Đại Úy Trả Vợ Về Nhà Ngoại Nhờ Dạy Lại, Sáng Ra Tái Mét Thấy Bố Vợ Thiếu Tướng Cùng Vợ Trên Tivi
……………………………………………
Tôi vừa đưa vợ về trả bố mẹ nó. Lòng đầy đắc thắng.
Ngồi trên ghế mây trong phòng khách nhà bố vợ, tôi nói hết những bức xúc. Giọng tôi oang oang, đập tay xuống bàn. Mẹ tôi ở nhà già yếu, tôi bảo Linh nghỉ việc để lo nội trợ, nó không nghe. Tôi bảo nó lùi giờ làm, nó cãi. Hôm qua nó còn dọn vali đòi đi công tác năm ngày. Tôi nhìn thẳng vào ông Bình, giọng đầy chất vấn: “Bố là người đi trước, bố xem con dâu làm vợ như thế có chấp nhận được không? Nhà bố dạy con gái kiểu gì mà để nó vô phép tắc như vậy?”
Ông Bình ngồi im lặng. Ông mặc bộ quần áo cộc sờn rách, chân đi dép cao su. Cả căn phòng khách của ông đơn sơ đến mức tôi càng thêm tự mãn. Ông chậm rãi rót chén trà, đẩy về phía tôi, rồi đứng dậy, đặt bàn tay thô ráp lên vai tôi. “Tôi hiểu rồi. Trăm sự là tại tôi không biết dạy con. Anh cứ để nó ở đây, tôi sẽ dạy lại nó từ đầu cho ra nếp.” Rồi ông mở tủ, rút tờ tiền polyme nhét vào túi tôi. “Đêm muộn rồi, anh đi xe về cẩn thận. Nghe nói anh có hẹn với bạn? Cứ đi uống rượu cho khuây khỏa. Việc ở đây cứ để tôi lo.”
Tôi ra về trong sự hả hê. Gọi ba thằng bạn thân ra quán bia vỉa hè. Tôi rót đầy cốc, uống một hơi cạn sạch, rồi vỗ ngực: “Tao vừa tống cổ con Linh về nhà đẻ. Đàn bà là phải dạy. Mẹ nó bảo thế nào? Tao bảo nghỉ việc là nghỉ. Ông già nó phải cúi đầu nhận lỗi với tao. Tao cá với chúng mày, đúng ba ngày nữa, con Linh phải khóc lóc bò về xin lỗi tao. Đàn bà đã qua một đời chồng thì mất giá hoàn toàn ngoài xã hội. Nhà nó nghèo rớt mồng tơi ở khu tập thể cũ, đời nào dám để con gái bị chồng bỏ.”
Tôi uống đến khuya, điện thoại hết pin, tôi chẳng quan tâm. Về nhà, tôi vật xuống giường, ôm gối ngủ ngon lành. Tôi mơ thấy Linh quỳ gối van xin, mơ thấy mẹ tôi cười mãn nguyện.
6:30 sáng hôm sau, cơn đau đầu như búa bổ đánh thức tôi. Tôi lết xuống cầu thang, định bảo mẹ pha cho cốc trà đặc. Nhưng khi bước vào phòng khách, tôi thấy mẹ và chú ruột đang ngồi chết chân trước màn hình tivi. Mặt họ tái mét, môi mấp máy không thành tiếng. Mẹ chỉ tay lên, run rẩy: “Con… con nhìn lên kia đi.”
Tôi dụi mắt. Bản tin thời sự buổi sáng. Một hội trường lớn, khán đài trang trọng. Biển chữ chạy dưới màn hình: *Hội nghị khoa học quân sự quốc tế*. Ống kính zoom cận cảnh bục phát biểu. Một người đàn ông bước lên, vóc dáng cao lớn, bệ vệ. Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Rồi tôi đứng như trời trồng.
Đó là ông Bình. Bố vợ tôi.
Nhưng không phải ông già quê mùa mặc áo cộc tối qua. Ông mặc bộ quân phục đại lễ màu xanh rêu phẳng phiu, từng nếp gấp thẳng tắp. Trên cầu vai, huân huy chương lấp lánh, sáng chói nhất là ngôi sao vàng lớn đúc nổi bọc quanh. Dòng chữ giới thiệu chạy dài phía dưới: *Thiếu tướng, Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Văn Bình – Viện trưởng Viện Nghiên cứu, Bộ Quốc phòng.*
Tôi cảm thấy hai chân mình bủn rủn. Mồ hôi lạnh túa ra từ thái dương, chảy dọc xuống cổ, ướt đẫm cổ áo quân phục tôi vẫn còn mặc từ hôm qua.
Rồi ống kính chuyển xuống hàng ghế đầu danh dự. Người dẫn chương trình cất giọng rõ ràng: “Xin trân trọng giới thiệu Tiến sĩ Nguyễn Thùy Linh – chuyên gia đầu ngành về cổ vật, người có đóng góp to lớn cho dự án quốc gia lần này.” Máy quay phóng to gương mặt Linh. Vợ tôi. Cô mặc bộ đồ công sở màu xanh đen rất sang trọng, quý phái, mái tóc búi cao, khí chất uy nghiêm đến mức tôi suýt không nhận ra. Một nữ phóng viên nước ngoài giơ mic hỏi bằng tiếng Anh, Linh trả lời trôi chảy, tự tin. Một nhà khoa học khác hỏi bằng tiếng Pháp, Linh lập tức xoay chuyển ngôn ngữ, đáp trả bằng những câu từ đanh thép khiến cả hội trường vỗ tay.
