Ngày Hạ Huyệt Vợ, Mẹ Tôi Khóc Ngất: “Con Dâu Số Khổ Quá!” — Bỗng Một Giọng Nói Vang Lên: “Bà Diễn Đủ Chưa?”

Hôm nay là ngày hạ huyệt vợ tôi. Mẹ tôi khóc ngất ngay bên cạnh huyệt mộ, nước mắt chảy dài trên má, miệng cứ lẩm bẩm hoài: “Con dâu số khổ quá! Con ơi… mẹ thương con lắm…”. Cả đám tang im phăng phắc. Bỗng một giọng nói lạnh lùng vang lên rõ mồn một giữa trời chiều gió lạnh: “Bà làm diễn viên chính được rồi đấy.”

Tôi đứng sững. Tim đập thình thịch. Không ai biết giọng nói ấy từ đâu tới. Mẹ tôi ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, mặt tái mét. Họ hàng nhìn nhau. Hàng xóm thì thầm. Chỉ có tôi là biết, cái giọng ấy không phải ngẫu nhiên. Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa hiểu hết. Sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì mọi người đang thấy.

Ba năm trước, tôi cưới Lan. Lúc đó mẹ tôi không đồng ý. Bà nói thẳng: “Nhà nó nghèo, bố mẹ làm thuê, lấy về chỉ thêm miệng ăn.” Nhưng tôi nhất quyết. Chúng tôi cưới nhau trong một căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Tháng đầu còn êm, nhưng chỉ sau vài tuần mẹ bắt đầu soi mói. Bữa cơm nào bà cũng chê Lan nấu mặn, nấu nhạt, hoặc “sao không biết hầm xương cho ngọt”. Tiền điện tháng nào cũng bị bà nhắc: “Hai đứa xài điện nhiều quá, tiền đâu ra mà trả.” Tiền học của đứa cháu họ bên ngoại, mẹ cũng bắt Lan góp. Tôi đi làm xa, về muộn. Mỗi lần về nhà chỉ thấy Lan gầy hơn, mắt thâm quầng.

Rồi đến chuyện tiền bạc. Tôi vay ngân hàng mua xe máy để đi làm, mỗi tháng trả gần ba triệu. Mẹ bảo: “Vợ m/ày phải đóng góp chứ, không lẽ một mình mày gánh.” Lan đưa hết lương. Tháng nào thiếu, mẹ lại cáu: “Lấy chồng về chỉ biết ăn.” Có lần Lan ốm sốt, tôi muốn đưa đi viện, mẹ nói: “Cảm cúm thôi, nằm nhà uống thuốc là được, viện phí đắt lắm.” Lan nằm ở nhà ba ngày, rồi tự khỏi. Nhưng từ đó sức khỏe bà ấy yếu dần.

Tôi vẫn nhớ bữa cơm tối hôm ấy. Mẹ ngồi đầu bàn, Lan ngồi cuối. Mẹ bảo: “Mai mày đi chợ mua đồ cúng ông bà, nhớ chọn thịt ngon, đừng mua đồ rẻ.” Lan gật đầu. Tôi nhìn vợ, thấy đôi tay gầy guộc đang gắp rau. Tôi định nói gì đó thì mẹ đã chuyển chủ đề sang chuyện nhà hàng xóm. Không ai trong gia đình hiểu chuyện gì đang xảy ra với Lan lúc ấy. Tôi cũng không.

Rồi Lan có bầu. Tôi mừng lắm. Mẹ cũng cười, nhưng chỉ được vài tuần. Bà bắt đầu bảo: “Có bầu rồi thì phải ở nhà, đừng đi làm nữa, để dành sức nuôi cháu.” Lan muốn giữ việc, vì chúng tôi cần tiền. Mẹ cáu: “Không nghe lời thì đ/ẻ n/on đấy.” Lan nghỉ việc. Tiền nhà thiếu hụt. Tôi phải làm thêm ca đêm. Có đêm về thấy Lan ngồi một mình trong bếp, mắt đỏ hoe. Tôi hỏi, bà ấy chỉ cười: “Không sao, em mệt thôi.”

