Bác Sĩ Việt Bị Vợ Chồng Người Úc Từ Chối Tin Tưởng Và Cái Kết Khiến Ai Cũng Nghẹn Lòng…….
Tôi siết chặt bàn tay lạnh ngắt của Mark. Ngoài kia, mưa phùn nặng hạt quất vào kính xe, tiếng còi xe máy như vỡ òa trong tai tôi. Chuyến du lịch Việt Nam tưởng chỉ toàn cà phê sữa đá và ảnh đẹp giờ đã trở thành cơn ác mộng.
Chồng tôi – Mark, 42 tuổi, kỹ sư IT ở Sydney – mang trong mình bệnh tim bẩm sinh. Anh luôn đeo một strap y tế chứa mã ID. Ở Úc, chỉ cần quét là kích hoạt trực thăng y tế ngay lập tức. Còn tôi, Claire, 38 tuổi, từ khi cưới đã gánh trên vai trách nhiệm bảo vệ trái tim yếu ớt của anh.
Trước chuyến đi, một người bạn Việt kiều ở Melbourne đã cảnh báo: “Ở đó muốn cấp cứu nhanh thì phải bôi trơn, không thì cứ chờ tới lượt.” Lời nói ấy như cái gai khiến tôi không thể an tâm. 15 năm trước, tôi từng chứng kiến bạn thân ngộ độc thực phẩm ở Bali – bác sĩ ở đó còn hỏi cô có bao nhiêu tiền trước khi bắt đầu truyền dịch. Kể từ đó, tôi gần như mất niềm tin vào y tế Đông Nam Á.
“Anh chắc Việt Nam an toàn chứ?” tôi hỏi Mark trước khi đặt vé. Anh cười hiền: “Anh không thể để lời đồn ngăn cản mình. Anh muốn nhìn thấy Việt Nam bằng chính mắt anh. Tin anh đi.”
Chiều hôm ấy, xe chúng tôi từ Đà Lạt về Sài Gòn. Trời đổ mưa tầm tã. Mark dựa vào vai tôi: “Anh hơi mệt, chắc say xe thôi.” Nhưng chỉ vài phút sau, anh co người lại, bàn tay ôm ngực, mặt tái nhợt, môi tím dần.
“Mark, anh sao vậy?” tôi hoảng loạn.
Mark cố thở rồi lịm dần trong vòng tay tôi. “Dừng xe lại!” tôi hét lên. Chiếc xe thắng gấp bên vệ đường.
Tôi run rẩy bấm số gọi lãnh sự quán Úc. Khi kết nối được, tôi gần như hét vào điện thoại: “Chồng tôi bị bệnh tim bẩm sinh. Tôi yêu cầu trực thăng y tế đến đưa anh ấy về Sydney, hoặc ít nhất cử đội y tế Úc sang đây.”
Giọng bên kia vẫn bình tĩnh: “Thưa bà, trong tình huống này chúng tôi không thể can thiệp. Việc sơ cứu bắt buộc phải thực hiện tại Việt Nam. Đưa về Úc ngay sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
“Nguy hiểm hơn khi để anh ấy ở đây?” tôi gào lên. “Tôi sẽ kiện nếu anh ấy có mệnh hệ gì.”
Tôi gọi tiếp cho hãng bảo hiểm du lịch – gói bảo hộ y tế khẩn cấp tốt nhất. Tôi yêu cầu họ kích hoạt quyền lợi evacuation, điều trực thăng cứu thương từ Singapore hoặc Bangkok đến. Sau gần 15 phút căng thẳng, câu trả lời vẫn khiến tôi sụp đổ:
“Thưa bà, điều khoản chỉ hỗ trợ vận chuyển khi bệnh nhân ổn định tạm thời. Tình trạng hiện tại nguy kịch, việc di chuyển đường dài sẽ gây rủi ro tử vong.”
“Tôi đã trả tiền cho gói tốt nhất! Các người vi phạm hợp đồng!” tôi gào lên rồi gọi cho người bạn Việt kiều: “Làm ơn, anh có quen ai ở Sài Gòn không? Một bệnh viện quốc tế, một bác sĩ ngoại quốc – tôi không thể để Mark điều trị ở đây!”
