Hai kẻ thù nằm bên nhau hút thuốc dưới bầu trời đầy sao, vượt qua mọi thù hận
—
Tôi tỉnh dậy trong bóng tối đặc quánh, đầu choáng váng và nhức như búa bổ. Cả thân người phủ đầy đất cát, tay chân cứng đơ không nhúc nhích được chút nào. Tôi không biết mình đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra. Nhưng cơn đau khủng khiếp khắp toàn thân báo cho tôi biết rằng tôi vẫn còn sống. Tôi cố gắng nhớ lại – phải rồi, chiều hôm đó, bộ đội Bắc Việt đã tấn công bằng chiến thuật biển người. Họ xông lên tràn ngập phòng tuyến nơi đơn vị tôi trấn thủ. Mặc cho hàng loạt bộ đội đi đầu ngã xuống dưới làn mưa đạn phòng thủ, quân địch vẫn xua quân ào ạt tiến lên như điên cuồng. Đại đội tôi đã cố thủ và chống cự kịch liệt, nhưng cũng mất khi quân địch tràn lên như nước vỡ bờ. Cuối cùng, đại đội trưởng quyết định gọi pháo binh bắn vào vị trí của mình để cùng chết với địch quân. Hàng loạt tiếng nổ đinh tai nhức óc phủ xuống, và cảm giác cuối cùng tôi nhận thức được là cả thân người bị nhấc bổng lên cao. Sau đó, không còn biết gì nữa.
Mắt tôi dần quen với bóng tối. Tôi có thể nhìn thấy lờ mờ chung quanh, nhưng không nhận biết được mình đang nằm ở đâu. Tôi cố kéo đôi chân ra khỏi lớp đất cát, nhưng một cảm giác đau khủng khiếp nổi lên – hai chân đã bị gãy. Tôi thử cử động các ngón tay, thấy vẫn còn cảm giác. Bằng một cố gắng hết sức, tôi rút được hai bàn tay ra khỏi lớp đất cát, đưa lên phủi bụi trên mặt. Tôi cảm thấy ướt ướt ở môi – máu, phải rồi, máu pha lẫn bùn đất. Tôi cố gào lên kêu cứu, nhưng âm thanh bị nghẹn lại, chỉ phát ra những tiếng khàn đục vô nghĩa. Cổ họng khô khốc, cơn khát thật kinh khủng. Tôi mò mẫm tìm bi đông nước thường đeo bên hông, nhưng chỉ còn cái vỏ vải – bi đông đã rơi mất. Cơn khát cháy cổ họng và ý chí cầu sống thúc tôi bằng mọi cách phải ra khỏi giao thông hào bị lấp này. Nằm đây hoài thì chỉ có nước chờ chết.
Tôi bắt đầu dùng hai tay cào bới đất cát tìm chỗ trống để ra. Nhưng với thân người đang bị thương nặng lại bị phủ đầy đất cát như vậy, không phải là điều dễ dàng. Bàn tay tôi chạm vào một vật – không cần mò lâu, tôi biết đó là xác người. Tôi không thể nhận dạng được, nhưng biết đó là xác của đồng đội vì tay tôi chạm vào cái mũ sắt của anh ta còn đang đội trên đầu. Tôi phát giác thêm một xác chết nữa ngay kế bên. Không có thì giờ suy nghĩ, tôi tiếp tục tìm trên thi thể xác chết của đồng đội và cuối cùng tìm được vật tôi muốn – một bi đông nước. Những ngụm nước lúc này quả thật như nước cam lồ, giúp tôi tỉnh táo và khải lại rất nhiều. Sau một lúc gỡ bỏ đất cát, mặc dù đau thấu xương, tôi đã với được nửa người lên, tựa lưng vào vách giao thông hào.
Tôi không biết mấy giờ rồi, ngửa mặt nhìn lên bầu trời đầy sao. Một đêm thật đẹp, nếu tôi đang ở một nơi nào khác chứ không phải đang nằm bị thương chết dí ở nơi khốn kiếp này. Đêm lạnh dần, sương xuống càng lúc càng nhiều. Những ánh sao trời lấp lánh giờ đã bị màn sương làm nhạt đi. Mùi hơi đất ẩm thấp xông lên quyện với mùi cháy khét của da thịt người chết làm tôi muốn nôn mửa. Tôi thèm một hơi thuốc. Những hơi thuốc lúc này chắc chắn sẽ làm lòng tôi vơi bớt nỗi cô đơn nhiều lắm. Nhiều phiên gác đêm, tôi vẫn không cảm thấy cô đơn và thê lương như lần này. Ít ra những lúc đó, các chiến hữu của tôi vẫn còn ở gần đâu đó và sẵn sàng tiếp ứng. Nhưng lần này, giữa cảnh đổ nát của một bãi chiến trường đã tàn cuộc, không còn ai bên cạnh, chung quanh chỉ là những xác chết bất động. Cảm giác lẻ loi lần này mới ghê gớm làm sao.
