Gia đình 20 người Séc du lịch Việt Nam! Sân bay Đào Viên hỗn loạn với hơn 200 000 khách nhập cảnh….

Gia đình 20 người Séc du lịch Việt Nam! Sân bay Đào Viên hỗn loạn với hơn 200 000 khách nhập cảnh….
……………………………………………
Tôi tên Anna, sống ở Praha, làm công việc văn phòng bận rộn. Tối hôm đó, tôi vô tình lướt thấy một video – cô gái chạy bộ lúc nửa đêm ở Hà Nội, đeo tai nghe, thư thái, rất tự nhiên. Tôi không thể tin nổi. Ở châu Âu, sau 11 giờ đêm, phụ nữ không nên ra đường một mình. Bố mẹ tôi luôn dặn phải cẩn thận. Vậy mà ở video kia, đèn đường sáng rực, cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ, có người chạy bộ, có người đi dạo, có người ăn phở đêm.
Tôi gửi video vào nhóm chat gia đình. Gia đình tôi – ba thế hệ, hơn 20 người, ông bà, bố mẹ, các chú, các cô, các anh chị em họ. Phòng chat luôn sôi nổi. Đứa cháu 16 tuổi của tôi thích K-pop và phim châu Á, nó hứng thú ngay. Bố mẹ tôi ngoài 60 thì nghi ngờ. Họ có ấn tượng mạnh về các nước đang phát triển, lo lắng liệu có nguy hiểm không. Nhưng lũ trẻ thì khác. Chúng nghe V-POP. Chú tôi dùng sản phẩm công nghệ của các thương hiệu châu Á. Em gái tôi hay mua mặt nạ dưỡng da Việt Nam qua mạng.
Ông tôi nói: “Giá cả ở Séc tăng quá, du lịch châu Âu cũng đắt. Chi bằng cả nhà đi Việt Nam xem sao.” Hơn 20 năm rồi chúng tôi không cùng nhau đi du lịch. Ai cũng bận. Điều phối lịch cho 20 người không dễ – xin nghỉ, xin phép nhà trường, đặt 20 vé máy bay cùng lúc. Chúng tôi chuẩn bị hai tháng. Càng tìm hiểu về Việt Nam, càng ngạc nhiên: mạng Internet tốc độ cao, giao thông công cộng phát triển, y tế tiên tiến. Nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi – phải tự mình đi xem mới biết được.
Đêm trước khởi hành, tôi không ngủ được. Lo lắng nhiều hơn mong đợi. Liệu 20 người có du lịch an toàn ở một đất nước xa lạ không? Ông bà có chịu nổi chuyến bay dài không?
Khoảnh khắc hạ cánh xuống Nội Bài, tôi đã bị chinh phục. Lối đi từ máy bay đến sảnh nhập cảnh – trần nhà là màn hình khổng lồ, trình chiếu cảnh đẹp bốn mùa của Việt Nam. Cảm giác như đi dạo giữa thiên nhiên. 20 người, thủ tục nhập cảnh chưa đến 30 phút. Nhiều cổng tự động, chỉ cần quét hộ chiếu và nhận diện khuôn mặt. Ông tôi được nhân viên hỗ trợ. Hành lý của chúng tôi đã được tập trung tại một chỗ – hệ thống phân loại tự động. Một sân bay hiệu quả đến khó tin.
Từ sân bay vào trung tâm, chúng tôi đi metro. Vừa xuống tầng hầm, sân ga sạch sẽ hiện ra. Tàu đến chưa đầy 10 phút một chuyến. Trên tàu, mỗi ghế đều có ổ cắm sạc và wifi miễn phí. Cảnh vật ngoài cửa sổ khiến tất cả trầm trồ – tòa nhà cao tầng san sát, không gian xanh hài hòa. Sông Hồng chảy qua thành phố, hai bên là công viên và đường dành cho xe đạp kéo dài. Quy hoạch đô thị có hệ thống đến mức nào.
Đến khách sạn khoảng 10 giờ tối. Đứa cháu 15 tuổi nói đói. Tôi lo lắng – giờ này còn nhà hàng nào mở? Nhân viên lễ tân giới thiệu cửa hàng tiện lợi 24 giờ. Chúng tôi ra đó. Đã hơn 11 giờ đêm, đèn vẫn sáng trưng. Trong cửa hàng, bánh mì, xôi, mì ăn liền, cơm văn phòng… Nhân viên chỉ chúng tôi cách dùng lò vi sóng. Cả nhà ngồi ăn trong cửa hàng. Mỗi suất khoảng 30.000 đồng – chưa đến 1,5 euro. Mà thức ăn nóng hổi, tươi ngon. Lũ trẻ khen ngon, giơ ngón cái. Bà tôi cũng bảo sạch sẽ, dễ ăn.
