Thằng tù binh trẻ con ngủ chung với tôi, sáng dậy nó biến mất cùng cái màn – bài học không bao giờ quên….
—
Tôi nằm co ro trong công sự, tai còn ù sau tiếng nổ của cối 120 và DKZ. Bụi đất mù mịt, mùi thuốc súng quện với máu tanh. Chúng tôi vừa đánh lấy lại chốt C5, nhưng niềm vui không kéo dài. Tôi nhìn thấy một lính B41 nằm trong công sự, thân hình và khẩu súng bị biến dạng. Bên kia cầu, một lính cối hy sinh bên mép đường. Tôi bước qua xác địch, tám tên nằm la liệt, có hai thằng bị đạn cối trong hầm toét nát. Lính tôi quen với cái chết, nhưng chưa bao giờ quen được.
Buổi sáng hôm sau, đơn vị tổ chức đánh lấy lại chốt C5. Cối 120 của trung đoàn và cối 8 của tiểu đoàn bắn vào chính diện. Sau khi cối chấm dứt, chúng tôi xung phong lên. Địch kháng cự ở hướng đại đội 5 và 7, còn chúng tôi vận động giữa đồng trống. Chạy hụt hơi, tôi bám được gò đất cao thì đại đội 5 và 7 đã làm chủ trận địa. Hướng chúng tôi chỉ lẹt đẹt vài loạt AK. Sau trận, chúng tôi đi khắp trận địa kiểm tra tử sĩ. Bọn Pol Pot bỏ lại tám xác, chúng bỏ chạy nhanh thật – đêm qua còn hò hét vang cả vùng, giờ chỉ còn vài thằng. Lính DKZ đang lặng lẽ vuốt súng.
Chúng tôi theo đường về tiểu đoàn bộ. Đơn vị lập chốt bên kia hồ sen, muốn sang phải qua cầu gỗ xộc xệch. Phía trước là bãi trống nơi chúng tôi vận động đánh lấy chốt đại đội 5. Chúng tôi đào hầm dưới gốc xoài cổ thụ. Ban ngày về đại đội bộ, ban đêm lên chốt. Hướng bắc phía sau tiểu đoàn bộ không có ai đảm nhiệm, rút đại đội 6 lên. Đại đội 8 cũng đảm nhận một hướng. Thời điểm này khắp mặt trận đường 4 căng lắm. Các nơi khác bị chúng về hãm suốt, lúc nào cũng có tiếng pháo súng ì ầm, bất kể ngày đêm. Chúng dồn lực lượng cùng xe tăng thiết giáp cố chiếm lại thị xã. Các đơn vị đánh trả quyết liệt.
Một buổi sáng tinh mơ, hướng tiểu đoàn 9 tiếng nổ dồn dập. Chúng tôi nghe cả tiếng M113 gầm rú. Lúc gần 8 giờ, một bộ Pol Pot lách qua kẽ hở đại đội 6 và tiểu đoàn 9, định đánh phía sau. Bị trinh sát phát hiện, chúng tôi cùng lính vận tải quay ra hỗ trợ, tiêu diệt sạch bọn chúng đang chạy giữa đồng không như vịt. Đến trưa phía tiểu đoàn 8 ổn, chỉ hướng tiểu đoàn 9 còn đánh mãnh liệt. Tối đó tôi biết tiểu đoàn trưởng Tùng hy sinh.
