Nữ Cảnh Sát Lén Về Thăm Con – Ch;ết Lặng Khi Thấy Chồng Cũ Sống Trong Căn Chòi Lá Nghèo…..

Nữ Cảnh Sát Lén Về Thăm Con – Ch;ết Lặng Khi Thấy Chồng Cũ Sống Trong Căn Chòi Lá Nghèo…..
……………………………………………
Tôi đỗ chiếc xe màu đen bóng loại gầm cao đắt tiền ở đầu làng, không dám vào sâu. Mưa xối xả, tôi khoác áo mưa, tay xách lỉnh kỉnh túi quà – sữa ngoại, quần áo hiệu, xe đạp địa hình cho thằng bé. Ba năm rồi, kể từ ngày tôi ký đơn ly hôn, bỏ lại người chồng tên Minh Huy hiền lành đến mức nhu nhược ở vùng quê nghèo này. Ngày ấy tôi không chịu nổi cái nghèo, ghét cái cách anh an phận thủ thường làm thợ sửa xe, miệng vẫn cười hề hề bảo đủ ăn là được. Tôi muốn bay cao, muốn làm người có quyền, có tiền – và tôi đã làm được. Đại úy, nhà riêng trên phố, xe đưa rước.
Lần này về, tôi mang tâm thế của kẻ ban phát. Tôi muốn bù đắp cho con và cũng muốn cho Huy thấy rằng lựa chọn của tôi đúng đắn.
Nhưng khi tôi đến ngôi nhà cũ, cổng sắt biến mất. Thay vào đó là tường rào cao vút, biển hiệu đại lý bia rượu. Tim tôi thắt lại. Một bà cụ đi chợ về muộn chỉ tay: “Thằng Huy hả? Bán nhà từ hai năm trước rồi. Giờ nó với thằng con ra bãi bồi ven sông, ở cái chòi vịt cũ.”
Tôi lặn lội ra bãi bồi. Cỏ dại cắt vào chân, bùn lầy bám đầy giày da. Xa xa, một đốm sáng leo lét giữa đêm đen. Không phải ánh điện – là đèn dầu. Căn chòi dựng tạm bợ bằng tôn rách và bạt nhựa chắp vá, nước mưa rột tứ tung. Gió thốc vào tấm bạt kêu phập phùng, rợn người.
Tôi nép sau gốc cây trứng cá nhìn qua khe hở. Bên trong, dưới ánh đèn dầu leo lét, Huy ngồi đó. Anh già quá – tóc đốm bạc, da xạm đen hốc hác, mắt trũng sâu. Mới ba mươi mấy mà trông như năm mươi. Anh mặc áo ba lỗ rách vai, đang hỉ hục lấy thau nhựa hứng nước từ mái dột.
Nhưng điều khiến tôi chết lặng là thằng bé Tí – con trai tôi, giờ chắc lên năm. Nó gầy nhom, nằm co ro trên chiếc trõng tre ọp ẹp, đắp chăn cũ mèm, ho khù khụ từng hồi. Mỗi tiếng ho của con như nhát dao cứa vào lòng.
“Bố ơi, con lạnh.” Tiếng thằng bé thều thào.
Huy vội bỏ thau, chạy lại, cởi ngay chiếc áo ba lỗ duy nhất trên người trùm cho con, rồi ôm chặt thằng bé. Anh cởi trần giữa cái lạnh cắt da, dùng hơi ấm tàn dư của cơ thể ủ ấm cho con. Thân hình anh gầy đến mức lồ lộ xương sườn, in hằn những vết sẹo loang lổ.
“Tí ngoan, bố đây. Bố ôm là ấm ngay. Mai trời tạnh, bố đi bắt cua bán mua thuốc ho cho con nhé. Ngủ đi con trai.”