Ra khỏi cửa hàng, gần 12 giờ đêm, đường phố vẫn có người qua lại – chạy bộ, đi xe đạp, đi dạo. Đèn đường sáng rõ, camera giám sát khắp nơi. Lũ trẻ muốn đi bộ thêm. Bố mẹ tôi lo lắng, nhưng tôi nhớ lời nhân viên lễ tân – khu vực này rất an toàn. Chúng tôi đi dạo khoảng 30 phút. Không hề cảm thấy bất an. Ở châu Âu, điều đó là không tưởng.
Sáng sớm hôm sau, tôi thức dậy lúc 5 giờ. Ông tôi cũng dậy sớm. Chúng tôi ra công viên gần khách sạn. Các cụ già đang tập thể dục. Một cụ bước đến, không nói được tiếng Anh, nhưng dùng ngôn ngữ cơ thể mời chúng tôi tập cùng. Ông tôi xem với vẻ thích thú.
Hôm đó chúng tôi đi metro tham quan thành phố. Vừa vào ga, tôi bị sốc – sạch hơn nhiều so với tưởng tượng. Sàn lau bóng loáng, không có mùi lạ. Các ga tàu điện ngầm cũ ở châu Âu đều có một mùi đặc trưng, ở đây không hề có. Mua vé dễ dàng, máy bán vé tự động, tôi nạp tiền cho 20 người rất nhanh. Bước xuống sân ga, có cửa chắn an toàn. Bảng điện tử hiển thị chính xác tàu sẽ đến sau 2 phút 30 giây – và tàu đến đúng giờ. Trên tàu, ghế ngồi bố trí hiệu quả, tay vịn ở nhiều độ cao khác nhau. Khi bà tôi định ngồi, một người trẻ lập tức nhường chỗ. Mạng Internet trên tàu cũng rất ổn định – lũ trẻ cúi đầu xem điện thoại suốt. Ở châu Âu, khó hy vọng có mạng trong tàu điện ngầm.
Chúng tôi đến phố đi bộ. Cuối tuần, người rất đông – nhưng không phải chật chội, mà tràn đầy sức sống. Một nhà hàng truyền thống, món bún chả đập vào mắt tôi. Thịt nướng vàng óng, rau xanh mướt, bún trắng tinh, nước chấm chua ngọt. Chúng tôi bước vào. 20 người cùng lúc, chủ quán hơi bối rối nhưng nhanh chóng ghép bàn lại. Gọi món bằng máy tính bảng, mỗi món đều có ảnh. Khi thức ăn mang ra, cả nhà trầm trồ. Bà tôi bảo rau rất tươi. Chủ quán đến phục vụ thêm trà đá, nói cảm ơn vì có nhiều khách nước ngoài. Thanh toán xong, chúng tôi lại sốc: 20 người ăn rất no, trung bình mỗi người 150.000 đồng – khoảng 5 euro.
Ngày thứ ba, đứa cháu 14 tuổi làm mất điện thoại trên metro. Sau mới nhận ra lúc đứng dậy đã quên trên ghế. Bố mẹ nó hoảng hốt – ở nước ngoài, mất điện thoại khó mà tìm lại. Chúng tôi đến phòng trực ga. Nhân viên điềm tĩnh hỏi tuyến nào, tàu hướng nào, rồi nhập vào hệ thống. Chưa đầy 10 phút, họ nhận được liên lạc – nhân viên ga kế tiếp đã tìm thấy. Chúng tôi đi thêm một ga, điện thoại đã được bảo quản tại phòng trực, chỉ cần xác nhận giấy tờ là lấy lại ngay. Nhân viên cười bảo chuyện này thường xảy ra – hệ thống phòng thất lạc rất hoàn thiện, hầu hết mọi thứ đều tìm lại được. Góc phòng trực ga đang sắp xếp các vật dụng vô chủ: ô, túi xách, ví…
Buổi tối, em gái tôi – người ăn chay – lo lắng khó tìm được nhà hàng. Nhưng số lượng nhà hàng chay ở Hà Nội nhiều hơn tưởng tượng. Chúng tôi đến một quán buffet chay. Nội thất gỗ, bầu không khí an lành. Các món làm từ nấm, đậu phụ, rau rừng – hương vị phong phú. Em gái tôi bảo ở châu Âu cũng khó tìm được nhà hàng chay ngon thế này.
Tối đó, chúng tôi lên một tòa nhà chọc trời ngắm cảnh đêm. Thang máy tốc độ cao. Toàn bộ thành phố lấp lánh ánh đèn, sông Hồng chảy qua, các tòa nhà cao tầng mọc như rừng, xa xa là núi. Ông tôi trầm trồ: “Lần đầu tiên tôi thấy một thành phố cân bằng giữa phát triển và bảo tồn tốt đến vậy.” Hiện đại, truyền thống, thiên nhiên – Hà Nội hòa quyện tất cả một cách hài hòa.