Trong lúc đó, một nhóm bác sĩ Việt Nam do Nguyễn Trọng Minh – 35 tuổi, trưởng khoa tim mạch – dẫn đầu đã có mặt. Anh nhanh chóng đánh giá: mạch yếu, môi tím tái, dấu hiệu sốc tim rõ rệt.
“Đưa bệnh nhân đến bệnh viện tỉnh gần nhất cấp cứu,” anh yêu cầu.
Tôi quay ngoắt lại, ánh mắt nghi ngờ: “Anh có chắc mình đủ khả năng? Tôi sẽ yêu cầu chính phủ Úc cung cấp trực thăng ngay lập tức. Tôi không muốn chồng tôi làm chuột bạch ở đây.”
Mark yếu ớt nắm tay tôi: “Claire, anh không thể đợi được nữa. Em phải tin họ.”
Nhưng tôi vẫn đứng chết lặng. Trong đầu tôi tràn ngập những lời đồn – phong bì, thiết bị lạc hậu. Tôi gọi lãnh sự quán lần nữa, gọi bảo hiểm lần nữa, gọi về Úc nhờ em trai tìm bác sĩ tư vấn từ xa. Tất cả đều lắc đầu.
Bác sĩ Minh nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định: “Thưa bà, chuẩn quốc tế hay không không quan trọng lúc này. Chúng tôi không yêu cầu bà tin tưởng. Nhưng nếu tiếp tục tranh cãi, 10 phút nữa chồng bà sẽ không kịp đến bất kỳ bệnh viện nào.”
Câu nói ấy cùng tiếng máy đo nhịp tim yếu ớt bên cạnh Mark khiến tôi lảo đảo. Mark thều thào: “Claire, hãy để họ cứu anh.”
Tôi siết chặt tay chồng, nước mắt trào ra, rồi gật đầu: “Được, hãy làm đi.”
Xe cứu thương lao vun vút trên quốc lộ từ Đà Lạt hướng về TP.HCM. Tiếng còi rú vang xé tan đêm tối. Tôi ngồi bệt dưới sàn xe, tay nắm lấy tay chồng – lạnh ngắt, hơi thở hổn hển như sắp tắt.
Bất ngờ, Mark nấc một hơi dài, cơ thể co giật nhẹ rồi lịm đi. Màn hình monitor báo mạch chậm dần rồi biến mất. Một tiếng bíp dài vang lên.
“Ngưng tim rồi!” y tá kêu lên.
“Dừng xe, chuẩn bị mở khí quản ngay!” bác sĩ Minh ra lệnh.
Tôi chồm tới, chặn tay anh: “Khoan đã! Các anh định làm gì chồng tôi?”
“Bà Claire, nếu không mở đường thở ngay, não anh ấy sẽ chết trong 4 phút tới,” bác sĩ Minh nói nhanh, mắt không rời hộp dụng cụ. “Tôi không có thời gian giải thích.”
“Nhưng đây là ca phẫu thuật chưa từng thử trên xe –”
“Đừng nói nữa! Chồng bà đang chết dần đấy!”
Tôi sững người. Những cuộc gọi bất lực, lãnh sự quán từ chối, bảo hiểm chối bỏ, bạn Việt kiều rỉ tai “phải có tiền trước” – tất cả ùa về. Nước mắt tôi trào ra. Tôi nắm tay chồng, thì thào: “Em xin lỗi. Làm đi. Cứu anh ấy.”
Bác sĩ Minh rút dao mổ nhỏ. Một đường cắt chính xác ngay cổ họng. Ống thông được đưa vào. Máu rỉ ra nhưng không nhiều.
“Ống thông vào rồi. Bóp bóng,” anh nói.
Mark giật nhẹ. Ngực bắt đầu phập phồng yếu ớt. Màn hình chớp sáng – một nhịp mạch yếu xuất hiện. Khi tiếng bíp thứ hai vang lên, tôi bật khóc nức nở, sờ vào má chồng: “Anh vẫn còn đây.”
Bác sĩ Minh thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán: “Ổn rồi. Nhưng vẫn chưa an toàn. Chúng ta phải đến bệnh viện thành phố ngay.”