Tôi đứng ngoài mưa, toàn thân run lên. Không phải vì lạnh. Mà vì cú sốc. Người đàn ông tôi từng chê là bất tài, không chí tiến thủ, giờ rơi vào cảnh màn trời chiếu đất. Nhưng làm sao một thợ sửa xe lành nghề lại ra nông nỗi này? Số tiền bán nhà đi đâu?
Tôi nhìn xuống đôi giày da dính đầy bùn, rồi nhìn đôi chân trần nứt nẻ của Huy trong chòi. Khoảng cách giữa chúng tôi không còn là ba năm – mà là cả một vực thẳm.
Tôi định bước ra thì hai người đàn ông đi tuần đê dừng lại dưới gốc cây. Họ hút thuốc, nói chuyện. Giọng ồm ồm: “Mẹ kiếp, cái tròi của thằng Huy vẫn chưa sập nhỉ? Sống lay lắt như ngọn đèn trước gió mà mãi không tắt.”
Người kia thở dài: “Ai bảo nó ngu. Tao nghe đồn ba năm trước nó dính vụ bồi thường gì lớn lắm, phải đền cả tỷ bạc để chạy tội hay cứu ai đó. Bán sạch nhà cửa đất đai, trả một cục nợ to đùng rồi hai bố con ra đê ở. Người ta bảo nó trả nợ thay cho người khác.”
“Trả nợ thay ai? Vợ nó bỏ đi theo trai trên phố rồi còn đâu.”
“Bậy nào, con vợ nó ngày xưa làm công an kia mà. Thôi chuyện nhà người ta rắc rối lắm.”
Tôi đứng im như trời trồng. Ba năm trước – đúng thời điểm tôi ly hôn, cũng là lúc tôi thụ lý một vụ án kinh tế phức tạp, vụ án giúp tôi thăng chức. Nhưng Huy thì liên quan gì? Một luồng lạnh xẹt qua sống lưng.
Tôi không thể chờ thêm. Chạy thẳng đến nhà bác Bảy – nguyên trưởng công an xã đã về hưu, người đỡ đầu tôi thuở mới vào nghề. Bác nhìn tôi ướt sũng, mặt tái mét, thở dài một tiếng não nề. Bác lôi từ đáy tủ ra tập hồ sơ ố vàng: “Đọc đi rồi hiểu.”
Tôi run rẩy lật từng trang. Biên bản thỏa thuận bồi thường vụ cháy xưởng gỗ. Ngày tháng ấy – ba năm trước. Tôi nhắm mắt, ký ức ùa về. Trong lần truy bắt băng trộm liên tỉnh, vì nôn nóng lập công, tôi đã bắn phát súng cảnh cáo không đúng quy trình. Viên đạn lạc gây hỏa hoạn thiêu rụi xưởng gỗ chứa đầy gỗ quý. Sự nghiệp coi như chấm hết. Nhưng rồi kỳ lạ thay, ông chủ xưởng rút đơn kiện, bảo do chập điện. Cấp trên chỉ khiển trách nhẹ rồi cho qua. Tôi cứ ngỡ mình may mắn.
Sự thật trên trang giấy tàn khốc hơn nhiều. Người bồi thường: Nghiêm Minh Huy. Số tiền: 2 tỷ 500 triệu đồng. Cam kết bên bị hại rút đơn kiện, giữ kín nguyên nhân vụ cháy, không làm ảnh hưởng đến danh dự và công việc của bà Lưu Diệc Hân.
Tôi bưng mặt khóc nức nở. Bác Bảy kể tiếp: “Thằng Huy quỳ gối trước cửa nhà ông Tư suốt hai đêm mưa, xin ổng tha cho cô. Ổng ra điều kiện: một là tiền, hai là sự nghiệp của cô. Thằng Huy không do dự một giây. Nó bán nhà từ đường, bán máy móc sửa xe, vay nặng lãi thêm để gom đủ tiền. Nó bảo: ‘Vợ cháu nó học hành vất vả bao năm mới có cái nghề. Cháu không thể để nó mất tất cả. Cháu là thằng đàn ông, mất tiền cháu làm lại được chứ vợ cháu mất danh dự là chết cả đời.’”
