Mẹ chồng đòi 10 triệu/tháng, tôi im lặng chịu trận – cho đến khi phát hiện bà nợ lô đề gần 500 triệu…….
Tôi là Linh. Đám cưới diễn ra trong tiếng pháo hoa và hoa giấy, ai cũng cười, nhất là tôi và Hiệp – chồng tôi. Chúng tôi yêu nhau từ đại học. Hồi đó tôi là hoa khôi khoa, Hiệp chỉ là sinh viên bình thường, nhà nghèo, nhưng anh hiền lành và kiên trì nhất trong số những người tán tỉnh tôi. Ra trường, khi Hiệp đưa tôi về ra mắt, bố mẹ anh mừng lắm. Nhưng bố mẹ tôi phản đối dữ dội vì khoảng cách giàu nghèo.
Nhà tôi khá giả, bố mẹ kinh doanh. Tôi nhất quyết lấy Hiệp bằng được: mè nheo, lôi anh trai làm đồng minh, rồi bỏ ăn dọa tự tử. Cuối cùng bố mẹ đành gả. Ngày cưới, bố mẹ tôi vừa cười vừa khóc, sợ tôi khổ nên cho hơn 20 cây vàng, mấy trăm triệu tiền mặt, riêng mẹ còn giấu cho sổ đỏ một ngôi nhà mặt đường đang cho thuê, dặn giữ bí mật để phòng thân.
Đám cưới xong, Hiệp đưa tôi về nhà chồng. Phòng tân hôn trên tầng hai. Hiệp mệt nằm vật ra giường. Tôi đang thay đồ trong nhà tắm thì nghe tiếng mẹ chồng gọi chồng xuống nhà. Cửa cách âm kém, tôi nghe lén được.
“Hai đứa được bao nhiêu tiền mừng?” – giọng mẹ chồng.
“Dạ chắc khoảng mấy chục triệu” – Hiệp.
“Đưa đây mẹ đếm cho, mẹ cầm luôn để trả tiền cỗ với rạp cưới.”
Tôi bất ngờ. Nhà nghèo không đủ tiền làm đám cưới thì nói trước, nhà tôi giúp. Đằng này chờ cưới xong rồi đòi trắng trợn.
“Mẹ, tiền mừng là của bạn bè mừng chúng con, chúng con còn phải đi lại…” – Hiệp bất lực.
“Thì Linh còn có tiền với vàng mẹ nó cho đấy, thừa sức trả, còn dư làm vốn.”
Tôi tức anh ách. Con dâu mới về chưa được 24 tiếng đã bị dòm ngó tiền mừng đến của hồi môn. Bố chồng tôi lúc đó mới lên tiếng: “Bà nói cái gì vậy? Thời nào rồi còn suy nghĩ đó? Nó lấy vợ không lo được thì nói vợ chồng nó hỗ trợ, bà nằng nặc đòi tiền mừng lại còn nhòm ngó tiền hồi môn, không thấy xấu hổ à?”
“Tôi làm sao phải xấu hổ? Tôi lấy tiền của con tôi chứ có ăn cắp đâu? Đám cưới của chúng nó, chúng nó không lo thì ai lo?”
Bố chồng chịu thua, bỏ vào phòng. Mẹ chồng nói với theo: “Hiệp, nhớ đưa hết tiền mừng cho mẹ đấy. Mày không đưa, đến lúc họ đòi nợ thì mẹ kêu họ đòi mày đấy nhá.”
Tôi vội quay vào phòng. Hiệp lên thấy tôi có vẻ lúng túng. Tôi làm như không biết, bảo anh đi tắm. Hôm sau tôi dậy sớm quét sân, đi chợ. Đến gần 8 rưỡi mà cả nhà chưa dậy. Tôi lay Hiệp dậy lo bố mẹ có vấn đề gì. Hiệp ngái ngủ: “Bố mẹ vẫn ngủ thế mà, bình thường ngủ đến 9 giờ, hôm qua mệt có khi đến 11-12 giờ. Kệ bố mẹ đi, em ngủ thêm đi.”
