Từ ngôi sao điện ảnh đến bà mẹ đơn thân bị ruồng bỏ,Diễn viên nhật sang Việt Nam tìm cha cho con và cái kết …..

Từ ngôi sao điện ảnh đến bà mẹ đơn thân bị ruồng bỏ,Diễn viên nhật sang Việt Nam tìm cha cho con và cái kết …..
Tôi ngồi trên máy bay ở độ cao 10.000 mét trên Thái Bình Dương, bên cạnh con gái ba tuổi của tôi đang ngủ say. Lông mi dài của con bé đổ bóng trên khuôn mặt nhỏ nhắn – một khuôn mặt y hệt tôi. Tôi tên Yuki Sato, 23 tuổi, từng là diễn viên nổi tiếng ở Tokyo. Hay đúng hơn là đã từng như vậy. Giờ đây, tôi đang trên đường đến một đất nước xa lạ để tìm cha của con gái mình, một người đàn ông đã biến mất ba năm trước, ngay sau khi tôi phát hiện mình mang thai.
Ba năm trước, tôi 20 tuổi, là niềm tự hào của gia tộc Sato – một tập đoàn giàu có và quyền lực nhưng vô cùng nghiêm khắc. Tôi sống trong một chiếc lồng vàng, mỗi bước đi, mỗi vai diễn đều phải tuân theo sự sắp đặt. Tháng 10 năm đó, tôi tham dự một hội trợ công nghệ quốc tế ở Tokyo. Với chiếc túi hàng hiệu và nụ cười xã giao, tôi di chuyển giữa những ánh đèn flash. Và ở đó, tôi gặp Minh.
Anh là kỹ sư của một công ty công nghệ Việt Nam, đang bối rối nhìn tấm áp phích quảng cáo bằng tiếng Nhật, hoàn toàn lạc lõng. Tôi tiến lại gần và hỏi liệu anh có cần giúp đỡ không. Minh với vẻ biết ơn đã chấp nhận. Đó là khoảnh khắc đầu tiên tôi được là chính mình – không phải tiểu thư Yuki Sato. Từ ngày đó, chúng tôi gặp nhau mỗi ngày trong một tuần, trốn khỏi những bữa tiệc xa hoa, cùng đi dạo quanh triển lãm, ngắm cảnh đêm từ cầu Vàng, ăn đồ ăn vặt ở chợ Ameyoko. Minh khác hẳn những người đàn ông mà gia đình tôi áp đặt – anh chân thành, lịch sự, và nhìn tôi không phải hình ảnh một nữ diễn viên nổi tiếng. Một tuần trôi qua và chúng tôi yêu nhau.
Nhưng hạnh phúc không kéo dài. Minh nhận tin cha anh bị đột quỵ, phải về Việt Nam ngay. Trước cổng lên máy bay, anh lấy số điện thoại của tôi và viết số của anh vào một mẩu giấy. Anh hứa sẽ liên lạc. Nhưng không có cuộc gọi nào. Hai ngày, một tuần, rồi một tháng. Tôi gọi vào số điện thoại Minh đưa – không thể liên lạc. Đó là một số sai. Một tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai.
Khi tôi thông báo với gia đình, cơn giận của cha tôi như bão tố. Ông coi đó là sự ô nhục không thể gột rửa, ra lệnh tôi phá bỏ đứa bé. Khi tôi từ chối, ông tuyên bố tàn nhẫn: “Gia đình Sato không có đứa con gái nào như con.” Ông cắt đứt mọi liên lạc, mọi hỗ trợ tài chính, chính thức tước quyền thừa kế. Từ một ngôi sao điện ảnh, tôi trở thành người vô gia cư chỉ sau một đêm.
Han Kobayashi chào đời, một em bé đỏ hỏn và y hệt mẹ. Cuộc sống của tôi với tư cách một bà mẹ đơn thân bị bỏ rơi bắt đầu. Sự nghiệp diễn viên tan biến, không ai dám thuê tôi. Tôi làm đủ mọi công việc bán thời gian – phục vụ bàn, nhân viên cửa hàng tiện lợi. Tiền nhà trẻ và chi phí sinh hoạt ngốn hết lương, tôi phải bán tất cả đồ xa xỉ, nhưng nợ nần vẫn chồng chất.
Khi Han tròn hai tuổi, con bé bắt đầu hỏi về cha. Vào ngày hội của cha ở nhà trẻ, Han đứng nhìn những đứa trẻ khác chơi với bố của chúng. Trên đường về, con bé hỏi: “Tại sao con không có bố?” Tôi chỉ biết ôm con thật chặt. Sinh nhật thứ ba của Han, con bé thổi nến và ước: “Con muốn gặp bố.” Tôi biết không thể trì hoãn được nữa.
