Chồng Đi Đài Loan Rồi Bặt Vô Âm Tín 20 Năm, Bỗng nhiên một Ngày Trở Về Khiến Cả Làng Ch/ết Lặng…

Chồng Đi Đài Loan Rồi Bặt Vô Âm Tín 20 Năm, Bỗng nhiên một Ngày Trở Về Khiến Cả Làng Ch/ết Lặng…

Tôi tên Thảo, năm nay đã bốn mươi lăm tuổi. Ngày chồng tôi – anh Đại – rời làng đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan, tôi mới hai mươi, cưới nhau chưa đầy ba tháng. Anh nắm tay tôi, đôi mắt đầy khát vọng, hứa chỉ ba năm sẽ về xây lại căn nhà ngói cũ, sẽ có một tương lai khác. Tôi tin. Mẹ Huệ – mẹ chồng tôi – đứng nép sau cánh cửa, mắt ngấn lệ nhưng không khóc, sợ điềm gở. Bà lặng lẽ gói cho anh mấy nắm cơm, ít muối vừng, cẩn thận đặt vào hành lý.

Chiếc xe khách đón anh ở đầu làng. Tôi đứng nhìn theo bóng dáng anh khuất dần sau bụi tre già, lòng thắt lại từng hồi. Lúc đó tôi đâu ngờ cái ngày chia tay ấy lại là khởi đầu cho một quãng thời gian đằng đẵng, một cái hẹn không có ngày kết thúc.

Những tháng đầu, thư từ vẫn đều đặn. Anh kể về công trường xây dựng, về mùa đông lạnh giá nơi xứ người, về những bữa cơm chỉ có mì tôm qua loa để dành tiền gửi về. Tôi và mẹ gói ghém từng đồng vào chiếc hộp sắt nhỏ, chờ ngày anh về xây nhà mới. Nhưng rồi thư thưa dần, rồi bặt hẳn. Một năm, hai năm, ba năm… Không một tin tức. Làng xóm bắt đầu xì xào. Người ta bảo anh đã có vợ mới bên đó, đã quên đi cái mái nhà nghèo này. Họ khuyên tôi nên quên anh đi mà sống tiếp.

Tôi không tin. Mỗi sáng tôi vẫn dậy từ lúc trời còn mờ sương, ra đồng làm lụng, chiều về chăm sóc mẹ. Mẹ Huệ đau ốm ngày càng nhiều, đôi chân khớp hành hạ bà mỗi khi trở trời. Tôi gánh vác tất cả, từ đồng áng đến thuốc men. Đôi bàn tay tôi vốn đã quen việc đồng áng, nhưng từ ngày lo toan tất cả, nó trở nên thô ráp, nứt nẻ. Những vết chai sạn cứ trồng chất lên nhau, nhưng tôi chưa bao giờ than một lời.

Có những đêm tôi thức trắng, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lòng tự hỏi liệu anh có gặp chuyện gì, liệu anh có quên đi lời hứa, quên đi người vợ trẻ đang mòn mỏi chờ mong. Mẹ Huệ cũng lo lắng không kém. Tóc bà ngày càng bạc trắng, lưng còng xuống dưới sức nặng của nỗi nhớ con. Nhưng bà chưa bao giờ than vãn trước mặt tôi. Bà luôn giấu đi sự đau khổ, cố tỏ ra bình thản để tôi không phải lo nghĩ thêm. Nhưng tôi biết mỗi đêm về bà lại âm thầm khóc một mình trong căn buồng nhỏ.

20 năm trôi qua. Mẹ Huệ già yếu, nhiều lần bà khuyên tôi đi bước nữa. Bà nắm tay tôi, đôi mắt mờ đục ánh lên sự xót xa: “Con đã hy sinh cả thanh xuân cho thằng Đại, mẹ không thể ích kỷ giữ con thêm nữa. Con hãy đi tìm hạnh phúc mới, đừng vì mẹ mà lỡ dở cả đời.” Tôi chỉ lắc đầu, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà: “Con đợi anh ấy, dù bao lâu cũng được. Đây là nhà của con, là nơi con thuộc về.”

Rồi một đêm mưa bão, có bóng người đứng bên bờ ao nhìn về phía nhà tôi. Con chó mực sủa dồn dập. Tôi nhìn qua màn mưa trắng xóa, thấy một dáng người khập khiễng, đứng bất động như pho tượng. Tôi muốn chạy ra, nhưng cổ họng nghẹn lại, tay chân bủn rủn. Người ấy đứng rất lâu, rồi quay lưng bước đi, khuất vào màn mưa.

