3 lần phản bội, 30 năm sống trong biệt thự xa hoa – đến phút cuối tôi mới hiểu mình đã mất gì

3 lần phản bội, 30 năm sống trong biệt thự xa hoa – đến phút cuối tôi mới hiểu mình đã mất gì…..
……………………………………………
Tôi xin phép được kể một câu chuyện. Không phải để biện minh, bởi tôi biết mình chẳng còn tư cách gì để xin sự tha thứ. Tôi kể để những ai còn đang đứng trước những ngã rẽ của cuộc đời, biết rằng có những con đường khi đã bước vào thì không bao giờ quay lại được nữa.
Tôi tên là Khải, năm nay 78 tuổi. Ở cái tuổi này, hầu hết bạn bè cùng trang lứa của tôi đang sống những ngày tháng bình yên bên con cháu, được điếu thuốc lào đầu hè, được bát chè tươi buổi sáng. Họ được gọi là những người có công với cách mạng, được Nhà nước chăm lo, được con cháu kính trọng, được đồng bào yêu thương. Còn tôi, tôi đang sống trong một căn biệt thự rộng rãi ở nước ngoài, xa xỉ và đầy đủ mọi thứ, nhưng đêm nào tôi cũng thức giấc giữa khuya với những cơn ác mộng. Tôi mơ thấy mình đang đứng trước một nghĩa trang, hàng ngàn ngôi mộ xếp thành từng dãy. Đó là những đồng đội của tôi, những người đã ngã xuống vì đất nước. Và tôi, kẻ đã phản bội họ, vẫn còn sống.
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Bắc Bộ. Cha tôi là một nhà nho, mất sớm. Mẹ tôi một tay nuôi sáu anh em tôi khôn lớn. Hồi nhỏ, tôi học rất giỏi. Thầy giáo thường bảo: “Thằng Khải này sau này lớn lên sẽ làm nên trò trống gì đấy.” Và tôi đã làm nên trò trống thật. Chỉ có điều, cái “trò trống” ấy không phải là thứ mà quê hương mong đợi ở tôi.
Tôi tham gia cách mạng từ năm 16 tuổi. Lúc ấy, tôi chỉ là một cậu bé chân đất, theo các anh các chị đi phá đường, tải đạn, đưa thư. Tôi nhớ như in những đêm hành quân dưới mưa, những bữa cơm độn sắn, những lúc tắc đường phải gùi hàng qua đèo. Mệt, đói, rét, nhưng lòng đầy nhiệt huyết. Tôi tin vào ngày mai đất nước sẽ hòa bình, sẽ thống nhất. Tôi tin rằng mình sẽ được sống trong một Việt Nam độc lập, tự do, nơi con em mình không phải sống trong cảnh bom rơi đạn nổ.
Chiến tranh kết thúc. Tôi trở thành một sĩ quan, rồi một nhà ngoại giao. Tôi được cử đi học ở nước ngoài, được tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, được gặp gỡ những người quyền lực. Rồi tôi bắt đầu thay đổi. Không phải thay đổi trong một ngày một bữa, mà nó ngấm vào tôi từ từ, như nước thấm qua lớp vải. Tôi bắt đầu chê những thứ giản dị của quê nhà. Tôi bắt đầu cho rằng mình “lớn” hơn cái đất nước nhỏ bé ấy. Tôi cho rằng tài năng của mình bị lãng phí, rằng mình xứng đáng được ở một nơi rộng lớn hơn, hoa lệ hơn, “văn minh” hơn.
Và rồi cơ hội đến. Một lần đi công tác ở nước ngoài, tôi đã gặp một người. Hắn là điệp viên của một cường quốc, chuyên móc nối, lôi kéo những người như tôi. Hắn không đến với tôi bằng vũ khí, mà bằng lời khen, bằng sự tâng bốc, bằng tiền bạc và những lời hứa hẹn về một tương lai rực rỡ. Hắn bảo tôi: “Anh quá tài năng để sống mãi trong cái ao tù của chế độ độc đảng. Hãy đến với thế giới tự do, anh sẽ có tất cả.”