Sáng ngày thứ sáu, một sự cố xảy ra. Ông tôi bảo đau ngực. Ông bị huyết áp cao. Tôi hoảng hốt gọi 115. Dịch vụ phiên dịch tiếng Anh kết nối. Chưa đầy 5 phút sau, xe cứu thương đã đến trước cửa khách sạn. Hai nhân viên y tế nhanh chóng, chuyên nghiệp. Họ đo huyết áp, mạch của ông, kiểm tra đơn giản, rồi đưa lên xe. Trong xe cứu thương được trang bị đầy đủ thiết bị y tế hiện đại. Họ vừa di chuyển vừa liên tục kiểm tra, liên hệ trước với bệnh viện.
Đến phòng cấp cứu, nhân viên y tế đã chờ sẵn. Điện tâm đồ, xét nghiệm máu – tất cả nhanh chóng, có trật tự, không hề có cảm giác bị phân biệt vì là người nước ngoài. May mắn, không có vấn đề gì lớn – chỉ là triệu chứng tạm thời do mệt mỏi và chưa thích nghi múi giờ. Bác sĩ giải thích chi tiết bằng tiếng Anh.
Điều tôi lo lắng nhất là chi phí. Cầm hóa đơn, tôi bàng hoàng…………………………….Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Xe cứu thương, phòng cấp cứu, xét nghiệm – tất cả chỉ khoảng 10 triệu đồng, hơn 300 euro. Nhân viên giải thích: “Chi phí y tế ở Việt Nam tương đối hợp lý. Hệ thống bảo hiểm y tế toàn dân rất hoàn thiện, người dân trong nước sử dụng còn rẻ hơn. Người nước ngoài có bảo hiểm du lịch là hầu hết được thanh toán.”
Tối hôm trước ngày trở về, chúng tôi họp gia đình. 20 người, ai cũng có cảm nhận riêng. Ông tôi nói: “Tôi chưa bao giờ thấy một đất nước nào có trật tự, an toàn và hệ thống tốt đến vậy.” Bà tôi bảo đồ ăn thực sự rất ngon, đặc biệt các món rau rất nhiều nên tiêu hóa thoải mái. Thế hệ bố mẹ tôi trầm trồ về giao thông công cộng – một hệ thống metro chính xác, sạch sẽ như vậy hiếm thấy ở châu Âu. Lũ trẻ nói Việt Nam rất thú vị, quan trọng nhất là có thể đi chơi an toàn đến tận đêm khuya. Còn tôi – sự thân thiện của người Việt Nam là điều khiến tôi ấn tượng nhất. Hỏi đường, họ dừng lại, chỉ dẫn tận tình. Gặp khó khăn, họ cố gắng giúp đỡ.
Cả nhà quyết định: năm nay sẽ quay lại Việt Nam lần nữa.
Về đến Praha, điện thoại và tin nhắn của bạn bè hỏi về chuyến đi tới tấp. Đi uống cà phê, mọi người chỉ nói về Việt Nam. Đồng nghiệp vào giờ ăn trưa đều bảo tôi kể chuyện. Một vài người bảo đã đặt vé máy bay rồi. Một đồng nghiệp nói anh ấy bắt đầu học tiếng Việt. Khi tôi đến chợ châu Á gần nhà, tôi sốc – người Séc đã tăng lên rõ rệt. Nơi trước đây chỉ có người châu Á, giờ khách địa phương đông hơn. Chủ quán vui vẻ bảo việc kinh doanh rất tốt.
Ba tháng sau, chúng tôi lại tụ họp – lên kế hoạch cho chuyến đi Việt Nam lần hai. Lần này, 10 người sẽ đi. Tôi bắt đầu học tiếng Việt qua khóa học trực tuyến. Chỉ vài câu chào hỏi cơ bản, nhưng lần sau đến tôi muốn tự mình gọi món bằng tiếng Việt.
Đoạn video ngắn năm ấy đã thay đổi số phận của gia đình tôi. Tôi học được rằng việc trải nghiệm những điều mới mà không mang theo định kiến là quan trọng đến mức nào. Việt Nam đã cho chúng tôi thấy một xã hội an toàn, một hệ thống hiệu quả, và những con người thân thiện – tất cả có thể cùng tồn tại hài hòa. Hiện tại, tôi vẫn luôn nghĩ về Việt Nam. Tôi và gia đình thường xuyên đi ăn món Việt, xem phim Việt, theo dõi tin tức Việt Nam.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!