Tôi nhớ lại những ngày ấy. Khi tôi gọi điện về, Huy bảo bán nhà để đầu tư làm ăn. Tôi đã mắng anh ngu ngốc, tham lam, không biết lượng sức. Khi anh nói bị lừa mất hết, tôi lạnh lùng chìa đơn ly hôn vì không muốn gánh nợ cùng kẻ bất tài. Hóa ra anh bất tài là vì ai? Anh ngu ngốc là vì ai?
Bác Bảy nói: “Nó cấm tôi không được kể. Nó bảo cô tính hiếu thắng, lòng tự trọng cao. Nếu biết cô thành công nhờ sự hy sinh của chồng, cô sẽ dằn vặt, không làm việc được. Nó muốn cô cứ ngẩng cao đầu mà đi, còn bùn nhơ dưới chân để nó chịu.”
Tôi gục đầu xuống bàn, vò nát mái tóc. Tôi cứ ngỡ mình là phượng hoàng bay cao, chê bai chồng là gà đất. Đâu biết để tôi tung cánh, người chồng ấy đã tự bẻ gãy đôi cánh của mình, lấy thân mình làm bệ phóng, rồi âm thầm chui vào bóng tối liếm láp vết thương.
Bác Bảy nói tiếp: “Nó đang bệnh. Phổi yếu lắm, dầm mưa dãi nắng ở cái chòi đó lâu ngày. Tôi sợ nó không trụ được qua mùa đông này.”
Tôi bật dậy. Không còn thời gian. Tôi lao ra khỏi nhà bác, chạy thục mạng về bãi bồi. Bùn bắn tung tóe, cành cây quất vào mặt. Tôi tháo giày cao gót ném đi, đi chân trần bấm ngón xuống đất trơn trượt để chạy nhanh hơn. Mỗi bước chạy là một lời xin lỗi thầm thì: Huy ơi, con ơi, mẹ về muộn quá.
Tôi xông vào lều. Cánh cửa liếp bật tung………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Huy giật mình thon thót, vớ dao, nhưng rồi anh nhận ra tôi – tôi tơi tả, tóc bết bát, bùn đất lấm lem, chân trần chảy máu. Anh sững người: “Hân? Cô về đây làm gì? Đi đi, chỗ này bẩn lắm, không phải chỗ cho cô đứng. Đừng để thằng Tí thấy.”
Anh xua đuổi, nhưng tôi bước vào. Anh lùi vào góc, cố che đi lồng ngực gầy gò. Tôi bước đến, quỳ sụp xuống nền đất bùn lạnh ngắt – tôi, Lưu Diệc Hân kiêu hãnh chưa bao giờ cúi đầu, giờ quỳ dưới chân chồng mình. Tôi ôm lấy đôi bàn chân trai sần, nứt nẻ, đôi bàn chân đã quỳ gối suốt hai đêm mưa để đổi lấy tương lai cho tôi.
“Tại sao anh ngu thế hả Huy? Tại sao anh bán nhà? Tại sao anh trả nợ thay tôi mà không nói một lời? Anh coi tôi là cái gì?”
Tôi òa khóc, tay đấm thùm thục vào chân anh nhưng lực đấm nhẹ hều, chỉ còn xót xa. Huy thở dài, đưa tay thô ráp định chạm vào tóc tôi nhưng lại rụt về, sợ tay mình bẩn. “Tôi… tôi không sao mà. Cô đừng khóc. Ngày xưa cô đi học vất vả, cô có tài, cô phải làm lớn. Tôi chỉ là thằng thợ sửa xe, đời tôi vứt đi cũng được, nhưng đời cô thì không. Tôi làm chồng, không lo được cho vợ giàu sang thì ít nhất cũng bảo vệ được vợ mình bình an.”
