Giang Hồ Xăm Trổ Quấy Rối Nữ Tiếp Viên Hàng Không, Không Ngờ Gặp Anh Công An Ngầm Và Cái Kết Đắng…….

Giang Hồ Xăm Trổ Quấy Rối Nữ Tiếp Viên Hàng Không, Không Ngờ Gặp Anh Công An Ngầm Và Cái Kết Đắng…….
……………………………………………
Sáng hôm đó, sân bay Tân Sơn Nhất tấp nập như mọi khi. Trong dòng người cuồn cuộn đổ về các quầy thủ tục, nổi bật lên một gã đàn ông đầu chọc, áo khoác da đen nặng nề, hình xăm chi chít khắp cổ tay, cổ gáy, lan cả lên bên thái dương. Hắn là Lâm Sẹo, kẻ từng có tiền án hành hung và cưỡng bức. Hắn đã để mắt đến chuyến bay VN231 từ hôm qua – không phải vì có người quen, mà bởi trong danh sách tổ bay có Nguyễn Thị Hằng, tiếp viên 24 tuổi hắn từng để ý trên mạng xã hội.
Hắn đón chuyến này để làm điều gì đó trên không trung, nơi hắn tưởng không ai có thể can thiệp. Ngay khi thấy nhóm tiếp viên bước vào khu vực kiểm tra an ninh, Lâm cố tình chen vào, đụng mạnh vào Hằng, tay đặt thở lên hông cô. Hằng giật mình, lùi một bước, không trả lời câu hỏi của hắn.
Trên máy bay, ghế của Lâm lại nằm gần khu vực ngồi của tiếp viên. Khi đèn trong khoang dịu xuống, Hằng ngồi nghỉ ở ghế cuối khoang, mắt lim dim. Lâm giả vờ đi vệ sinh, nhưng thay vì rẽ vào nhà vệ sinh, hắn lặng lẽ tiến sát lại phía ghế của Hằng, tay luồn xuống định sờ vào đùi cô.
Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay rắn như thép bất ngờ chụp lấy cổ tay hắn.
“Làm gì đó mày?”
Giọng ông Tâm vang lên sát tai hắn, nhỏ nhưng rắn giỏi và lạnh lẽo đến rợn người. Ông – một cán bộ công an về hưu đang trên đường ra Hà Nội – đã quan sát toàn bộ từ lúc Lâm cố tình chen vào hàng chờ. Lâm vùng mạnh, tung cú đấm nhưng ông Tâm nghiêng người né, phản đòn ngay lập tức, cùi trỏ đập vào quai hàm hắn. Cả khoang máy bay bắt đầu xôn xao. Hằng choàng tỉnh, mặt tái mét khi nhận ra kẻ vừa bị ông Tâm khóa tay chính là tên biến thái ngồi cạnh mình.
Ông Tâm áp giải Lâm về khoang sau, khóa hắn vào ghế bằng dây rút an toàn. Một tiếp viên đưa nước cho ông, ông chỉ lắc đầu. Mắt ông không rời Lâm. Khi máy bay hạ cánh tại Nội Bài, một đội an ninh đã chờ sẵn. Lâm bị dẫn đi, hai tay còng sau lưng. Nhưng ông Tâm biết chuyện này chưa dừng lại – ánh mắt của Lâm không sợ bị bắt, hắn sợ bị phát hiện điều khác.
Tại phòng an ninh sân bay, ông Tâm ngồi đối diện Lâm, hỏi những câu sắc lạnh. Một cán bộ trẻ tên Dương – Đội phó An ninh sân bay – cho biết Lâm từng liên quan đến nhóm “rắn đen” ở bến xe miền Đông, mới ra tù cách đây 11 tháng. Kiểm tra túi hắn, phát hiện một thẻ từ màu xanh ghi “hỗ trợ vận chuyển nội địa” nhưng không quét được tại cổng an ninh – khả năng cao là giả. Camera còn ghi nhận một người đàn ông áo khoác đỏ đứng gần khu hành lý suốt 30 phút, liên tục nhìn điện thoại.