Tôi đã cười trong bụng khi nghe những lời đó. Tôi tự nhủ mình là một người từng trải, không dễ bị lung lay. Nhưng rồi tôi đã lung lay. Từng chút một. Những cuộc gặp gỡ bí mật. Những phong bì được trao tay. Những lời hứa về một vị trí cao trong chính quyền bù nhìn nếu chúng chiến thắng. Tôi bắt đầu cung cấp cho hắn những thông tin tầm thường, không quan trọng, để thử lòng. Chúng trả tiền hậu hĩnh. Rồi thông tin quan trọng dần. Rồi bí mật quốc gia.
Tôi nhớ cái đêm tôi giao nộp tài liệu mật đầu tiên. Tay tôi run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tôi tự an ủi mình rằng tôi đang làm điều đúng đắn, rằng tôi đang đứng về phía “tự do”, rằng những người lãnh đạo của tôi là những kẻ bảo thủ, lạc hậu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình đang tự lừa dối. Tôi biết mình đang bán đứng đồng đội, đang phản bội Tổ quốc. Thế nhưng, tôi không thể dừng lại. Một khi đã đặt chân lên con đường ấy, thì không có lối thoát. Hoặc là tiếp tục, hoặc là bị vạch mặt, bị bắt, bị xử bắn. Nỗi sợ hãi đã đẩy tôi đi xa hơn.
Rồi biến cố lớn xảy ra. Chiến dịch cuối cùng để thống nhất đất nước sắp bắt đầu. Những thông tin tôi cung cấp đã giúp kẻ thù nắm được một phần kế hoạch của quân ta. Hậu quả thật khủng khiếp. Một trận đánh quan trọng bị thất bại. Hàng trăm chiến sĩ trẻ đã ngã xuống, chỉ vì tôi.
Tôi không thể nào quên được cái tin đó. Hàng trăm con người. Hàng trăm gia đình. Hàng trăm bà mẹ mất con. Và tôi, kẻ phản bội, vẫn an toàn trong ngôi nhà của mình ở nước ngoài, nhận tiền, nhận danh vọng, nhận những lời tán dương từ những kẻ đã mua chuộc tôi. Tôi cố gắng gạt bỏ nỗi đau bằng rượu, bằng những cuộc vui, bằng sự xa hoa. Nhưng đêm đến, tôi lại nằm mơ thấy những gương mặt trẻ trung, những đôi mắt chưa kịp nhắm, những bàn tay còn níu lại sự sống. Họ nhìn tôi. Họ không nói lời nào. Nhưng đôi mắt ấy còn đáng sợ hơn bất cứ lời nguyền rủa nào.
Tôi tiếp tục sống trong sự giàu có và cô đơn. Tôi có biệt thự, có xe hơi, có tài khoản ngân hàng kếch xù. Tôi có cả một người phụ nữ trẻ đẹp bên cạnh, nhưng tôi không dám nói với cô ấy quá khứ của mình. Tôi sợ cô ấy sẽ nhìn tôi như một con quái vật. Tôi có những người bạn mới – cũng toàn những kẻ phản bội, những kẻ sống bằng nghề giẫm đạp lên chính quê hương mình. Nhưng giữa chúng tôi, không có tình bạn thực sự. Chúng tôi nghi ngờ lẫn nhau, bởi một kẻ đã từng phản bội một lần, thì có thể phản bội lần thứ hai. Tôi sống trong cảnh “tẩy chay” ngầm. Cộng đồng người Việt ở hải ngoại, những người yêu nước chân chính, họ biết tôi là ai, biết tôi đã làm gì. Họ không thèm nhìn mặt tôi. Họ coi tôi như một thứ ô uế, không đáng để chạm vào.
