Bị Bao Vây Tứ Phía, Quân Pol Pot T;ử Thủ Trong Tu;yệt Vọng Và Cái Kết Định Mệnh……

Bị Bao Vây Tứ Phía, Quân Pol Pot T;ử Thủ Trong Tu;yệt Vọng Và Cái Kết Định Mệnh……
Mờ sáng ngày 28 tháng 12, tất cả bừng tỉnh do những cơn bão lửa. Pháo 155 và 130 của Sư đoàn 572 mở màn. Tôi ngồi giao hội căng địa bàn, nghe tiếng pháo gầm, biết rằng chiến dịch đã bắt đầu. Chúng tôi là lính trinh sát Sư đoàn 307, và câu chuyện của tôi bắt đầu từ đây, từ những ngày tháng khốc liệt nhất trên đất Campuchia.
Đường đạn pháo 130mm đi căng, tiếng rít rất dễ sợ, tiếng nổ đanh và mảnh bay ào ào. Tất cả chúng tôi đều hồi hộp, nghe tiếng pháo biết là của ta mà vẫn hồi hộp như thường. Lúc ấy không còn ai phân biệt được hướng đi của đơn vị nào vì hầu như tứ hướng đã nổ. Nhiệm vụ của chúng tôi là hỗ trợ cho phía Bắc đường 19, không cho địch đánh tập hậu. Tiếng súng càng lúc càng rộ, pháo binh vẫn bắn ở mức độ cao và liên tục. Chúng tôi ngồi chờ mà suốt cả ruột, không ai quan tâm đến ăn trưa vì biết rằng mọi sự đã bắt đầu.
Khoảng 2 giờ chiều, chúng tôi nghe tiếng trực thăng bắn xung quanh vị trí của mình. Bốn chiếc trực thăng loại đầu nhọn của Mỹ bay ngang qua đầu đội hình với tốc độ cao, chỉ cao hơn ngọn cây, thấy luôn cả những con đinh ốc ở dưới bụng máy bay. Chúng bắn dọc đường 19. Tiếng xe tăng đã lộ rõ, bỗng tôi nghe tiếng nổ chát chúa và sau đó là hỏa lực cá nhân. Sau này mới biết là chúng phục kích xe tăng của ta mất hai chiếc. Đạn pháo tăng bắt đầu nã hai bên đường, đạn 12 ly 7 trên xe tăng cũng bắn như mưa.
Chúng tôi được lệnh xuất kích ra đường, bám theo các con suối nhỏ để tiếp cận đường 19. Với điều kiện khi không nghe tiếng tăng nữa, vượt qua làn đạn của phe ta, chúng tôi ra đến đường, dùng mật hiệu màu đỏ làm dấu. Tôi vẫy cờ và tay làm hiệu, khi xe tăng ngang qua, xạ thủ súng máy chỉ hỏi có một câu: “Lính 30 hả?” Cả đội hình tiểu đoàn tràn qua hai bên đường, đứng bảo vệ cho xe tăng tiến.
Đoàn xe của Sư đoàn 309 khá dài, bao gồm cả xe tăng và thiết giáp. Tôi thấy anh bạn trinh sát 309 mang ký hiệu H2, gặp tôi anh hỏi: “Sao mày đi với 95 mà đứng đây?” Tôi chỉ cười vì không kịp trả lời, xe chạy nhanh và đường quá bụi. Bỗng thấy một vật gì từ trên xe bay xuống chỗ tôi – gói thuốc Đà Lạt khoảng 10 điếu. Ôi, điều kỳ diệu! Nhanh như một tia chớp, mấy ông 95 đứng cạnh nhìn qua tôi và nhoẻn miệng cười. Sau làn khói trắng là những gương mặt tươi tỉnh. Súng vẫn nổ nhưng ở mức độ vừa phải.
