tôi đưa Tuyết về nhà. Mẹ tôi đã già, bà ngồi ở thềm, tay run run, đôi mắt đục mờ. Khi Tuyết bước qua cổng, bà ngẩng lên, bà nhìn cô bé. Và rồi bà òa khóc. Bà không cần giải thích. Bà biết. Một người mẹ sau bao nhiêu năm dày vò, cuối cùng cũng được gặp lại dâu – qua đứa cháu không cùng huyết thống.
Chị Lan mất hai tuần sau đó. Tôi không dự đám tang. Nhưng tôi biết, có một người con gái đã khóc rất nhiều, đã thắp cho mẹ nuôi nén hương cuối cùng.
Tuyết sống với chúng tôi. Cô bé ngoan, hiền, học giỏi. Mẹ tôi thương Tuyết như con đẻ. Đôi lúc, tôi thấy bà ngồi nhìn Tuyết nấu cơm, mắt đỏ hoe. Có lẽ bà đang nhớ chị Lan, nhớ anh Hai, nhớ những tháng ngày sai lầm.
Câu chuyện gia đình tôi không có hậu theo cách người ta vẫn nghĩ. Không có cái ôm cuối cùng, không có lời xin lỗi được nói ra. Chỉ có sự im lặng của những người ở lại, và một đứa trẻ không cha không mẹ, nhưng được hai bà mẹ – một người đã khuất, một người đã già – hết lòng thương yêu.
Tôi vẫn giữ cái phong bì hai mươi triệu của anh Hai. Tôi sẽ đưa cho Tuyết khi nó trưởng thành. Tôi sẽ kể cho nó nghe về người cha nuôi – anh trai tôi – một người đàn ông yếu đuối, sai lầm, nhưng không phải kẻ xấu. Và tôi sẽ kể về người mẹ nuôi của nó – chị Lan – một người đàn bà đã mang tiếng oan cả đời, nhưng chưa một ngày ngừng yêu thương một đứa con không phải ruột thịt.
Đôi khi trong đời, cái gọi là gia đình không đến từ máu mủ. Nó đến từ những lựa chọn. Và có những lựa chọn, dù đau đớn đến mấy, vẫn khiến ta phải cúi đầu kính nể.