Sáng hôm sau, tôi ra bờ ao tìm. Dưới bụi cỏ, tôi nhặt được một chiếc bật lửa cũ, lớp vỏ kim loại đã hoen rỉ theo thời gian. Trên đó có hai chữ cái viết tắt tên anh và ngôi sao nhỏ anh từng khắc. Là quà tôi tặng anh ngày chia tay. Tôi khóc nấc lên, cầm chiếc bật lửa như cầm cả một ký ức.

Những ngày sau, làng xóm râm ran tin đồn về một người đàn ông khập khiễng, lầm lũi trở về sau mấy chục năm biệt tích. Có người nói thấy ông ta ngồi ở bến xe cũ, có người bảo ông ta ở khu đất trống sau bãi tha ma. Tôi cố tỏ ra bình thản, nhưng tim tôi đập loạn mỗi lần nghe đến.

Chiều hôm ấy, một chiếc xe hơi màu bạc dừng trước cổng nhà tôi. Cả làng đổ ra xem. Người đàn ông bước xuống, gầy gò, tiều tụy, đôi chân khập khiễng. Anh mặc bộ vest cũ kỹ nhưng đã được ủi phẳng phiu, cố gắng trở về trong hình hài tươm tất nhất có thể. Mẹ Huệ run rẩy bước ra, đôi mắt mờ đục nhìn người đàn ông ấy rồi bật khóc: “Đại, có phải con không?”………….

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Anh quỳ xuống, ôm chân mẹ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi, con về rồi.”

Tôi đứng chết lặng. Anh ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sâu hoắm, buồn bã: “Vợ ơi, anh về rồi.” Tôi lao tới ôm chặt lấy anh. 20 năm chờ đợi vỡ òa trong một cái ôm run rẩy, ướt đẫm nước mắt. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nấc nghẹn của ba con người nơi sân nhà.

Đêm đó, anh kể tôi nghe câu chuyện của mình. Anh bị tai nạn lao động, ngã từ giàn giáo, chấn thương sọ não nặng, mất trí nhớ suốt 15 năm đầu. Anh sống như kẻ vô gia cư, làm đủ mọi việc để tồn tại. Ký ức chỉ bắt đầu trở lại sau một trận ốm nặng 5 năm trước, khi anh tình cờ thấy hình ảnh một ngôi làng Việt Nam trong một cửa hàng đồ cũ. Anh dần nhớ ra mẹ, nhớ tôi, nhớ căn nhà ngói cũ và cái tên của chính mình.

Nhưng anh không dám về, vì đôi chân đã tật nguyền, vì không có tiền, vì sợ mình trở thành gánh nặng. Anh làm việc điên cuồng để tích góp từng đồng, cho đến khi có đủ tiền thuê chuyến xe riêng từ sân bay về tận cửa nhà. Vì anh sợ nếu đi xe khách, anh sẽ gục ngã trước khi kịp nhìn thấy chúng tôi.

Tôi ngồi lặng lẽ nhìn đôi chân đầy sẹo của anh. Tôi quỳ xuống, lấy thuốc nam mẹ Huệ vẫn dùng, nhẹ nhàng bôi lên từng vết sẹo. Anh định rút chân lại, nhưng tôi giữ anh lại: “20 năm qua em đã đợi, giờ em xin được làm việc này cho anh.”

Từ hôm đó, căn nhà nhỏ của chúng tôi bừng sáng. Mẹ Huệ không còn nằm co quắp, bà cười nhiều hơn, ngồi kể cho anh nghe những năm tháng tôi đã vất vả chăm sóc bà. Anh Đại cũng khỏe hơn, những vết sẹo dần lành nhờ thuốc men và bàn tay chăm sóc của tôi. Buổi tối, chúng tôi ngồi bên mâm cơm đoàn viên, cũng món cá kho, canh rau, đĩa đậu phụ như ngày nào, nhưng lần này chiếc ghế trống đã có người ngồi.

Tôi thường đứng ngoài hiên, nhìn anh lúi húi chăm sóc vườn rau, nhìn mẹ Huệ mỉm cười bên bàn thờ tổ tiên, lòng tôi trào dâng một cảm giác hạnh phúc khó tả. 20 năm chờ đợi không hề lãng phí. Nó đã tôi luyện tình yêu của chúng tôi thành thứ bền chặt nhất, để đến cuối cùng, phép màu đã xảy ra vào đúng lúc chúng tôi không ngờ nhất. Có những chuyến đi dài hơn người ta tưởng, nhưng tình yêu và sự thủy chung luôn có cách tìm đường về nhà.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!