Câu nói mộc mạc ấy đánh gục tôi hoàn toàn. Tôi chồm dậy ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào ngực anh, khóc như chưa từng được khóc. Mùi mồ hôi, mùi dầu mỡ, mùi ẩm mốc – tất cả hòa lẫn, nhưng đó là mùi của người đàn ông đã hy sinh tất cả vì tôi.
Tiếng khóc đánh thức thằng bé. Nó ngồi dậy, dụi mắt, ngơ ngác rồi bập bẹ: “Mẹ? Có phải mẹ không?” Tôi lao đến ôm con, hít hà mùi sữa chua chua trên tóc. “Mẹ đây con, mẹ Hân của Tí đây. Mẹ về với con rồi.”
Nó òa lên khóc: “Mẹ ơi, mẹ đi đâu lâu thế? Con nhớ mẹ lắm. Con đau họng, bố không có tiền mua thuốc.”
Tôi hôn khắp mặt con, hôn lên đôi bàn tay bé xíu. “Mẹ xin lỗi. Từ nay mẹ không đi đâu nữa. Mẹ mua thuốc cho con, nấu cơm cho con. Mẹ con mình không bao giờ xa nhau nữa.”
Cả ba chúng tôi ôm nhau khóc giữa túp lều dột nát. Ngoài kia mưa đã tạnh. Mây đen tan dần, lộ ra vài ngôi sao lấp lánh.
Tôi quệt nước mắt, xắn tay áo, nhìn Huy: “Anh thu dọn đồ đạc đi. Chúng ta về nhà.”
“Về đâu? Đêm hôm thế này?”
“Không phải nhà em trên phố. Chúng ta thuê nhà tạm đêm nay. Sáng mai em rút hết tiền tiết kiệm, bán xe, bán trang sức – em sẽ chuộc lại căn nhà cho anh. Mở lại tiệm sửa xe. Anh đã hy sinh tất cả cho em có ngày hôm nay, thì bây giờ để em dùng những gì em có để bù đắp lại cho anh.”
Huy lắc đầu: “Không được. Tiền đó là công sức của cô.”
Tôi đặt ngón tay lên môi anh: “Tiền của em cũng là của anh. Mạng sống và danh dự của em do anh mua lại thì mấy đồng bạc lẻ kia có xá gì? Anh không được từ chối. Nếu còn coi em là vợ, coi Tí là con thì nghe em lần này. Chúng ta làm lại từ đầu. Em chán làm bà hoàng cô độc rồi. Em chỉ muốn làm vợ anh thợ sửa xe thôi.”
Huy nhìn tôi, thấy trong mắt tôi sự chân thành và hối lỗi tột cùng. Anh gật đầu, mỉm cười – nụ cười rạng rỡ nhất suốt ba năm qua. “Ừ thì về. Vợ đâu thì chồng đó.”
Tôi giúp Huy mặc áo mưa, cõng Tí lên lưng. Anh cõng con, tay kia nắm chặt tay tôi. Bàn tay anh thô ráp nhưng ấm áp. Chúng tôi bước ra khỏi lều, đi trên con đê dài hun hút. Gió vẫn thổi nhưng không còn lạnh buốt – mang hơi thở mát lành của đất trời sau bão. Ba bóng người đổ dài trên mặt đường loang loáng nước, hòa vào làm một.
Tôi siết chặt tay chồng, cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi. Tôi đã từng đi tìm hạnh phúc ở nơi xa hoa lộng lẫy để rồi nhận ra hạnh phúc thực sự lại nằm ngay nơi tôi từng ruồng bỏ: bàn tay người đàn ông sẵn sàng che cả bầu trời bão tố cho tôi, nụ cười ngây thơ của đứa con trai bé bỏng. Ngày mai mặt trời sẽ lên. Ngày mai Huy sẽ có lại xưởng xe, Tí sẽ được đến trường. Và tôi, bên cạnh công việc giữ gìn trật tự cho xã hội, tôi sẽ giữ gìn hạnh phúc cho chính tổ ấm nhỏ bé của mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!