Tôi nhìn thấy gương mặt của tham mưu trưởng Sư đoàn trên chiếc xe Jeep. Thấy tôi, ông cho dừng xe và bốc bốn thằng tôi đi luôn cùng xe với ông. Lên xe tôi mới biết E307 hành tiến sau 309 và khi đến Poke, 307 sẽ trở thành chủ công. Đoàn xe 307 tiếp tục hành quân về phía trước, tôi đi cùng ban tham mưu sư đoàn trên chiếc xe GMC của ban tác chiến. Qua Poke chừng 5km, tôi thấy con bò nằm chết bên đường, xung quanh vẫn bay mùi khét. Phía sau có một đoàn xe đang vượt trái và tiến lên – là xe của E29 đang vượt lên để dẫn đầu đội hình.
Trời gần tối, tôi đi theo xe của Trinh sát 95. Xe dừng lại nghỉ bên đường. Nhưng chúng tôi đâu có yên. Lệnh của sư đoàn điều một lực lượng trinh sát khoảng 10 người do anh Hải xe phó chỉ huy đi nắm tình hình địch xung quanh. Tôi lần mò trong đêm tối dọc hai bên đường, thấy chúng vứt lại vũ khí đạn dược rất nhiều. Chứng tỏ đây là một cuộc rút chạy vội vã. Chúng tôi ẩn vào các nhà dân bỏ hoang, phát hiện có một nồi thịt heo còn nóng nhưng chúng tôi không dám ăn. Anh em dùng lương khô cho bữa tối.
Đêm tĩnh lặng vô cùng, hoàn toàn không nghe thấy tiếng súng. Theo linh tính, chắc chắn điều gì đó đang xảy ra. Phán đoán của sư đoàn không sai chút nào. Khoảng 3 giờ sáng, chúng tập kích vào đội hình ta với lực lượng khoảng một tiểu đoàn. Nghe tiếng súng nổ cả một góc trời. Chúng tôi ngồi dậy, mở máy và nhận lệnh chuẩn bị chiến đấu. Cách chúng tôi chừng hơn 200m phía Bắc đường 19, địch cũng đang di chuyển nhiều quân. Pháo binh ta ở hướng Tà Keo bắt đầu chi viện. Những tiếng nổ nhức óc kinh khủng, nổ liên tục trong khoảng 15 phút.
Sau khoảng 30 phút, hướng Nam đường 19 chỉ còn nghe tiếng lẹt đẹt. Địch lại tấn công phía Bắc đường 19, hầu như hỏa lực của ta bắn áp đảo chúng. Tôi mới biết hướng chúng đi là vào D2 của E95. Lúc này có dùng 12 ly 7, có lẽ do bị đánh phủ đầu nên chúng không kịp trở tay và phải rút sớm. Chúng bỏ chạy về hướng đường cũ, mang vác khiêng đồng bọn đi qua trước mặt chúng tôi chừng 50m.
Sáng hôm sau, tôi được gọi lên ban trinh sát sư đoàn. Tại đây, tôi được trưởng ban trinh sát sư đoàn thay mặt tham mưu trưởng bổ nhiệm chức B phó thay cho anh Tiến vừa hy sinh trên hướng E94. Anh Trường động viên tôi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, nhưng anh cũng băn khoăn: mới đầu chiến dịch mà đơn vị đã bị tổn thất như vậy, không biết sẽ ra sao. Nhìn dáng đi vội vàng của anh, tôi hiểu đơn vị trinh sát đã được giao nhiệm vụ quá sức mình.
Chúng tôi tiếp tục hành quân. Đến bung lung, D7 E29 và D7 E31 cùng hai tăng hai thiết giáp tách khỏi đội hình. Tôi nhảy khỏi xe của D7 E29, cùng tổ trinh sát của E31 lên xe thiết giáp cuối cùng của đội hình. Đi cùng xe với thủ trưởng của Quân khu 5 chỉ huy cuộc hành quân tiến về Bon Sai. Đoạn đường này không xấu, hai bên đường là khu dân cư nên rất trống trải. Không gặp sự kháng cự nào, hai bên đường thùng chứa vũ khí của địch vứt ngổn ngang.