Buổi sáng hôm sau, địch vẫn bám mạnh trước chốt đại đội 6. Đơn vị quyết đánh bứt bằng được. 2 giờ sáng, tiểu đoàn hành quân luồn sâu sau lưng địch. Gọi là tiểu đoàn cho oai, chứ gom lại chỉ khoảng 30 lính bộ binh. Chúng tôi đi trong đêm yên tĩnh, mùa khô nên hành quân dễ dàng. Tránh được mấy chốt tiền tiêu, gần tiếp cận vị trí thì lại gặp chốt khác, bị lộ. Địch nổ mấy phát rồi bỏ chạy. Đơn vị tiếp tục, vừa bám vào bờ ruộng có hàng thốt nốt, bỗng tiếng xe tăng và thiết giáp gầm rú nổ súng vào mũi đi đầu. Lính mình hy sinh. DKZ82 bắn ứng dụng nhưng xe tăng vẫn tiến. B41 bồi thêm nhưng chật. Xe tăng cùng bộ binh địch lao vào đánh trực diện. DKZ75 trong tiểu đoàn bộ không kịp chi viện. Lính mình dao động, chạy về phía sau nấp vào cây thốt nốt chống trả. Sườn trái bộ binh địch đánh vào, đội hình rối loạn. Tôi đưa đạn DKZ15 cho thằng Thuận bắn cánh phải. Hôm ấy tôi không mang súng, chỉ vác quả đạn. Vũ khí bất ly thân với lính, nhưng sau khi bắn, tôi với một thằng lính tay không bắt đầu rút. Bất ngờ đạn nổ sườn trái, chúng tôi chạy dạt. Tôi nhảy xuống bờ ruộng cao, gặp anh Hát vận tải và một lính bộ binh. Anh Hát cũng không súng, lấy khẩu B của lính bộ binh định bắn nhưng chần chừ, rồi vứt đi. Anh này lính 72, hơi tụt. Đây là tử sĩ phải bỏ lại. Chính trị viên hô hào đánh lên lấy tử sĩ, nhưng thế chủ động đã mất, địch ủi dần chúng tôi về. Cối trung đoàn hỗ trợ nhưng hiệu quả không cao, sợ bắn nhầm lính mình. 11 giờ, trận chiến giảm dần, ta và địch giữ nguyên vị trí.
Anh Hát và tôi cùng vận tải cáng thương binh tử sĩ về tiểu đoàn. Buổi chiều đơn vị đánh lại nhưng không thành, bỏ lại ba tử sĩ. Chúng tôi rút lui theo trình tự phòng địch phản kích. Về đến đơn vị, lính nằm xoài mệt mỏi, không thu được kết quả mà bỏ lại anh em. Chúng tôi buồn vô cùng, không biết chúng có toàn thây không. Ngày hôm sau họp rút kinh nghiệm, vụ bỏ về của tôi bị đưa ra kiểm điểm. Anh A trưởng đòi kỷ luật, nhưng anh em xác nhận tôi đưa thương binh về, nên giải tỏa được. Từ đó tối nào chúng tôi cũng thay phiên qua chốt sau đại đội 5. Năm thằng năm AK, gặp địch mạnh chỉ nổ lẹt đẹt, nhờ cối 6 và 8 chi viện. Địch không màng tới, chúng tôi nhàn.
Mấy ngày sau tôi lên đại đội 7. Trước chốt có đường nhựa, địch thỉnh thoảng nghênh ngang. Thằng liên lạc kiếm K63, hai đứa phục bắn tỉa. Một buổi trưa, hai thằng đi trên đường, tôi nhường nó bắn. Một phát, không biết trúng không, nhưng từ đó không thấy chúng nghênh ngang nữa. Một buổi sáng C trưởng Hoè tổ chức đánh tạt sườn, địch bỏ chạy mất dép. Anh em diệt bảy tên, trận đánh 30 phút. Tôi vui lây với chiến thắng.
Chúng tôi ở bên này tạm ổn, còn đại đội 6, 8 và tiểu đoàn 9 ngày nào cũng căng thẳng. Trên bầu trời Công Công Sư Pu không ngày nào ngớt tiếng nổ, nước khan hiếm, không khí ngột ngạt như chảo rang. Anh em hốc hác, bẩn thỉu, thần kinh căng thẳng. Sau giải phóng hai ngày, chúng tôi đi truy quét như dã ngoại nên chủ quan. Bây giờ mới biết tay. Nếu kéo dài không biết trụ nổi không.
Một buổi sáng, phía chốt đại đội 6 thấp thoáng đoàn lính vận động vào. Lính mình bắn thăm dò, ngoài kia triển khai đánh. Hóa ra là tiểu đoàn 5 trung đoàn 270 từ bên kia biên giới về, suýt choảng nhau. Tôi tìm thằng Hải đồng hương, đưa cho nó bộ quần áo.
