Cô Bé Việt Mồ Côi Trở Thành Sao Hollywood, Bật Khóc Ngày Về Việt Nam Gặp Lại Ân Nhân Sau 23 Năm….
—
Tôi đứng trước cánh cổng cô nhi viện cũ ở Cần Thơ, tay run run, nước mắt không ngừng chảy. 23 năm. Đã 23 năm kể từ ngày tôi rời nơi này, một em bé không tên, không cha mẹ, không một mảnh giấy nào ghi lại lai lịch. Bây giờ, tôi đã là Lana Condor – một cái tên mà hàng triệu khán giả trên thế giới biết đến qua những bộ phim Hollywood. Nhưng trong khoảnh khắc này, tôi không phải là ngôi sao. Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi trở về tìm lại nguồn cội, tìm lại một phần đã mất của chính mình.
Tôi không biết mình sinh ra ở đâu, cha mẹ tôi là ai, hay tại sao tôi lại bị đặt trước cổng cô nhi viện. Tôi chỉ biết rằng năm 1997, một người nào đó đã để tôi lại đó – một em bé sơ sinh, không tên, không một dòng chữ nào gửi gắm. Người quản lý cô nhi viện tìm thấy tôi và đưa tôi vào. Họ đặt cho tôi cái tên Trần Đồng Lan. Và rồi, một cặp vợ chồng người Mỹ đã đến. Họ vượt nửa vòng trái đất, đi qua những con đường bùn đất ở miền Tây, để đến với tôi.
Cha nuôi của tôi, ông Bob, kể rằng trước khi đến Việt Nam, ông đã có một giấc mơ kỳ lạ. Ông mơ thấy một cô bé châu Á khoảng năm tuổi, đeo kính râm hình trái tim, mái tóc đen nhánh che trán. Cô bé mỉm cười và nói: “Chúng ta hãy vui chơi đi, chú là một người tốt, chú chính là người mà con cần.” Nhiều người có thể nghĩ đó chỉ là trí tưởng tượng của một người đàn ông quá khao khát được làm cha. Nhưng với ông, hình ảnh đó chân thật đến kỳ lạ – giống như một lời hẹn trước của định mệnh. Và khi ông bước vào cô nhi viện ở Cần Thơ, ông nhìn thấy tôi – một bé gái nhỏ xíu đã mở mắt nhìn về phía ông, rồi bàn tay nhỏ bé của tôi nắm lấy chiếc áo sơ mi sọc hồng của ông. Ông biết ngay đó là con gái mình. “Tôi đang nhìn đứa con gái tương lai của mình,” ông kể lại với giọng nghẹn ngào. Tôi được đặt tên là Lana – một cái tên gần với tên gốc của tôi. Cha mẹ tôi còn nhận thêm một bé trai hơn tôi 3 tháng tuổi, và cả gia đình chúng tôi cùng bay về Mỹ.
Tôi lớn lên ở Chicago, sau đó chuyển đến đảo Whidbey, Washington, nơi tôi sống trong một ngôi nhà thôn quê, bao quanh bởi rừng cây và ngựa. Cha mẹ tôi không chỉ cho tôi một cuộc sống tốt, họ còn cố gắng hết sức để tôi không quên nơi mình sinh ra. Họ mặc cho tôi trang phục truyền thống Việt Nam để đi học, thuê bảo mẫu người Việt, và mẹ tôi đã học nấu rất nhiều món ăn Việt để tôi có thể giữ gìn hương vị quê hương. Một trong những câu nói của mẹ khiến tôi xúc động nhất là: “Con phải luôn nhớ con đến từ đâu.” Tôi cảm nhận được rằng để tôi có thể lớn lên với những hương vị của nguồn cội, mẹ tôi cũng đã rất cố gắng để làm một người Việt Nam. Và tôi, để tự nhắc nhở bản thân, suốt hơn 20 năm qua tôi không bao giờ nhuộm mái tóc đen dài của mình.
Tôi bắt đầu theo đuổi nghệ thuật từ nhỏ – múa ba lê, diễn xuất, và dần dần tôi tìm được chỗ đứng tại Hollywood. Vai diễn đầu tiên đưa tên tôi đến với khán giả là Jubilee trong X-Men: Apocalypse, và sau đó là vai Lara Jean trong “To All the Boys I’ve Loved Before” – bộ phim đã trở thành hiện tượng toàn cầu. Nhưng phía sau ánh hào quang đó, tôi vẫn mang một câu hỏi lớn trong tim: “Tôi là ai? Mẹ ruột tôi là ai? Bà ấy còn sống không?” Những câu hỏi ấy luôn ở đó, dù tôi có bận rộn đến đâu.