Đến đầu phum Cali, địch xuất hiện bắn xối xả về phía ta. Nhanh như chớp, các xạ thủ súng máy trên thiết giáp và pháo tăng quay nòng bắn liên tục. D7 E31 rời khỏi xe và tấn công, D7 E29 nằm tại trận địa triển khai hai bên sườn đội hình. Trận cối của hai đơn vị nhanh chóng lấy phần tử và bắn. Oanh liệt và hùng dũng nhất là các bác xe tăng, vừa bắn vừa càn, nhà cửa đổ xuống rồi lại chồm lên. Trong máy bộ đàm, vị chỉ huy quân khu liên tục chỉ huy.
Tôi thấy một nam và một nữ bị đạn súng máy của tăng bắn nát người, ôm trong tay khẩu AT và khẩu AK. Một thằng tốt nữa đang bị thương nằm sấp, hai tay cào cấu đất, giống lên những tiếng khò khò. Bộ binh đã thu súng của thằng này. Anh em ta quay lại, tôi tiếp cận sâu vào trong phum cùng các sĩ quan, bước qua những xác chết của địch. Quang cảnh nơi đây nói lên tình hình địch đang tháo chạy về hướng sông Bon Sai.
Đoàn hành quân tiếp tục. Càng vào sâu, thấy sự trù phú hơn ngoài biên giới. Nhà cửa khang trang hơn, rừng cao su đang thay lá. Cách thị xã Bon Sai không xa, pháo thủ xe tăng báo về thấy một chiếc xe của địch đang chạy. Một M113 được điều lên truy kích, nhưng việc không thành vì chúng chạy nhanh hơn. Cuối cùng phải tiêu diệt chiếc xe loại dân sự nhỏ bị khẩu súng máy trên M113 bắn thành cục sắt cháy bên đường. Khi chúng tôi đến, những thân hình co quắp, mỡ người nhỏ xuống gặp lửa kêu lên xèo xèo. Anh em bỏ lương khô, nuốt chẳng trôi.
Tiến vào Bon Sai, một cảnh tượng vừa trù phú vừa hoang tàn. Những ngôi nhà cổ xưa với sân lát đá quay ra bờ sông, nước chảy lững lờ thơ mộng. Nhưng hoang tàn nhà cửa bị bom ta hôm qua, xác lính Pôn Pốt nằm ngổn ngang khắp nẻo đường. Quạ đen thỉnh thoảng bay lên kêu não nùng. Lệnh rút quân, đoàn xe quay đầu. Trên đường về, bụi màu đỏ của đất bazan phủ trên những người lính.
Ngày 4/1, chúng tôi lại lên đường đánh chiếm Xiêm Băng. Chúng tôi chia thành hai cánh quân: một bộ phận theo đường sông, một bộ phận theo đường bộ quốc lộ 13. Đoàn thuyền ngược dòng sông Mê Kông. Dòng sông chảy lững lờ êm ả, trĩu nặng phù sa. Tôi nhớ đến dòng sông quê nhà, dòng sông ấy nơi mẹ đã sinh ra tôi. Cảnh sắc nơi đây khiến tôi bồi hồi, những bờ lau sậy phất phơ, những cánh cò trắng, chim le le, chim sếu. Nhưng dọc đường chúng tôi không gặp sự kháng cự nào.
Gần 3 tiếng ngược dòng, chúng tôi gặp anh em 309. Hai bên nhập đội hình. Đến thị xã Xiêm Băng, một thị xã hoang tàn, đường giao thông hư hại. Nhìn cảnh thành phố không một bóng người, chúng tôi thấy điều gì khó tả. Lực lượng được tỏa ra truy quét các khu vực xung quanh, nhưng hình như chúng đã rút lui hết sang bên kia dòng sông………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Sáng ngày 7/1, chúng tôi vượt sông Mê Kông bằng phà ghép sà lan. Phà từ từ rời bến, nhè nhẹ lướt nước sang sông. Đến giữa dòng, sông Mê Kông không còn cái vẻ hiền hòa thơ mộng, dòng chảy hung dữ với những xoáy nước. Đứng trên xà lan nhìn lại bờ đông, tôi có cảm tưởng một sự ngăn cách giữa chúng tôi với đất mẹ Việt Nam. Bầu trời trong xanh, bờ đông lùi dần, bờ Tây hiện rõ.