Từ đó địch hoạt động nhỏ lẻ, chúng tôi dễ thở. Mấy thằng tranh thủ cải thiện. Một hôm tôi và thằng Đạt lấy bộc phá đánh cá ao sen, chẳng được con nào. Về qua cầu gỗ, hai thằng gài nốt hai quả vào cầu đốt cháy, cầu bay mất đoạn. Các ông cử người kiểm tra, chúng tôi đã lịch. Báo hại mấy tối sau đi phục phải vòng xa.
Ở đại đội 8 có hào sâu 5m, địch men theo mò vào. Chúng tôi gài mìn DH10 trong hào. Một buổi sáng 4 giờ, tiếng nổ vang, rồi im. 5 giờ cối địch rớt tới tấp. Chúng tôi nhảy xuống hào, cối của mình đáp trả. 30 phút sau, địch im. Chúng tôi kiểm tra, tanh bành khói bụi. Từ đó an toàn. Nơi đại đội 8 có giếng bơm, nhưng bị địch bắn tỉa. Nghe tiếng rít đạn, chúng tôi vứt chạy. May không phải súng bắn tỉa. Địch hoạt động lẻ tẻ, nhưng vẫn bám trước chốt. Anh em tổ chức đánh lống thăm dò.
Chúng tôi chốt ở Công Công Sư Pu hơn hai tháng. Nơi này chứng kiến bao hy sinh của đồng đội. Nhưng cũng nơi này chúng tôi cho quân thù bài học nhớ đời. Cuối cùng mưu mô của chúng bị phá sản…..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Thời gian này, đại đội 5 vớ được xe 67, cứ chiều nổ máy khói um, địch bắn cối. Các ông chửi, cấm nổ máy gần đó. Lùi về sau, mấy ngày hết xăng, xe vứt.
Chúng tôi nhận được tin phía Bắc bị Trung Quốc đánh. Tôi nhận thư gia đình báo sơ tán. Bố tôi không chịu đi, bảo nhà nước trả hai đứa con trong quân đội thì mới đi. Tôi sốc, chán nản, nhưng chiến tranh khốc liệt nên không có thời gian suy nghĩ. Tôi lại bước tiếp cùng đồng đội.
Một buổi tối, lệnh di chuyển. Sáng mai hành quân ra đường 4 quay lại Phnom Penh. Hai bên đường cháy đen, không khí ngột ngạt. Chiều rẽ vào đường đất, 5 giờ dừng chân nơi nhà máy đường. Lính nằm xoài nghỉ. 2 giờ sáng luồn sâu. Nằm ruộng ngủ không màn, thức dậy ăn cơm nắm. Hành quân qua hai phum vắng. Đang đi, đàn bò chạy vào đội hình, náo loạn. Ban ngày lính được bữa cải thiện.
Qua cánh đồng tới phum, trời sáng, đơn vị tràn vào, không địch. Dân chạy hết. Hôm sau địch bắn vài AK, ta tiến vào, chúng chạy. Đơn vị truy quét tiếp. Sáng hôm sau, du kích dẫn đường, bất ngờ địch nổ súng. Cối 8 chi viện. Bỗng tiếng nổ khẩu cối, bụi mù. Hai lính cối tử vong, một bị dập chân. Đúng là thảm họa cho đại đội 8. Đạn tự hủy trong lòng. Về sau lính cối ớn nhưng rồi quên.
Đơn vị tiến vào phum. Chiều, tiểu đoàn bộ nằm dưới bờ ruộng cao có cây thốt nốt. Cối địch bắn vào. Anh Dĩnh ngồi gần tôi, mảnh cối găm vào, thằng vệ lính 78 gục xuống, tắt thở. Chúng tôi làm chủ trận địa.
Chiều về, tôi đến lán tử sĩ. Năm xác đã khâm liệm. Tôi không thể quên những ngày tháng ấy – đồng đội ngã xuống, đêm không ngủ, cơm ăn vội. Chúng tôi chiến đấu, hy sinh, mất đi quá nhiều. Nhưng chúng tôi cũng chiến thắng, bảo vệ được những gì cần bảo vệ. Và tôi mang theo những ký ức đó, mãi mãi.