Tôi đứng ngây ra như một khúc gỗ. Tôi chưa từng biết vợ mình giỏi đến thế. Tôi cứ nghĩ cô làm công việc giấy tờ vớ vẩn ở viện. Tôi bảo lương cô bèo bọt. Tôi bảo sự nghiệp của đàn bà chẳng là cái gì.
Bên cạnh tôi, mẹ đang cầm cốc sứ uống nước. Tay bà run bần bật, chiếc cốc tuột khỏi tay, rơi xuống nền gạch. Tiếng vỡ chát chúa vang lên khắp phòng. Nước trà bắn tung tóe. Mẹ không thèm nhìn, mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Bà lắp bắp: “Vũ ơi… vợ con… nó là con gái tướng quân thật à?”
Tôi không trả lời. Tôi chạy thục mạng lên tầng hai, cắm sạc điện thoại. Màn hình vừa sáng lên, hàng trăm thông báo đổ về dồn dập. Tôi bấm vào mạng xã hội. Bài đăng đầu tiên từ tài khoản có tích xanh của ông Bình – đăng lúc nửa đêm qua, đúng giờ tôi đang vỗ ngực tự đắc trước mặt bạn bè. Bức ảnh chụp trong một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố: ông Bình, vợ ông, hai đứa em của Linh, và Linh ở vị trí trung tâm. Ai nấy đều rạng rỡ, giơ cao ly thủy tinh. Dòng chữ ông viết: *“Chúc mừng con gái cả đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cấp quốc gia. Chúc mừng con chính thức thoát được một cục nợ bảo thủ, ích kỷ. Từ này trở đi, con hãy sống đúng với giá trị đích thực của mình.”*
“Cục nợ bảo thủ, ích kỷ”. Đó là tôi. Một vị thiếu tướng ví con rể mình như một món nợ, như một thứ rác rưởi cần vứt bỏ. Hóa ra tối qua, khi ông ngồi nghe tôi kể tội Linh, khi ông vỗ vai bảo “để tôi dạy lại nó”, ông không hề khuất phục. Ông khinh tôi đến mức không thèm tốn lời cãi lại. Ông chỉ cần im lặng, để tôi lộ hết bộ mặt gia trưởng, ích kỷ, rồi sau đó đăng lên mạng một câu nói xanh rờn, đủ để cả thế giới biết tôi là thằng rể hèn.
Tôi bấm gọi Linh. Đổ chuông. Không bắt máy. Gọi lại. Không. Gọi lần thứ ba, thứ tư, thứ mười lăm. Mỗi lần là một hồi chuông dài vô vọng. Tôi hiểu: Linh đã chặn số tôi từ đêm qua. Cô không muốn nghe giọng tôi, không muốn nhìn thấy tôi, không muốn bất cứ điều gì liên quan đến tôi nữa. Sự dứt khoát ấy lạnh lùng đến mức tôi rùng mình.
Điện thoại reo. Trung tá, tiểu đoàn trưởng của tôi. “Vũ đấy hả? Sáng nay cậu có nhà không? Có xem bản tin thời sự chưa?” Giọng ông đầy dò xét. Tôi ấp úng: “Dạ… có xem qua ạ.” Trung tá cười: “Cậu giấu kỹ quá đấy nhé. Có bố vợ là thủ trưởng bộ mà không báo cáo. Anh em ban chỉ huy bảo cậu kín tiếng thật.” Tôi cười gượng, mặt nóng bừng.
Chưa kịp cúp máy, điện thoại lại reo…………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Đại tá, chính ủy sư đoàn – người nắm quyền sinh sát về cán bộ. Tôi đứng bật dậy, đứng nghiêm dù chỉ có một mình trong phòng. “Báo cáo chính ủy, Đại úy Vũ nghe lệnh ạ.” Giọng đại tá trầm ấm nhưng đầy uy lực: “Tôi xem truyền hình xong, rất bất ngờ. Đồng chí là cán bộ trẻ, việc đối nhân xử thế trong gia đình phải chuẩn mực, tuyệt đối không để xảy ra điều tiếng, không làm ảnh hưởng đến uy tín của thủ trưởng cấp cao. Đồng chí hiểu ý tôi chứ?” Rồi ông chốt hạ câu cuối như một lời cảnh báo: “Sắp tới thủ trưởng Bình có chuyến kiểm tra tại đơn vị, đồng chí lo liệu việc gia đình cho êm ấm, chuẩn bị đón tiếp cho tốt.”