Lên bờ, lần đầu tiên chúng tôi gặp dân Campuchia – những thân hình ốm nhách, mặt mày xanh xao, những con người đứng bên bờ vực diệt chủng. Họ tập trung thành từng nhóm vài chục người, đôi mắt ngơ ngác đầy sợ hãi. Chúng tôi lọc theo độ tuổi để tuyên truyền. Gần trưa, ta phá kho thóc cứu đói cho dân. Lúa từ trong kho ảo ra ngập cả chân, dân chúng lấy mọi thứ có thể đựng, xúc lấy xúc để như chưa bao giờ được xúc lúa.
Sau đó, chúng tôi lên đường theo đường 126 về thị trấn chết. Hai bên toàn rừng khộp, đường quá xấu. Trên đường đi, một tên Pôn Pốt vác khẩu B40 đang nấp sau cành cây chuẩn bị bắn vào chiếc xe hậu cần, bị tham mưu trưởng E95 phát hiện, ông chụp khẩu B40 của một anh lính và tiêu diệt ngay tên này.
Đêm 7/1, tôi nhận được ba lá thư từ nhà. Tôi nhớ mẹ, nhớ em, nhớ người con gái đang chờ tôi bên bờ sông quê. Tôi thiếp đi trong mơ. Sáng hôm sau, tại sở chỉ huy E95, qua bản tin Đài Tiếng nói Việt Nam, chúng tôi biết thủ đô Phnom Penh đã được giải phóng vào lúc 11h30 ngày 7/1. Cả sở chỉ huy xúc động, những giây phút lặng im. Ai cũng thấy vui vì cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam đã đến hồi kết thúc.
Nhưng cuộc đời lính chỉ mới bắt đầu. Đội hình xuất phát, toàn E95 với đội hình D1, D2, D3 và E bộ. Trinh sát đi đầu đội hình. Khoảng 9 giờ, tôi thấy anh Hùng trinh sát D1 chạy lùi lại với vận tốc rất nhanh, bám vào một thân cây khộp to bên phải vệ đường. Tôi biết điều gì đã xảy ra. Đội hình trinh sát bị hỏa lực địch che phủ bởi những loạt đạn 12 ly 7, B40, B41, DKZ. Hai bên đường nổ tung. Có những anh em ngã xuống ở loạt đạn đầu tiên của địch.
Tôi cùng anh Bình trinh sát C1 bám theo những gốc cây to, bắn về phía trong rừng. Từng nhóm địch ào ra mặt đường. Anh Hùng men theo bìa rừng vừa chạy vừa bắn, nhưng khi cách tôi khoảng 5m, anh bị miếng cối của địch nổ trên mặt đường cắt đứt chân trái. Anh vừa bò vừa bắn vào những tên địch đang áp sát. Anh Nho trinh sát 95 từ phía bên phải bắn vào toán địch, lăn mấy vòng trên mặt đường tiếp cận với anh Hùng, kéo anh Hùng vào bên vệ đường rồi băng bó. Tôi và anh Bình bắn áp chế địch. Phần dưới chân của anh Hùng chỉ còn dính một vài miếng da.
Khẩu đại liên của địch bắn ra từ trong rất rát. Cảnh đau lòng nhất là ba anh em hy sinh trước họng súng đại liên của địch, trong đó có xe trưởng C2. Khẩu đại liên này đặt trên một ụ mối to có khoét một lỗ châu mai. Ban đầu chỉ có một anh bị thương, anh khác bò lên băng bó và cả hai hy sinh ở loạt đạn sau. Thấy vậy, xe trưởng C2 tưởng là anh em bị thương, cho bắn hỗ trợ và bò lên ứng cứu, nhưng không biết đó là họng súng đại liên của địch. Anh Nghĩa y tá C2 cũng bị thương vào mông, chỉ tay về hướng khẩu đại liên rồi ngất xỉu.