Tôi thuê một thám tử tư. Chỉ với cái tên Minh và thông tin công ty công nghệ tham gia hội trợ Tokyo ba năm trước, họ mất ba tháng để tìm ra anh – Minh đang làm việc cho một công ty công nghệ ở Hà Nội, chưa kết hôn. Tôi bán những gì còn lại, mua vé máy bay. Tôi nói với bố mẹ nuôi ở Nhật: “Con sẽ đi Việt Nam để tìm cha của Han.” Họ nắm tay tôi: “Con hãy chắc chắn tìm thấy hạnh phúc.”
Và bây giờ tôi đang ở đây, trên chuyến bay này. Sau 14 tiếng, chúng tôi hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, Hà Nội. Hàng ngàn câu hỏi xoay vần trong đầu: Minh sẽ phản ứng thế nào? Anh còn nhớ tôi không? Anh sẽ chấp nhận Han không? Nhưng tôi không thể lùi bước – đây là lựa chọn của tôi, vì Han.
Ngày hôm sau, Han có vẻ mệt, hơi sốt. Tôi nghĩ là do lệch múi giờ. Tôi cho con bé ăn sáng nhưng Han không ăn nhiều. Tôi vẫn quyết định đến công ty của Minh – tôi đã đi đến đây rồi, chờ thêm một ngày có sao đâu. Trên đường taxi, Han bắt đầu khóc và kêu đau, mặt con bé đỏ dần, mồ hôi ròng ròng. Đến trước tòa nhà công ty, Han hoàn toàn lịm đi trong vòng tay tôi, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Tôi hét lên bằng tiếng Nhật: “Giúp tôi với! Tôi cần đến bệnh viện!” Một phụ nữ trẻ trả lời bằng tiếng Nhật: “Tôi sẽ gọi xe cấp cứu.”
Tại bệnh viện Nhi Trung ương, bác sĩ nói Han bị viêm màng não cấp tính, tình trạng nguy kịch. Tôi gục xuống hành lang, gọi cho bố mẹ nuôi ở Nhật, họ bật khóc. Cảm giác cô đơn và sợ hãi mãnh liệt. Qua ô kính phòng hồi sức, tôi thấy cơ thể nhỏ bé của Han nối với đủ loại dây chuyền, máy móc kêu tít tít không ngừng. Tôi thì thầm: “Mẹ xin lỗi, con gái. Vì sự ích kỷ của mẹ mà con bị ốm.”
Rồi bác sĩ bước ra với thông tin kinh hoàng: Han cần truyền máu gấp, nhóm máu của con bé là Rh-, cực kỳ hiếm, chỉ có 1/1000 người Việt Nam. Kho dự trữ của bệnh viện đã cạn. Họ phát đi lời kêu gọi khẩn cấp. Máu đang được vận chuyển từ bệnh viện khác nhưng bị kẹt xe, sẽ mất thêm một giờ. Một giờ – Han có thể chịu đựng được không? Tôi ngồi sụp xuống sàn, cầu nguyện. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của Minh. Nếu Minh ở đây, nếu anh có cùng nhóm máu, anh có thể cứu Han. Nhưng tôi không biết Minh ở đâu, không có số điện thoại, không có cách nào tìm được anh…..

Đã 2 giờ sáng. Tôi đứng trước ô kính nhìn Han, lồng ngực nhỏ bé của con bé vẫn phập phồng. Tôi thì thầm: “Cố gắng lên Han, mẹ ở đây.” Bất ngờ, tôi nghe tiếng bước chân vội vã từ cuối hành lang. Một vài nhân viên y tế chạy đến, cùng với họ là một người đàn ông cao lớn. Y tá nói: “Người hiến máu đã đến, nhóm Rh-. Họ sẽ truyền máu ngay lập tức.” Tôi thở phào, nước mắt vỡ òa. Ai đó đã đến. Người có thể cứu Han đã đến. Tôi sẽ biết ơn suốt đời.
20 phút sau, việc truyền máu thành công. Bác sĩ nói Han đã qua cơn nguy kịch. “Người hiến máu đang ở hành lang, cô nên ra cảm ơn anh ấy.” Tôi gật đầu, bước ra hành lang. Cách đó không xa, một người đàn ông đang ngồi trên ghế, đầu cúi gằm. Tôi tiến lại gần, người đàn ông ngẩng lên – tôi sững sờ……….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Đó là Minh. Người đàn ông tôi đã yêu ba năm trước. Người đàn ông tôi đã tìm kiếm bấy lâu. Minh cũng nhận ra tôi, miệng há hốc: “Yuki? Em làm gì ở đây?” Tôi run rẩy: “Anh là người vừa truyền máu cho con gái của chúng ta?” Minh gật đầu: “Của chúng ta?” Tôi nghẹn ngào: “Đó là con gái của anh, Minh. Đứa bé vừa được truyền máu là con gái của anh.”