Đến tháng thứ năm, Lan bị đau bụng dữ dội. Tôi đưa đi bệnh viện. Bác sĩ nói nguy cơ sảy thai cao vì stress và thiếu dinh dưỡng. Mẹ đứng ngoài hành lang, nói với dì tôi: “Số nó khổ thật, lấy chồng về toàn gặp chuyện.” Tôi nghe được. Lúc đó tôi chỉ nghĩ mẹ lo lắng. Nhưng đến rất lâu sau tôi mới biết những lời ấy sâ/u c/ay đến mức nào.

Lan giữ được thai. Nhưng sau khi sinh, sức khỏe suy sụp. Bé gái chúng tôi yếu, phải nằm lồng kính. Viện phí chồng chất. Tôi vay thêm. Mẹ góp một ít, rồi bảo: “Tiền này sau này con trả lại mẹ.” Lan ở nhà chăm con, vừa phải nấu cơm cho cả nhà, vừa phải nghe mẹ phàn nàn mỗi ngày. Có lần mẹ nói to trước mặt hàng xóm: “Con dâu nhà tôi yếu lắm, làm gì cũng chậm.” Lan đứng trong bếp, tôi thấy vai bà ấy rung nhẹ.

Một năm sau, Lan đột nhiên sốt cao. Chúng tôi đưa đi viện. Bác sĩ nói viê/m ph/ổi nặng, thể trạng quá yếu. Tôi ở bên giường. Mẹ cũng đến, khóc: “Con dâu ơi, mẹ thương con.” Lan nhìn mẹ, môi run, không nói gì. Ba ngày sau, Lan ra đi. Tôi ôm con, ngồi im trong phòng bệ/nh. Mẹ khóc to hơn ai hết.

Ngày đưa ta/ng, cả họ hàng đến. Mẹ đứng cạnh qu/an t/ài, kh/óc ng/ất. Bà ôm tôi: “Con ơi, vợ con số khổ quá. Mẹ cũng khổ vì nó.” Tôi không nói được lời nào. Trong đầu chỉ toàn hình ảnh Lan ngồi một mình trong bếp, đôi tay gầy guộc.

Hôm nay, lúc hạ huyệt, mẹ lại khóc như thế. Bà quỳ xuống đất, đấm ngực: “Con dâu số khổ quá! Con về với ông bà nội đi…” Mọi người xúm vào nâng mẹ dậy. Không khí nặng nề. Tôi nhìn xuống huyệt, thấy qu/an tà/i từ từ được hạ. Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Và rồi giọng nói ấy vang lên.

Tôi quay phắt lại. Không thấy ai. Mọi người cũng quay nhìn quanh. Mẹ tôi cứng đờ. Giọng nói ấy lạnh tanh, rõ ràng như đang đứng ngay cạnh: “Bà làm diễn viên chính được rồi đấy.”

Tôi bước tới, nhìn mẹ. Bà run rẩy. “Ai… ai nói thế?” Mẹ hỏi. Không ai trả lời. Chỉ có gió thổi qua những ngôi mộ xung quanh.

Tôi không ngờ người đứng sau tất cả lại là…

……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

…lại là chính em gái của Lan.

Em gái Lan tên Hương. Cô ấy đứng phía sau đám đông, cầm điện thoại. Giọng nói vừa rồi chính là đoạn ghi âm cô ấy vừa phát qua loa nhỏ giấu trong túi. Hương bước ra, mắt đỏ nhưng giọng lạnh: “Cô muốn nghe hết không?”

Mẹ tôi mặt trắng bệch. Hương bấm máy. Một đoạn ghi âm khác vang lên. Lần này là giọng mẹ tôi, rõ mồn một, đang nói chuyện với dì tôi cách đây nửa năm: “Con dâu nó yếu thế này thì chết đi cho rồi, đỡ phải nuôi. Nhà mình khổ vì nó quá. Có bầu thì đẻ non cho xong.” Dì tôi trả lời gì đó không rõ. Rồi mẹ cười khẩy: “Nó chết thì thằng con tôi lấy vợ khác, đỡ phải khổ.”

