Mẹ Việt 80 tuổi tìm sáu con lai Mỹ sau 50 năm: “Tôi có ch;ết cũng vui vì được gặp con

Mẹ Việt 80 tuổi tìm sáu con lai Mỹ sau 50 năm: “Tôi có ch;ết cũng vui vì được gặp con….
Tôi tên là Trần Thị Gái, năm nay tôi đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bạc trắng, bàn tay nhăn nheo, đôi mắt đã mờ nhưng trái tim tôi vẫn đau đáu về sáu đứa con lai Mỹ của tôi, những đứa con mà tôi đã không được gặp suốt 50 năm qua. Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khổ ở Bến Tre. Tôi không biết chữ, chưa từng đi học một ngày nào. 19 tuổi, tôi lấy chồng, sinh được một con trai tên Đặng. Nhưng cuộc hôn nhân ấy không bền, vài năm sau thì tan vỡ. Tôi phải đi làm thuê để kiếm sống. Rồi một người bạn giới thiệu tôi đến làm việc ở khu vực có lính Mỹ đóng quân. Tại đó, tôi gặp ông Lamb – một người đàn ông Mỹ đang làm quản lý kho, cũng là sếp của tôi. Ông lớn hơn tôi 11 tuổi, đã có vợ con ở Mỹ nhưng vợ ông ngoại tình với bạn ông. Đau khổ, ông tìm đến tôi. Ông thương hoàn cảnh của tôi, và chúng tôi về sống chung từ năm 1968.
Từ năm 1969 đến 1975, tôi sinh cho ông sáu đứa con liên tiếp: Cường, Trang, Vân, Tâm, Minh và Út Hằng. Vì sinh con dày quá, tôi phải thuê hai người vú nuôi – bà Ni và bà Yến, hai chị em ruột, quê ở Tây Ninh. Bà Ni lớn hơn tôi 11 tuổi, bà thương các con tôi lắm, tụi nhỏ gọi bà là má nuôi. Tôi coi bà như người nhà. Nhưng rồi tháng 4 năm 1975 đến. Lính Mỹ bắt đầu rút khỏi Việt Nam. Ông Lamb bắt buộc phải về nước. Lúc đó tôi đang mang thai Út Hằng 3 tháng, lại vừa nghe tin mẹ già ở quê lâm bệnh nặng. Ông Lamb bảo tôi đi Mỹ cùng ông, nhưng tôi lo qua đó không biết gì, lại không nỡ bỏ mẹ già ốm yếu, nên tôi quyết định ở lại. Trong tình thế cấp bách, ông mang theo ba đứa: Trang, Vân, Minh. Ông để lại ba đứa: Cường, Tâm và Út Hằng đang trong bụng tôi. Sau đó, tôi và ông mất liên lạc.
Tôi ở lại Sài Gòn, vừa nuôi con vừa chăm mẹ già. Cuộc sống khốn khó vô cùng. Bà Ni bảo tôi cho hai đứa con trai về quê bà ở Tây Ninh để đi học, không thì tội nghiệp chúng. Tôi thương con nên đồng ý. Đến năm 1978, bà Ni nói chính phủ có chính sách cho người có con lai đăng ký sang Mỹ. Nhưng tôi không có hộ khẩu nên không đăng ký được. Bà Ni bảo tôi hy sinh: viết đơn cho con cho bà, bà sẽ làm giấy khai sinh nhận nuôi ba đứa rồi đưa chúng sang Mỹ. Tôi tin bà. Tôi nghĩ: “Ba đứa kia đi được sung sướng, ba đứa ở lại khổ sở tội nghiệp, nên tôi cũng chịu.” Tôi chỉ xin bà một điều: “Em không cần chị trả ơn, em chỉ cần chị nhắc mấy đứa con em nó liên lạc với em, nó đừng quên em là được.” Trước khi đi, tôi dẫn ba đứa con đi sở thú chơi lần cuối, chụp một tấm hình kỷ niệm để chúng nhớ rằng chúng có mẹ ruột ở Việt Nam.