Ông Tâm quyết định dùng điện thoại của Lâm nhắn tin bẫy: “Đang ra hành lang số ba, chuẩn bị nhận túi”. Người áo đỏ (tên Khánh) cắn câu, tiến đến hành lang số ba, ngồi xuống cạnh chiếc túi màu đen được đặt sẵn làm mồi nhử. Khi hắn nhấc túi lên, ba trinh sát áp sát, bắt quả tang. Khánh khai nhận mình chỉ được trả tiền nhận túi rồi đem về giao tại điểm hẹn: hẻm 327 đường Trần Văn Lai, giao vào tủ điện sát cột đèn thứ ba.
Tại con hẻm tối, một chiếc xe máy chờ sẵn. Người lái giả vờ cột dây giày rồi nhét một túi nilon vào khe tủ điện, đồng thời lôi ra túi xách đen. Ông Tâm ra hiệu hành động. Người lái xe bỏ chạy, nhưng bị chặn ở ngõ cụt. Hắn khai nhận nhận lệnh qua Telegram, không biết tên thật, và ứng dụng đã bị xóa. Túi đen được thu giữ – bên trong là gói hàng bọc giấy bạc nặng gần 1kg, có dấu hiệu chứa chất cấm, cùng một phong bì với dòng chữ “giao tại ngã tư X trước 20h”.
Người đứng sau tên cầm đầu thực sự vẫn lẩn khuất. Và ông Tâm biết chỉ cần một mắt xích sai, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Sáng hôm sau, tại trụ sở công an quận, sơ đồ tổ chức trên bảng trắng dần hình thành – Lâm, Khánh, và tên giao hàng Đức được nối bằng những mũi tên đỏ. Tất cả đều dẫn về một cái tên chưa xuất hiện: “anh cả”. Phòng kỹ thuật đang phục hồi dữ liệu điện thoại của Đức, nhưng Lâm vẫn giữ im lặng – không phải vì lì, mà vì sợ người phía sau biết hắn bị bắt.
Đúng lúc đó, điện thoại ông Tâm rung lên. Một giọng đàn ông trầm khàn vang lên: “Chào ông Tâm, chắc ông đang vui vì mới bắt được vài thằng tép riu. Nhưng tối nay con trai ông có về nhà an toàn không?” Cuộc gọi cúp ngay. Ông Tâm đứng yên như hóa đá. Tùng – con trai ông, đang học năm ba Đại học Kiến trúc. Dương lập tức bố trí người canh gác quanh nhà ông.
Ông Tâm quyết định tung tin giả rằng Lâm và Khánh sẽ bị di lý lên trại tạm giam Long Thành vào tối mai và chúng đang bắt đầu khai. Đêm đó, chiếc xe chở phạm nhân lao vào bẫy. Hai xe máy chặn đầu, ba tên bịt mặt nhảy xuống, một xe Innova chặn đuôi. Ông Tâm ném lựu đạn khói, xe cảnh sát từ hai đầu đường lao tới. Ba tên bị bắt – chính là đàn em của “anh cả”. Một trong số chúng khai nhận “anh cả” từng là cảnh sát hình sự, tên Trọng, bị kỷ luật năm 2006 vì nhận tiền bảo kê, sau đó biến mất.
Rồi một phong bì được gửi đến trụ sở, bên trong là tấm ảnh cũ chụp vợ ông Tâm dắt tay con trai lúc bé. Phía sau ẩn hiện bóng người đàn ông đeo kính mát. Dòng chữ dưới ảnh:……………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẨN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Thời gian không quên ai. Ký ức là thứ quý giá – và cũng là gót chân Achilles của ông.”
Ông Tâm quyết định dụ Trọng ra bằng cách làm hắn tin rằng nội bộ đang bị phản bội. Một tin nhắn trên diễn đàn kín: “Có thằng đang định lật bài. Nội bộ bắt đầu dò rỉ.” Kèm theo đoạn ghi âm cắt ghép từ buổi hỏi cung Lâm. Ngay trong đêm, một người giả làm vệ sinh đột nhập khu tạm giam, vứt lại gói hàng chứa bông tẩm thuốc ngủ và mẩu giấy: “Im lặng hoặc chết.”
Trọng đã tin. Hắn xuất hiện tại quán cà phê vùng ngoại thành để nhận một gói hàng. Từ xa, ông Tâm nhìn thấy hắn – tóc hoa râm, áo khoác xám, kính đen giữa trời tối. Trọng biết mình bị theo dõi. Hắn gọi cho ông Tâm: “Có giỏi thì tới gặp tôi một mình, ở chỗ cũ, chỗ chúng ta từng chia nhau gói xôi gà năm 2003.”