Cả đám tang im thin thít. Tôi đứng chết lặng. Hương nhìn tôi: “Chị Lan biết hết. Chị ấy để lại điện thoại cho em, bảo nếu có chuyện gì thì mở ra.”

Tôi run tay lấy điện thoại Hương đưa. Trong đó còn nhiều đoạn nữa. Có đoạn mẹ bảo Lan: “Mày đẻ xong mà không khỏe thì đừng ở đây nữa.” Có đoạn mẹ nói với tôi sau lưng: “Vợ mày làm gì cũng chậm, không bằng vợ thằng Hùng bên hàng xóm.” Có đoạn mẹ gọi điện cho chủ nhà trọ cũ của Lan, hỏi về nợ nần của bố mẹ vợ tôi, rồi cười: “Nhà nghèo thì khổ là phải.”

Tôi ngồi sụp xuống cạnh mộ. Bé gái trong tay dì tôi khóc oe oe. Mẹ tôi quỳ xuống, khóc thật sự lần này, nhưng không còn ai tin. Họ hàng nhìn bà như nhìn người lạ. Hàng xóm thì thầm rồi bỏ đi dần.

Hương kể tiếp. Lan biết mình không qua khỏi. Trước khi vào viện lần cuối, chị ấy ghi âm tất cả những gì mẹ tôi từng nói, rồi gửi cho em gái. Chị ấy viết một lá thư ngắn: “Anh ơi, em không trách anh. Em chỉ muốn anh biết sự thật. Hãy chăm con thật tốt. Đừng để con khổ như mẹ.”

Tôi đọc thư trong lúc trời tối dần. Mọi người đã về hết. Chỉ còn tôi, Hương, và mẹ tôi. Mẹ khóc nức nở: “Mẹ không muốn thế… mẹ chỉ…”. Tôi nhìn bà, không nói được lời nào. Trong đầu chỉ toàn hình ảnh Lan ngồi trong bếp, đôi tay gầy, mắt nhìn xuống sàn nhà.

Ba tháng sau, tôi chuyển nhà. Mang con theo. Mẹ gọi điện nhiều lần, tôi không nghe. Có lần bà đến tận nơi, đứng ngoài cửa khóc. Tôi nhìn qua khe cửa, thấy bà già đi rất nhiều. Nhưng tôi không mở. Trong nhà, con tôi đang ngủ. Tôi ngồi bên cạnh, nghĩ đến Lan.

Đôi khi ban đêm, tôi vẫn nghe như có tiếng vợ gọi tên. Tôi biết đó chỉ là ảo giác. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ cái ngày hạ huyệt ấy. Nhớ giọng nói lạnh lùng vang lên giữa đám tang. Nhớ khuôn mặt mẹ khi đoạn ghi âm phát ra. Nhớ ánh mắt Lan lúc còn nằm trên giường bệnh, nhìn tôi như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng không nói.

Giờ đây, mỗi lần nhìn con gái cười, tôi lại thấy bóng dáng Lan. Con không biết mẹ nó đã trải qua những gì. Tôi cũng không kể. Chỉ lặng lẽ nuôi con, trả hết những khoản nợ còn lại. Đôi khi ngồi một mình, tôi tự hỏi nếu ngày ấy mình mạnh mẽ hơn, nếu mình đứng ra bảo vệ vợ nhiều hơn, liệu mọi chuyện có khác không. Câu trả lời thì chẳng bao giờ có.

Mộ Lan giờ đã có cỏ mọc. Tôi thỉnh thoảng đến thắp hương. Không mang mẹ theo. Cũng không mang theo ai. Chỉ một mình. Đặt bó hoa xuống, ngồi im một lúc. Gió thổi nhẹ. Tôi thì thầm: “Em ơi, anh biết rồi.” Rồi đứng dậy, về nhà với con.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!