Tôi ngơ ngác. Tưởng về làm dâu khổ, ai ngờ lại được ngủ nướng thoải mái thế này. Không biết nên vui hay buồn.
11 giờ trưa bố mẹ chồng mới dậy. Tôi nấu cơm. Ăn xong, mẹ chồng bảo tôi ngồi xuống, hỏi tiền mừng. Tôi bảo được 70 triệu. Mẹ chồng bảo đưa hết để trả nợ cỗ cưới, còn bảo “không phải hỗ trợ mà là đưa hết, không kỳ kèo”. Tôi đề nghị đưa một nửa, giữ một nửa làm vốn. Mẹ chồng nói: “Không một nửa không đủ, hai đứa phải đưa hết. Không phải vẫn còn tiền với vàng hồi môn đó sao?”
Tôi bình tĩnh: “Tiền đó là của bố mẹ con cho con phòng thân, không phải của hai vợ chồng, mẹ không có quyền nghĩ tới.”
Hiệp lên tiếng ủng hộ tôi. Mẹ chồng quát: “Anh biết gì mà nói? Vừa mới lấy vợ xong đã theo phe vợ.”
Tôi đứng dậy: “Mẹ, chúng con tôn trọng mẹ, đỡ đần mẹ chuyện tiền đám cưới vì đó cũng là làm cho chúng con. Mẹ đừng làm quá, kẻo sau này chúng con cũng không dám tôn trọng mẹ nữa.”
Mẹ chồng nhìn tôi, rồi hậm hực: “Nhớ đưa đủ 35 triệu, không thì đừng nhìn mặt vợ chồng tôi nữa.”
Từ hôm đó, mẹ chồng hỏi dò lương rồi tuyên bố mỗi tháng vợ chồng tôi phải đưa bà 10 triệu chi phí ăn uống sinh hoạt. Tôi thấy vô lý vì hai vợ chồng chỉ ăn bữa tối ở nhà sao tốn 10 triệu. Mẹ chồng làm loạn, khóc lóc. Hiệp thương mẹ, bảo thôi coi như gửi mẹ tiết kiệm. Tôi đành chịu.
Mẹ chồng còn dè xẻn từng bữa ăn. Có hôm bà mua con cá 8 lạng bảo nấu đủ cho bốn người lớn. Tôi lấy thêm trứng rán, bà giật lại: “Có con cá rồi, nấu thêm trứng làm gì? Tiền nong có hạn, ăn hoang có ngày ra đê ở.” Tôi nấu đúng yêu cầu: một món canh cá với dọc mùng. Tôi cố tình gắp hết cá cho tôi và chồng, mẹ chồng chẳng còn gì ăn, đành chan canh qua bữa. Từ hôm sau bà mua đồ nhiều hơn một chút.
Rồi tôi phát hiện mẹ chồng nói với hàng xóm rằng tôi chỉ đưa bà 2 triệu mỗi tháng, rằng tôi không biết điều. Tôi về chất vấn, bà chối, rồi bảo: “Cô mà biết điều thì đã đưa nhiều hơn rồi.” Tôi bảo tôi đưa 10 triệu, sao mẹ nói 2 triệu? Bà lảng sang chuyện khác. Hiệp về, tôi kể, anh đứng về phía tôi: “Mẹ nói vậy người ta nghĩ chúng con bất hiếu. Mẹ xem lại đi.” Mẹ chồng hằn học bỏ vào phòng.
Một hôm, chồng tôi gọi điện hoảng loạn: “Vợ ơi, đến viện luôn đi, bố không ổn rồi.” Tôi xin nghỉ, chạy đến. Bố chồng đang trong phòng cấp cứu, mẹ chồng ngồi ngoài khóc. Hiệp lo lắng: “Bố bị tai biến, hôn mê, cần phẫu thuật hơn 200 triệu.”