Năm 2019, tôi nhận được một lời mời không thể từ chối: tham gia chương trình của cựu Đệ nhất phu nhân Michelle Obama để thúc đẩy giáo dục cho trẻ em gái tại Việt Nam. Đó là lần đầu tiên tôi trở lại Việt Nam sau 23 năm. Khi máy bay hạ cánh, tôi cảm nhận được điều gì đó rất lạ. Nó không phải là cảm giác của một du khách lần đầu đến một vùng đất mới – nó giống như cơ thể tôi đã nhận ra một nơi từng thuộc về mình. Tôi chia sẻ: “Khoảnh khắc tôi bước xuống máy bay, da tôi cảm thấy cực kỳ tốt, mềm mại và ẩm mượt. Ngay cả thị lực của tôi cũng như trở nên rõ ràng hơn, và trái tim tôi thì lắng lại, bình yên hơn bao giờ hết. Tôi đã nghĩ: ‘Tất nhiên là nó sẽ như vậy rồi. Tôi được sinh ra ở đây mà.'”….Trong chuyến đi đó, tôi đã quay lại chính cô nhi viện năm xưa. Tôi gặp người quản lý – ông là người duy nhất tôi có thể coi là sợi dây liên kết với nguồn cội. Ông chính là người đã tìm thấy tôi khi tôi còn là một đứa bé được đặt trước cửa. Điều kỳ lạ là gia đình tôi vốn không có bất kỳ liên lạc nào với ông………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Mãi đến vài năm trước khi tôi tham gia X-Men: Apocalypse, ông tình cờ đọc được bài báo về tôi. Nhìn thấy hình ảnh và tên tôi, ông chợt nhận ra đó chính là bé Trần Đồng Lan năm nào. Ông liên lạc với tôi qua Twitter và nói rằng mình từng là quản lý cô nhi viện, là người đã trao tôi cho cha mẹ nuôi. Ban đầu tôi còn nửa tin nửa ngờ cho đến khi ông nhắc đến món quà đặc biệt ông tặng tôi ngày ấy – một chiếc quạt lụa. Tôi xúc động đến ngỡ ngàng.
Khi chúng tôi gặp nhau, ông dành trọn bốn ngày để đưa gia đình tôi trở lại cô nhi viện, kể chuyện xưa, và đưa cho tôi xem rất nhiều bức ảnh thời bé. Tôi kể lại với giọng nghẹn ngào: “Có một bức ảnh trong số rất ít bức ảnh tôi được chụp ở đó – là ảnh tôi và ông ấy. Ông đang bế tôi, còn tôi thì bé xíu trong vòng tay ông, giống như một đứa trẻ nằm trong vòng tay cha vậy. Và khi được ôm ông lần nữa, cảm giác ấy giống như tôi đã khép lại một vòng tròn trong đời.”
Tôi đã khóc suốt chuyến đi. Tôi khóc vào buổi sáng khi thức dậy, khóc trong xe khi nhìn cảnh vật, khóc khi nói chuyện với người dân địa phương, khóc trên phi cơ lúc quay về. Vì tôi nghĩ: “Ôi Chúa ơi, mình muốn quay lại ngay bây giờ.” Sau chuyến đi đó, có lẽ tôi đã mất đến vài tuần mới thật sự hiểu và xử lý hết những cảm xúc trong lòng. Bởi vì khi bạn tận mắt nhìn thấy nơi mình xuất thân, cảm giác ấy thật sự khiến bạn trở nên khiêm nhường hơn.
Tôi đã thành lập một học bổng với Asia Foundation để giúp đỡ các nữ sinh Việt Nam học hết cấp ba – đặc biệt tại Cần Thơ, nơi tôi từng được nhận nuôi. Tôi nghĩ về điều đó mỗi ngày: tôi đã quá may mắn khi được nhận nuôi và đưa sang Mỹ để theo đuổi giấc mơ của mình. Nếu tôi có thể theo đuổi bất kỳ giấc mơ nào mình muốn, thì tôi cần phải trao cơ hội đó cho những cô gái khác. Nếu diễn xuất không thành công, nếu mọi thứ không suôn sẻ, tôi vẫn sẽ ổn. Điều quan trọng nhất với tôi là cho các em ấy một cơ hội.
Hiện tại tôi sống hạnh phúc cùng chồng, diễn viên Anthony De La Torre, trong căn nhà xinh đẹp ở Los Angeles. Người chồng của tôi đã tìm đến một thương hiệu trang sức do phụ nữ Việt Nam làm chủ để thiết kế chiếc nhẫn cầu hôn dành riêng cho tôi – đó chính là cách anh tôn vinh nguồn gốc Việt Nam của tôi. Tôi vẫn chưa có ý định tìm mẹ ruột. Tôi không biết bà là ai, bà đang ở đâu, bà còn sống hay không. Nhưng tôi không giận bà. Tôi chỉ biết rằng tôi đã may mắn – quá may mắn. Tôi đã tìm thấy một gia đình, một sự nghiệp, một tình yêu. Và tôi đã tìm thấy chính mình, ở một nơi mà tôi không ngờ tới: trong vòng tay của người quản lý cô nhi viện năm xưa, trên mảnh đất đã sinh ra tôi. Tôi nghĩ về mẹ ruột của mình. Tôi không biết bà có từng nghĩ về tôi không, có từng khóc khi đặt tôi trước cổng cô nhi viện không. Tôi hy vọng bà đã bình an. Và nếu một ngày nào đó, tôi có cơ hội gặp lại bà, tôi sẽ không hỏi tại sao. Tôi chỉ sẽ nói: “Cảm ơn mẹ vì đã cho con cuộc sống. Con đã sống tốt.” Đó có lẽ là tất cả những gì một người mẹ cần nghe.