Tại bệnh viện Tim TP.HCM, Mark được đẩy thẳng vào ICU. Tôi đứng ngoài, nhìn bác sĩ Minh – áo blouse trắng ướt đẫm mồ hôi, dáng người mảnh khảnh nhưng bước đi vững vàng. Lúc này tôi mới nhận ra: suốt thời gian qua, tôi không phải chiến đấu để giành Mark khỏi thần chết – mà là chiến đấu với chính nỗi sợ và định kiến của mình.
4 giờ sáng, bác sĩ Minh bước ra………………………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Chồng bà đã qua cơn nguy kịch. Chúng tôi ổn định nhịp tim và huyết áp.”
Tôi đứng bật dậy, nắm chặt tay anh: “Cảm ơn anh! Tôi không biết phải làm gì để đền đáp.” Tôi lục trong túi rút phong bì dày cộp, hai tay run run đưa về phía anh. “Tôi biết các anh làm việc vất vả –”
Bác sĩ Minh lắc đầu nhẹ, giọng dứt khoát: “Xin lỗi bà, chúng tôi không thể nhận. Đây là công việc của chúng tôi, là lời thề khi khoác áo blouse.”
Tôi sững người. Lời bạn Việt kiều văng vẳng bên tai – “muốn được ưu tiên phải đưa phong bì” – nhưng trước mắt tôi, một bác sĩ người Việt đang thẳng thắn từ chối.
“Nhưng anh đã cứu chồng tôi –”
“Sự biết ơn của bà chỉ cần thể hiện bằng lời cầu chúc tốt lành cho bệnh nhân. Đó là món quà lớn nhất.”
Tôi hạ tay xuống, nước mắt lại rơi – lần này không phải vì sợ hãi mà vì hối hận. “Tôi… tôi đã sai về các anh. Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ. Từ nay tôi sẽ không bao giờ để ai nói xấu về đất nước này nữa.”
Bác sĩ Minh gật nhẹ: “Y học không có biên giới. Nhân cách cũng vậy.”
Bốn ngày sau, Mark ổn định. Khi làm thủ tục xuất viện, tôi nghẹn người nhìn bảng kê chi phí. Một ca cấp cứu tim mạch phức tạp, vài ngày ICU, chuyển viện giữa hai bệnh viện lớn – tổng chi phí chỉ bằng 1/10 so với ở Úc.
“Đây là toàn bộ chi phí sao?” tôi lắp bắp hỏi điều dưỡng. “Ở Sydney, chỉ riêng cấp cứu bằng trực thăng đã tốn gấp 20 lần.”
Điều dưỡng mỉm cười: “Đúng vậy. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị hồ sơ y tế và hóa đơn song ngữ để bà gửi yêu cầu bồi hoàn với bảo hiểm ở Úc.”
“Anh chị làm vậy… vì chúng tôi?”
“Đó là việc chúng tôi nên làm. Người Việt có câu: cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.”
Trên chuyến bay về Sydney, tôi nắm tay Mark thật chặt. Tại bệnh viện St. Vincent, các bác sĩ chuyên khoa xem hồ sơ đều tròn mắt: “Ca cấp cứu rất chuẩn. Nếu họ không xử lý kịp thời, tình hình đã hoàn toàn khác.”
Tôi lặng người, nhớ lại từng phút giây mình đã hoài nghi, đã gọi lãnh sự quán, đã đòi trực thăng cứu hộ – trong khi bác sĩ Minh và đội y tế địa phương không hề bỏ rơi chồng tôi dù một giây.
Đêm đó, khi Mark ngủ yên, tôi quay một clip ngắn. Mắt tôi đỏ hoe, giọng lạc đi: “Tôi là Claire, đến từ Sydney. Chồng tôi suýt mất mạng vì cơn đau tim khi du lịch Việt Nam. Tôi từng sợ hãi, từng nghĩ họ không thể cứu anh ấy. Nhưng các bác sĩ Việt Nam đã làm được. Họ cứu anh ấy bằng tất cả trái tim. Tôi đã sai. Cảm ơn Việt Nam. Lần tới, chúng tôi sẽ quay lại để tận hưởng đất nước này – chứ không phải tìm đến bệnh viện.”