Khu đất trống ven hồ Yên Sở, 23h11. Trời mù mịt, gió lạnh lùa qua bụi lau. Trọng đứng chờ, áo khoác xám, vẫn đôi kính đen quen thuộc. Ông Tâm đến một mình. Hai người đàn ông đối mặt giữa sương mù.
“Tôi chưa bao giờ đến muộn với ông, phải không?” Trọng nói.
“Nhưng ông đến muộn với chính mình.” Ông Tâm đáp.
“Lâm sắp khai rồi.”
“Nó sẽ không dám. Nó biết vợ con nó sẽ không còn nguyên vẹn.”
“Lũ như ông – miệng nói gia đình nhưng tay thì giết người vô tội.”
“Không ai vô tội cả. Họ chọn đứng yên khi thấy bất công. Họ cúi đầu khi thấy người khác bị hại. Đó là đồng lõa.”
“Còn ông – ông chọn phản bội ngành.”
“Tôi chỉ đổi phe, không đổi lý tưởng. Cái hệ thống ông trung thành ấy, có nuôi được vợ ông lúc bà ấy bị bệnh không? Có cho con trai ông một công việc tử tế không?”
Ông Tâm không đáp. Trọng rút súng dí vào ngực ông. Nhưng hắn không bắn. “Tôi sẽ không bắn ông – vì ông là thứ cuối cùng còn nhắc tôi rằng tôi từng là người tốt.” Hắn hạ súng, quay đi, bóng dần tan vào sương mù.
Sáng hôm sau, một phong bì màu xám được gửi đến trụ sở. Bên trong là thẻ nhớ chứa video quay lén một căn phòng lớn, nơi một nhóm đàn ông đang trao đổi hàng hóa. Giọng nói trầm đục: “Lô tới đêm 18, không qua sân bay, xe chuyển thẳng bằng xe lạnh. Người bên cửa khẩu đã bật đèn xanh.” Trong video có ít nhất ba nhân vật đang bị truy nã.
Đêm 18, tại nhà kho cũ ở Vendo, toàn bộ đèn sáng rực khi cánh cửa xe đông lạnh vừa mở. Cảnh sát xuất hiện, bắt giữ chín đối tượng. Trọng không có mặt ở đó – nhưng ông Tâm biết hắn đã tự xóa mình khỏi hệ thống. Dương đưa cho ông một tấm ảnh mới chụp từ máy quay gần hiện trường: Trọng đứng lặng phía xa, sau rặng che, không bước vào cũng không bỏ đi, chỉ đứng nhìn.
Một tuần sau, tại một thị trấn nhỏ vùng cao phía bắc, có người đàn ông ngoài 50 tóc điểm bạc đang rửa chén sau quầy ăn. Gã ít nói, sống một mình. Nhưng mỗi tối, trước khi đóng cửa, gã luôn đốt một nén hương trước chiếc hộp gỗ nhỏ – bên trong là tấm hình cũ chụp hai người đàn ông ngồi ăn xôi gà bên bờ hồ.
Ông Tâm về hưu thật sự. Trên bàn làm việc của Dương giờ là bức thư tay: “Chính nghĩa không phải là vung gậy bắt người. Nó là lựa chọn không làm ngơ, kể cả khi chẳng ai biết mình đang làm gì.” Hằng đã chuyển sang tổ huấn luyện, dạy những tiếp viên trẻ kỹ năng phòng vệ và cách nhận biết nguy cơ. Khi một học viên hỏi cô có sợ không, cô mỉm cười: “Có, nhưng em cũng học được rằng khi mình dám lên tiếng, luôn có người đứng phía sau bảo vệ mình – dù người đó có thể chẳng ai biết tên.”
Trên góc bàn nhỏ nơi sân nhà ông Tâm, chiếc radio cũ phát bài hát quen thuộc. Ông nhắm mắt dựa lưng vào ghế, nghe tiếng lá xào xạc và thầm nghĩ: cuộc đời này dù đi đến đâu, nếu còn giữ được phần người trong mình, thì vẫn chưa là muộn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!