Phía sau, thủ trưởng năng chính trị viên D1 cùng một số anh em C1 chi viện lên. Anh Nhân tiêu diệt khẩu đại liên của địch bằng hai quả B41 liên tiếp. Hai tên địch bị xích, khẩu đại liên chết tại chỗ. Sau trận này, anh Nhân phải về tuyến sau vì tai ù, ra máu và sau đó xuất ngũ.
Bốn liệt sĩ trinh sát của ta nằm trên mặt đường, hầu hết bị 12 ly 7, trong đó có người đồng hương của tôi. Một làn đạn 12 ly 7 quét ngang qua mặt đường khi chúng tôi nhào ra đưa anh em vào phía trong, đạn cày trên mặt đường rất gần. Anh Siêu chỉ cho một chiến sĩ bắn về phía trước hai quả B, nhưng toàn nổ trên cây. Sau này mới biết C1 phát hiện khẩu 12 ly 7 của địch đặt trên một cây bằng lăng khá to bắn xuống đội hình ta. Anh Siêu nhào ra đường chỉ mục tiêu cho anh em 12 ly 7 bắn. Một thằng Pôn Pốt bị treo trên cành bằng lăng, đầu thú xuống đất và bị tiêu diệt.
Trận chiến kéo dài hơn 1 giờ, để lại nhiều suy nghĩ. Nhìn những anh em trinh sát ngã xuống ở những loạt đạn đầu tiên, anh em C2 bị chúng đánh áp đảo trong khoảng 5 phút đầu gây nhiều thương vong. Địch nhào ra đường, khẩu AK báng gấp trên tay không thể làm gì với hỏa lực của địch bắn cày nát mặt đường. Lần đầu tiên trong đời lính, tôi bắn một trận hết gần hai cơ số đạn. Không phải nghe kể, tôi thấy người bị xích chung với súng, cảnh chạy thoát thân của địch bằng mọi giá.
Sau trận đánh này, đội hình E95 được lệnh dừng lại. Thương binh được chuyển về bờ sông Mê Kông, từ đây trực thăng cứu thương sẽ chuyển về tuyến sau. Anh em liệt sĩ cũng được trực thăng đưa về Đức Cơ. Chuyến bay cuối cùng rời bờ sông vào chiều tối. Khi đuôi máy bay nhấc lên và từ từ rời khỏi mặt đất, nước mắt tôi tự nhiên tuôn trào. Trên chuyến bay này, tôi đã mất rất nhiều anh em thân thiết. Toàn đội hình trinh sát hy sinh 8 người.
Qua khai thác tù binh, ta biết một lực lượng địch khoảng 400 tên đã chặn đánh ta trên đường 126. Sở chỉ huy F-307 cho dừng đội hình, chờ các đơn vị trợ chiến như tăng, pháo vượt sông chi viện mới hành tiến tiếp. Đại đội 2 D1 sau trận đánh chỉ còn khoảng 10 người, được rút về bộ phận dây bộ. Mãi đến tháng 7 năm 1979 mới có đợt bổ sung tân binh.
Đêm ấy, trăng đẹp. Tôi bố trí chung với anh em đặc công trấn giữ hướng đầu đường đi về thị trấn chết. Tôi không tài nào ngủ được, lúc nào mắt nhắm lại cũng thấy anh em, những đồng đội nằm lại trên con đường 126 miền Tây Campuchia. Tôi nhớ về dòng sông quê nhà, nhớ mẹ, nhớ em, nhớ người con gái đang chờ tôi. Và tôi tự hỏi: cuộc chiến này sẽ kết thúc khi nào? Bao nhiêu mạng người nữa sẽ nằm lại trước khi hòa bình thực sự đến? Nhưng tôi là lính, tôi không có quyền hỏi. Tôi chỉ biết tiếp tục bước đi, tiếp tục chiến đấu, và hy vọng một ngày nào đó, tôi sẽ được trở về bên dòng sông quê, bên mẹ, bên người con gái ấy.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!