Tôi hỏi mẹ có bao nhiêu. Bà khóc to: “Làm gì có đồng nào! Lo đám cưới cho chúng mày, chúng mày còn góp hơn 30 triệu, tiền đâu mà lo cho bố mày bây giờ?”
Tôi nghi ngờ. Với cái tính bòn rút của bà, sao không có tiết kiệm? Tôi kéo Hiệp ra góc xa: “Anh tin là mẹ không có đồng nào thật không? Bao nhiêu năm, chúng ta đưa bao nhiêu tiền, sao không tiết kiệm nổi?” Hiệp lảng tránh. Nhưng giờ lo tính chuyện tiền cho bố.
Hai vợ chồng gom hết tiền dành dụm, tiền mừng, được gần trăm triệu. Thiếu hơn 100 triệu. Hiệp định vay nóng, tôi ngăn: lãi cao, không trả kịp thì chết. Hiệp nhìn tôi: “Hay em về vay bố mẹ? Bố mẹ chắc không thiếu số tiền này. Anh sẽ trả lãi như ngân hàng.”
Cái sai của tôi là lúc đó lại về vay chính bố mẹ mình. Đáng lẽ phải để chồng đến. Bố mẹ tôi nghe xong, không chỉ đưa tiền mà còn tức tốc vào viện thăm. Tôi đưa 200 triệu cho chồng. Đúng lúc bác sĩ ra, tôi định hỏi tình hình thì mẹ chồng gạt đi: “Hai đứa vào thăm bố đã, để bác sĩ nghỉ.”
Chúng tôi vào phòng. Bố chồng tỉnh táo, mệt nhưng hoàn toàn không hôn mê. Ông bảo bị say nắng, nằm nghỉ tí là về. Hiệp và tôi nhìn nhau hoang mang. Mẹ chồng bảo Hiệp đưa tiền để đi đóng viện phí, rồi cầm 200 triệu biến mất.
Tôi đi mua cháo, thấy mẹ chồng đứng ngoài sảnh với một người đàn ông – lão Giang, chuyên ghi đề gần nhà. Tôi len lén nghe: “Ông cầm chỗ này trước, lần sau tôi nghĩ cách đưa thêm.” – giọng mẹ chồng như cầu xin. “Nhanh lên, không đến lúc tôi tính lại thì bà có trả nổi không?” – lão Giang. “Tôi sẽ cố trả, tôi còn lương hưu với quán tạp hóa, còn con trai con dâu đi làm sẽ phụ tôi trả.”
Tôi lao ra: “Mẹ đang làm gì đấy? Mẹ nợ gì ông ta?” Mẹ chồng bất ngờ, rồi quát tôi. Tôi hỏi lão Giang. Hắn bảo mẹ tôi ghi đề, nợ gần 500 triệu, vừa đưa 200 triệu, còn 300 triệu, bảo vợ chồng tôi liệu mà trả, rồi nhổ nước bọt bỏ đi.
Tôi quay sang mẹ chồng. Bà vênh mặt: ………………………………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Thì sao? Tao có nợ nần thì chúng mày là con phải có trách nhiệm.”
Tôi tức đến phát khóc. Số tiền đó bà lừa cả nhà, lợi dụng chồng để dựng màn kịch, lại còn vênh lên. Tôi về phòng bố chồng, ông đang ngủ. Chờ Hiệp ăn xong, tôi kéo hai mẹ con ra ngoài nói chuyện.
“Mẹ còn nợ ai nữa không, hay chỉ 500 triệu này?”
Mẹ chồng lúc đó mới hạ giọng: “500 triệu này thôi, vừa trả được 200 triệu rồi. Bố mày chỉ bị cảm nắng, bác sĩ bảo chiều về được. Tao lấy tiền viện phí đi trả nợ lô đề.”
Hiệp đứng hình. Anh bất lực, chẳng buồn nói nữa.