Tôi cúp máy, người nhũn ra. Tôi hiểu: Sự nghiệp của tôi đang đứng trên bờ vực. Chỉ cần một cái phẩy tay của ông Bình, tôi sẽ không bao giờ thăng tiến được nữa. Cái ghế phó tiểu đoàn trưởng, những dự định lên đại úy chính quy, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Tôi chạy xuống nhà. Mẹ tôi vẫn ngồi thu lu trên ghế, hai tay ôm mặt khóc nấc. Bà vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Biết thế ngày xưa mẹ không bắt nó rửa bát… Biết thế mẹ để nó đi làm thoải mái… Ai ngờ nhà nó to như thế.” Tôi gắt: “Mẹ im đi! Tại mẹ suốt ngày chê bôi, ép nó nghỉ việc. Bây giờ thì hay rồi.”
Tôi thay quần áo, xách một giỏ trái cây thật đắt tiền, lao xe sang nhà ông Bình. Đứng trước cửa, tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa. Thằng Huy – em Linh – ra mở, mặt lạnh tanh, chỉ nói một tiếng: “Vào.” Trong phòng khách, đứa em gái Linh đang gọt hoa quả, liếc tôi một cái rồi quay mặt đi. Ông Bình bước ra, vẫn mặc bộ quần áo cộc giản dị như tối qua, nhưng ánh mắt ông sắc lẹm, lạnh lùng. Ông ngồi xuống ghế, không bảo tôi ngồi.
Tôi cúi gằm mặt, đặt giỏ trái cây lên bàn, giọng run run: “Con… con chào bố. Con biết lỗi rồi. Con sang đây để xin lỗi bố và gia đình… để đón Linh về.”
Ông Bình nhìn tôi, im lặng một lúc lâu. Rồi ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng từng chữ như những nhát búa đóng vào tai tôi: “Anh là đại úy, phó tiểu đoàn trưởng. Anh quen thói quản lý quân sĩ ở đơn vị. Nhưng anh nên nhớ, con gái tôi không phải là binh lính dưới quyền anh. Nó đi học mười mấy năm, có học hàm đàng hoàng. Nó là chuyên gia đầu ngành, được nhà nước trọng dụng. Nó là báu vật của tôi. Tôi không sinh nó ra để làm đầy tớ cho nhà anh.”
Tôi đứng chôn chân, nhục nhã ê trề. Tôi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Đúng lúc đó, Linh bước xuống cầu thang. Cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, tóc thả tự nhiên. Tôi nhìn cô bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng cô không nhìn tôi. Cô bước thẳng đến bàn, đặt lên đó một tờ giấy trắng. Tôi liếc nhìn – *Đơn thuận tình ly hôn*. Chữ ký của Linh đã nằm ở góc dưới, mực xanh, nét chữ cứng cỏi, dứt khoát.
“Tôi ký rồi.” Giọng Linh lạnh tanh. “Anh cầm về ký vào. Tiền sinh hoạt phí tháng này tôi đã chuyển cho mẹ anh. Tôi không nợ nần gì nhà anh nữa. Xong rồi, chúng ta kết thúc. Đường ai nấy đi.”
Tôi cầm tờ giấy, tay run lẩy bẩy. Tôi nhìn Linh, muốn nói một lời xin lỗi, nhưng cô đã quay lưng. Tôi quay ra cửa, bước xuống bậc thềm. Trời bắt đầu đổ mưa phùn. Những hạt mưa lạnh ngắt tạt thẳng vào mặt tôi, hòa cùng vị mặn chát của nước mắt. Tôi lấy xe, nổ máy, phóng đi trong làn mưa trắng xóa. Nước bẩn dưới bánh xe bắn tung tóe lên gấu quần.
Về đến nhà, tôi lên phòng, đóng sập cửa. Ngồi xuống bàn làm việc, tôi đặt tờ đơn lên mặt bàn kính. Nhìn sang chiếc hộp đựng quân hàm đại úy – thứ tôi từng tự hào, từng dùng làm uy thế để áp đặt lên vợ. Giờ nhìn nó, tôi thấy mình nhỏ bé, ích kỷ và nực cười đến nhường nào.
Tôi mở ngăn kéo, rút cây bút bi xanh. Tay run, đặt đầu bút lên dòng chữ “người làm đơn”. Tôi nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi hạ bút ký. Tiếng bút xột xoạt nghe rõ mồn một trong căn phòng vắng lặng.
Rồi tôi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào hai chữ ký trên cùng một tờ giấy – của Linh và của tôi – như hai đường thẳng song song không bao giờ gặp lại. Tôi nhận ra: chiếc quân hàm đại úy có thể giúp tôi chỉ huy cả một tiểu đoàn, nhưng không thể giữ nổi một người vợ tốt. Sự ích kỷ và ảo tưởng quyền lực đã che mờ mắt tôi. Tôi bắt con phượng hoàng phải quẩn quanh nơi xó bếp tù túng, và khi nó bay đi, tôi chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Trong nhà, mẹ tôi khóc nấc ở dưới bếp. Còn tôi, ngồi trên căn phòng đầy đủ tiện nghi nhưng trống rỗng, lần đầu tiên hiểu được cái giá phải trả cho sự hợm hĩnh. Đã quá muộn để quay đầu.