Rồi tôi tiễn từng đứa con sang Mỹ. Đến năm 1984, cả sáu đứa đều đã đi. Tôi hy vọng chúng sẽ sống tốt và sẽ viết thư về. Nhưng sau khi sang Mỹ, bà Ni không còn cung cấp cho tôi bất kỳ thông tin nào. Mọi liên lạc đứt đoạn. Tôi ở lại Sài Gòn, một mình với người con trai đầu lòng tên Đặng – đứa con của chồng trước. Đặng lấy vợ, có con, rồi ly hôn. Năm 2022, nó không may bị tai nạn, chấn thương sọ não, tinh thần bất thường, nằm liệt giường. Giờ đây, tôi và nó sống trong một căn nhà thuê chật hẹp ở quận 4, Sài Gòn. Mỗi ngày, tôi phải đút cơm cho nó, lo vệ sinh, vì nó không tự làm được gì. Cuộc sống của hai mẹ con trông chờ vào tiền trợ cấp hơn 1 triệu đồng mỗi tháng và sự giúp đỡ của hàng xóm. Thỉnh thoảng tôi đi bán vé số kiếm thêm, nhưng phải tất tả chạy về lo cho thằng Đặng. Nhiều đêm tôi ngồi khóc một mình. Tôi nói với nó: “Con ơi, nếu cuối cùng khổ quá không có tiền, tao mua thuốc chuột tao với mày uống, mày có chịu không?” Nó nói: “Má chết thì con chết theo má.” Nghe con nói thế, tôi đau lòng lắm. Tôi nghĩ nếu tôi chết thì ai nuôi nó? Vậy nên tôi gắng sống.
Ở tuổi 80 này, tôi chỉ có một mong ước duy nhất: được gặp lại sáu đứa con ở Mỹ một lần cuối. Tôi muốn biết chúng sống có khỏe không, có hạnh phúc không. Chỉ cần biết tin các con, tôi có chết cũng vui. Tôi không cần chúng giúp đỡ tiền bạc, tôi chỉ muốn nhìn thấy mặt chúng thôi. Nhưng tôi chẳng biết tìm đâu. Bà Ni đã mất, tất cả thông tin về các con cũng theo bà ấy biến mất. Năm 2023, tôi nhờ kênh Tuấn Vĩ “Kết nối yêu thương” đăng tin tìm con. Tôi đưa cho họ tấm hình ghép từ những tấm ảnh cũ của sáu đứa con mà tôi còn giữ được. Hàng ngàn người đã chia sẻ, hàng trăm người đã giúp đỡ. Tôi cũng nhận được khoảng 80 triệu đồng từ các mạnh thường quân để lo cho thằng Đặng. Nhưng mãi vẫn không có tin tức gì về các con.