Sau hôm đó, Hiệp quyết định không để mẹ cầm tiền nữa. Hàng tháng không đưa bà tiền trợ cấp, tôi quản lý chi tiêu trong nhà, tiệm tạp hóa bà chỉ ngồi bán, Hiệp qua kiểm tra, đặt camera ở chỗ tính tiền. Mẹ chồng lúc đầu phản kháng, kêu bị hành hạ, nói xấu tôi khắp nơi. Nhưng tôi không quan tâm, vì ít nhất chồng hiểu tôi.
Gần một năm, vợ chồng cố gắng trả được hơn 200 triệu, chỉ còn nợ lão Giang 100 triệu và 100 triệu của bố mẹ tôi. May mà tôi không động đến tiền vàng hồi môn.
Rồi một hôm, tôi phát hiện trên cổ áo sơ mi của chồng có vết son môi màu hồng cánh sen. Tôi nghi ngờ nhưng vẫn tin chồng. Cho đến hôm anh bảo công ty liên hoan, về muộn, tôi cứ ngủ trước. Gần 3 giờ sáng tôi giật mình không thấy chồng đâu. Gọi điện, đầu dây bên kia nhấc máy: giọng nữ trung niên: “Alo, Hiệp đang say quá, không nghe được.” Rồi cúp máy.
Tôi hoang mang, nhớ đến vị sếp nữ mới và màu son hồng cánh sen. Sáng hôm sau Hiệp về, quần áo xộc xệch, tôi hỏi, anh bảo say quá ngủ lại nhà đồng nghiệp Nam. Tôi gọi cho Nam, cậu ta bảo tối qua Hiệp không ở đấy. Tôi nói đã có người phụ nữ nghe điện thoại. Hiệp cúi mặt: “Anh xin lỗi, đêm qua anh ở nhà sếp mới. Anh say, chị ấy đưa về, nhưng anh thề không làm gì có lỗi với em, sáng dậy quần áo vẫn nguyên, chỉ thấy chị ấy ngủ bên cạnh.”
Tôi tin anh.
Nhưng hôm sau, tan làm, một phụ nữ đeo kính râm khẩu trang kín mít chặn tôi ở cổng công ty. Một đám phụ nữ xông vào, túm tóc, cố lột đồ tôi, vừa đánh vừa chửi: “Cho chừa cái thói cướp chồng nhé con ạ.” Tôi vùng ra, gào lên, may bác bảo vệ chạy ra. Họ chỉ mặt chửi bới rồi bỏ đi.
Tôi chú ý người phụ nữ đeo kính đứng từ xa, lao đến giật khẩu trang và kính – một khuôn mặt lạ, nhưng đôi môi màu hồng cánh sen. Chị ta vội che mặt, chui vào ô tô bỏ chạy.
Tôi chạy thẳng đến công ty chồng. Hiệp đang làm, thấy tôi bất ngờ. Đúng lúc sếp mới về, vẫn đôi môi hồng cánh sen. Tôi nói: “Hôm nay sếp anh đến tận công ty em đánh ghen, bảo em cướp chồng chị ta.”
Hiệp nhìn sếp, giận dữ: “Chị Vân, em biết chị quý em, nhưng tình cảm ấy em chỉ chấp nhận ở mức đồng nghiệp. Chị để ảnh hưởng đến gia đình em thì em không tôn trọng chị nữa.” Anh kéo tôi bỏ về, bỏ mặc sếp đứng tức tối.
Hiệp xin nghỉ việc, bảo: “Anh đi làm vì gia đình. Nếu để mất gia đình thì còn đi làm gì nữa?”
Lúc đó tôi mới nói thật về ngôi nhà hồi môn đang cho thuê. Vợ chồng cải tạo lại buôn bán, làm ăn phát đạt. Thêm một năm nữa trả hết nợ, đón một thiên thần nhỏ.
Ngẫm lại, có đôi khi gia đình chồng là một gia đình cá biệt: mẹ chồng khó tính, quái ác, nhưng bù lại tôi có một người chồng xứng đáng để tin tưởng và dựa vào.