Minh kể: trên đường đi làm về, anh đến bệnh viện hiến máu như thường lệ. Anh nghe thấy lời kêu gọi khẩn cấp về một bé gái 3 tuổi nhóm máu Rh- và không ngần ngại đồng ý. Anh không biết đó là con gái mình. Số phận đã sắp đặt chúng tôi gặp lại nhau tại đây, trong bệnh viện, vào đúng khoảnh khắc con gái chúng tôi cần máu của cha. Minh nắm tay tôi: “Anh xin lỗi vì đã để em một mình nuôi Han ba năm. Nếu anh biết, anh đã bay sang Tokyo ngay.” Tôi lắc đầu: “Không phải lỗi của anh. Trên đường ra sân bay, anh làm mất điện thoại, và số điện thoại anh viết cho em đã sai. Chúng ta chỉ không may mắn thôi.”
Chúng tôi cùng bước vào phòng bệnh. Han đã tỉnh, con bé nhìn Minh, mở to mắt. Tôi nói: “Han, đây là bố của con.” Han lí nhí: “Bố?” Minh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con, nước mắt chảy dài: “Ừ, bố đây. Bố xin lỗi con yêu, bố đã đến muộn.” Han khẽ mỉm cười rồi lại nhắm mắt vì yếu. Minh đứng bên cạnh nắm tay con, tôi nắm tay còn lại. Ba bàn tay nối lại. Ánh bình minh Hà Nội chiếu qua cửa sổ, bóng tối tan biến. Minh nói: “Từ bây giờ chúng ta sẽ ở bên nhau. Anh sẽ không bao giờ để em và Han một mình nữa.”
Một tuần sau, Han xuất viện. Minh đưa chúng tôi về nhà anh ở Hà Nội. Cuộc sống mới bắt đầu, nhưng thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước – mẹ của Minh. Khi chúng tôi đến thăm, mẹ anh lạnh lùng, hoài nghi. Bà nói với Minh: “Làm sao mẹ có thể tin một người phụ nữ nước ngoài và một đứa bé đột nhiên xuất hiện? Phải làm xét nghiệm ADN.” Tôi đau đớn, nhưng đồng ý. Kết quả xác nhận Han là con gái của Minh, nhưng mẹ anh vẫn không chấp nhận. Bà nghĩ tôi đến vì tiền.
Tôi không bỏ cuộc. Tôi bắt đầu học tiếng Việt 4 giờ mỗi ngày, xin việc làm giáo viên tiếng Nhật. Sau 6 tháng, tôi được nhận làm nhân viên chính thức. Mẹ anh vẫn lạnh lùng. Rồi tin dữ ập đến – mẹ anh đổ bệnh vì căng thẳng. Minh và tôi đến bệnh viện. Tôi quỳ xuống bên giường bà, nói bằng tiếng Việt bập bõm: “Bác gái, cháu xin lỗi. Cháu không cần tiền, cháu yêu Minh và Han cần bố. Cháu chỉ muốn một gia đình.” Mẹ anh đưa tay chạm vào đầu tôi, bà khóc: “Bác xin lỗi con gái. Bác sợ Minh bị cướp đi, nhưng bác hiểu rồi.” Chúng tôi ôm nhau và khóc.
Đám cưới của chúng tôi trở thành sự kiện lớn, biểu tượng của sự hòa giải. Cha mẹ tôi từ Nhật sang, cha tôi – người từng tước quyền thừa kế của tôi – run rẩy ôm lấy Han, khóc và xin lỗi. Chúng tôi tổ chức một đám cưới thần đạo ở Kyoto và một đám cưới Việt Nam ở Hà Nội. Đó là kết thúc có hậu cho cả hai gia đình.
Giờ đây, nhìn lại hành trình từ một nữ diễn viên trong lồng vàng đến một người mẹ tự lập ở Việt Nam, tôi biết rằng tình yêu có sức mạnh hàn gắn mọi vết thương và xóa bỏ mọi khoảng cách. Dù đối mặt với định kiến, hiểu lầm và thử thách, sự chân thành và kiên trì đã giúp chúng tôi tìm thấy nhau – và cứu sống con gái mình. Tôi đã mất tất cả vì yêu Minh, nhưng tôi đã tìm thấy một gia đình thực sự.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!