Tôi già đi. Sức khỏe yếu dần. Căn bệnh ung thư quái ác bắt đầu hành hạ tôi…….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẨN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Những cơn đau thể xác không bằng nỗi đau trong tâm can. Tôi nằm trong bệnh viện hiện đại, được các bác sĩ giỏi chăm sóc, nhưng không một bóng người thân. Gia đình tôi? Họ đã từ bỏ tôi từ lâu. Mẹ tôi mất trong sự tủi nhục, không dám ngẩng mặt nhìn ai. Các anh chị em tôi không muốn nhắc đến tên tôi. Các con tôi, những đứa trẻ tôi bỏ lại nơi quê nhà, giờ đã trưởng thành, chúng coi tôi như đã chết.
Trong những năm cuối đời, tôi cố gắng liên lạc với Việt Nam. Tôi muốn về. Tôi muốn được nhìn lại dòng sông quê, được hít thở mùi lúa chín, được ăn một bữa cơm rau muống chấm mắm tôm. Tôi muốn xin lỗi. Nhưng quá muộn. Một người bạn cũ – cũng chỉ là người quen biết từ thời còn hoạt động – đã nói với tôi qua điện thoại: “Khải à, cậu đã bán đứng đồng đội, cậu còn mong gì nữa? Về đây, cậu sẽ bị bắt. Và bị bắt còn là điều tốt đẹp nhất, bởi vì nếu không, chính những người thân của cậu sẽ không tha thứ cho cậu. Cậu hãy chết ở nơi cậu đã chọn đi.”
Không có lời tha thứ. Không có sự khoan dung. Tôi cũng hiểu, tôi chẳng xứng đáng để được tha thứ.
Tôi nhìn lại cuộc đời mình. Người ta thường nói, “sinh ra ở đâu không quan trọng, quan trọng là chết ở đâu”. Nhưng với tôi, cái chết không đáng sợ bằng cái cách tôi đã sống. Tôi đã phản bội đất nước, phản bội đồng đội, phản bội chính con người mình ngày xưa. Tôi đã đánh mất tất cả – danh dự, gia đình, quê hương, tình yêu thương, sự bình yên. Tất cả những thứ đó không thể mua được bằng tiền, bằng biệt thự, bằng xe hơi.
Có lẽ, cái kết của tôi là một bài học cho những ai còn đang lung lạc. Đất nước mình còn nghèo, còn khó khăn, còn nhiều bất cập. Nhưng đó là đất nước của chúng ta, là nơi cha ông ta đã đổ xương máu để giành lấy độc lập, là nơi đồng bào ta đang từng ngày vất vả xây dựng. Phản bội đất nước, không phải là một lựa chọn chính trị, mà là một sự tự sát về tinh thần. Bạn có thể được sống trong nhung lụa, nhưng bạn sẽ chết trong cô đơn, khinh miệt, và dằn vặt. Và khi bạn chết, không ai khóc cho bạn, ngoại trừ những kẻ đã lợi dụng bạn – và chúng cũng chỉ khóc mừng vì bạn đã hết giá trị để sử dụng.
Tôi viết những dòng này không phải để được cảm thông. Tôi xứng đáng với tất cả những gì đang phải gánh chịu. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với những ai còn đang đứng trước ngã rẽ: đừng phản bội. Đừng đánh đổi linh hồn mình lấy những thứ hào nhoáng bên ngoài. Bởi vì một khi đã mất đi quê hương, mất đi danh dự, mất đi sự kính trọng của chính những người thân yêu, thì bạn chẳng còn gì cả. Bạn chỉ là một cái xác sống, một kẻ lang thang vô định giữa dòng đời.
Giá như… giá như tôi có thể quay ngược thời gian. Tôi sẽ về với mẹ, với đồng đội, với cánh đồng làng, với những con đường đất đỏ. Tôi sẽ sống một cuộc đời bình dị, không giàu sang, nhưng thanh thản. Tôi sẽ được chết trên mảnh đất quê hương, được con cháu thờ cúng, được hương khói ấm áp.
Nhưng không còn “giá như” nào nữa. Tôi đã chọn con đường của mình. Và bây giờ, tôi chỉ còn biết chờ đợi cái chết trong căn biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo này, với những cơn ác mộng về đồng đội, về quê hương, về những điều không bao giờ lấy lại được.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!