Rồi khoảng hai năm sau, vào tháng 6 năm 2025, tôi nhận được một cú điện thoại. Là danh hài Thúy Nga, người cũng đang giúp tôi tìm con. Cô ấy nói đã tìm được một người con trai của tôi – Trần Trung Tâm. Tim tôi đập mạnh. Khi cuộc gọi video kết nối, tôi nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông trung niên trên màn hình. Ngay lập tức, tôi biết đó là con tôi. Nó giống cha nó quá. Tôi khóc, nhưng không vui nhiều, bởi tôi thấy ánh mắt nó xa lạ. Anh Tâm – tên nó là Nguyễn Minh Tâm bên Mỹ – nói tiếng Việt vẫn còn. Nó kể rằng nó và các anh chị em đã sống với cha ở Mỹ. Cuộc sống cũng không dễ dàng. Cha nó có vợ mới và 10 người sống chung trong một căn nhà nhỏ. Nó bảo tôi rằng bà Ni đã nói dối tôi. Thực ra các con tôi sang Mỹ theo diện bảo lãnh của cha chúng chứ không phải diện con lai. Bà Ni biết cách liên lạc với ông Lamb nhưng giấu tôi. Cha chúng mất 10 năm mới tìm được bọn trẻ để bảo lãnh sang.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi nghe nó kể, lòng tôi đau nhói. Nó kể sau khi sang Mỹ, bà Ni không cho chúng địa chỉ của tôi. Anh Cường từng viết thư cho tôi, nhưng bà Ni chỉ cho gửi thư đi mà không cho ghi địa chỉ ở Mỹ. Anh Cường còn kể rằng em gái Trang từng trộm hình của bà gái trong vali của cha để đem về phòng ngắm mỗi tối. Nhưng rồi thời gian trôi đi, tình cảm cũng phai nhạt. Anh Tâm nói rằng anh em bên đó không còn thân thiết như trước. Sau khi cha mất, anh Cường bảo: “Từ nay về sau không ai cần biết ai.” Họ sống cách biệt nhau. Tôi nghe mà tủi thân. Tôi đã mong chờ cả đời để được gặp con, và giờ gặp lại, tôi thấy sự xa cách, sự thờ ơ. Nó không hỏi tôi sống thế nào, không hỏi về cuộc đời tôi, nó chỉ kể chuyện nó. Nhưng có lẽ tôi không thể trách nó được. Nó đã sống ở Mỹ quá lâu, không có mẹ bên cạnh. Lỗi là do bà Ni, do hoàn cảnh, do chiến tranh.
Anh Tâm kể rằng anh và anh Cường hiện là thợ sửa xe. Anh Cường có một tiệm sửa xe nhỏ ở Florida, còn anh Tâm ở Utah, cách nhau xa. Ba người con trai vẫn còn liên lạc, nhưng những người khác thì không. Anh Tâm từng bị bà Yến – em của bà Ni – lừa mất hơn 4.000 đô la, nên anh không còn tin tưởng ai bên đó nữa. Tôi chỉ mong một điều. Tôi nói với nó: “Con liên lạc với mấy anh chị em rồi cho mẹ được gặp lại một lần thôi. Mẹ không cần tiền bạc gì đâu. Mẹ già rồi, sống được chừng này nữa thôi. Chỉ muốn nhìn thấy mặt các con một lần cuối.” Nó hứa sẽ cố gắng. Nhưng tôi không biết lời hứa đó có thành hiện thực không.
Danh hài Thúy Nga an ủi tôi, cố gắng giải thích rằng tình cảm của tôi và các con cần có thời gian để kết nối lại. Anh Tâm và những người con khác đã thiếu tình thương từ mẹ quá lâu, và đó cũng là cách sống của một số người Mỹ bây giờ. Cuối buổi nói chuyện, Thúy Nga nói với tôi rằng có một số mạnh thường quân vì thương cho hoàn cảnh của tôi nên đã gửi một số tiền hỗ trợ tôi chăm con nằm liệt giường ở Việt Nam. Tôi xúc động, ngậm ngùi nói: “Số tôi từ đó đến giờ toàn nhờ người dân, ai cũng thương chứ không nhờ được gia đình ruột thịt.”
Cuộc đời tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ. Nhưng tôi không thể chết khi chưa nhìn thấy sáu đứa con của tôi. Chúng là giọt máu của tôi. Tôi đã phải đưa chúng đi vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để chúng sống. Tôi không hối hận về điều đó. Tôi chỉ hối hận vì đã tin nhầm người, vì đã để người khác cướp mất các con tôi khỏi tay tôi. Giờ đây, khi tôi đã quá già, quá yếu, tôi chỉ còn biết hy vọng. Tôi vẫn ngồi đây, trong căn nhà trọ chật hẹp, bên cạnh đứa con bệnh tật, và tôi vẫn chờ. Chờ một tin vui. Chờ một cuộc gọi. Chờ một cái ôm từ những đứa con mà tôi đã không được ôm suốt nửa thế kỷ. Và dù có thế nào, tôi vẫn yêu chúng. Tôi vẫn yêu tất cả sáu đứa con của tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!