Tôi chợt nghĩ về đứa em trai ở nhà. Giờ này chắc nó đang ngủ say. Cha mẹ chết hết, chỉ còn hai anh em đùm bọc nhau. Tôi đã cố gắng hết sức để em có thể tiếp tục học đến nơi đến chốn. Mỗi tháng với tiền lương ít ỏi, tôi chỉ dám tiêu xài những gì thật cần thiết, còn lại gởi hết về giúp em ăn học. Bây giờ bị thương như vậy, không biết ở nhà em sẽ ra sao. Hai tháng trước, tôi viết thư báo cho em rằng đại đội trưởng đã hứa sau khi đơn vị trở về hậu cứ kỳ này, tôi sẽ được đi phép. Em mừng rỡ viết thư trả lời, bày tỏ lòng nôn nóng mong chờ ngày tôi về. Lâu quá rồi hai anh em không có dịp gặp nhau. Nghĩ đến đứa em và hoàn cảnh bi thương hiện tại, tôi không khỏi thở dài ngao ngán.
Tiếng chim cú kêu vọng lại đưa tôi trở về thực tế. Tôi phải tìm mọi cách ra khỏi giao thông hào này, không thể nằm chết ở đây không một ai hay biết. Tôi tiếp tục dùng tay trườn người ngoi lên, hai chân không thể điều khiển được, mọi cử động hoàn toàn nhờ vào hai cánh tay. Bám chặt vào những hốc đá, tôi kéo người lên từng nấc một. Cuối cùng, với những nỗ lực phi thường, tôi ra khỏi giao thông hào đổ nát, lên được mặt đất. Mệt đuối và đau đớn khắp toàn thân, tôi ngã vật ra. Nhưng vẫn phải cố gượng ngồi dậy, tựa lưng vào một bờ đất cao………………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Một ánh hỏa châu bắn lên từ phía xa, tỏa xuống ánh sáng vàng nhạt. Khung cảnh chung quanh quả thật thê lương vô cùng. Tôi không biết cảnh thật sự ở địa ngục như thế nào, nhưng đối với tôi, cảnh ở đây mới đúng là một địa ngục rõ ràng – hoang tàn, đổ nát, xác người nằm khắp nơi trên mặt đất, mùi tanh tưởi của máu và mùi thịt người cháy khét. Lợi dụng ánh sáng hỏa châu, tôi cố gắng xem xét lại những vết thương trên mình, lết lại gần một xác chết gần nhất, lần mò tìm băng cá nhân và thuốc men trên người người chết. Tôi lẩm bẩm cầu xin linh hồn người chết tha thứ. Tìm được băng cá nhân, tôi băng bó lại vết thương. Cũng tìm được mấy nhánh cây nhỏ, tôi tháo dây giày của người lính chết, dùng dây giày bó hai chân mình với những nhánh cây. Xong việc, tôi mệt muốn ngất, toàn thân rã rời.
Tôi lục tìm trong túi của người lính chết bên cạnh, thấy có thuốc lá và bật lửa. Tựa lưng vào bờ đất, tôi châm điếu thuốc. Hơi thuốc đầu tiên mang lại cảm giác khoan khoái dễ chịu, giúp tôi phần nào quên đi hoàn cảnh khó khăn. Bỗng có tiếng rên rỉ đau đớn phát ra ở gần đâu đó. Tôi giật mình hỏi: “Ai bị thương kêu rên vậy? Có thể lên tiếng cho tôi biết anh đang ở đâu không?” Tiếng đập tay dưới đất vọng lại. Ánh hỏa châu lại bắn lên, tôi thấy một bàn tay thò ra từ trong đống đổ nát, đập đập xuống đất. Người bị thương đó đang cố gắng gây tiếng động để báo vị trí của mình. Tôi cảm thấy bớt lẻ loi khi biết còn có người khác sống sót giữa bãi chiến trường này.
Bằng những nỗ lực hết sức, tôi lết thân mình từng chút một đến hướng người bị thương, vừa cố nói cho người kia yên lòng. Một lúc lâu sau, tôi mới lách được tới bên người đang nằm rên rỉ. Ánh hỏa châu cho tôi thấy một thân người bị vùi trong đống đất, chỉ chừa phần đầu và hai cánh tay thò ra ngoài. Tôi tìm thấy một cái xẻng cá nhân, bắt đầu dùng xẻng đào bới đất cát để lôi người bị thương ra. Cuối cùng, tôi lôi được người đó lên. Nhưng khi ánh hỏa châu chiếu sáng lần nữa, tôi bỗng rợn cả người – người bị thương mà tôi vừa kéo ra khỏi đống đất cát là một bộ đội Bắc Việt.
Tôi tự động giơ cái xẻng lên cao, định bổ xuống một nhát. Nhưng gương mặt của tên bộ đội dưới ánh sáng vàng vọt thật trẻ – có lẽ còn trẻ hơn cả đứa em trai tôi ở nhà. Tôi hạ cái xẻng xuống một cách bất lực. Suy nghĩ giằng xé trong đầu: “Giết nó cho rồi, chính vì tụi nó mà mình mới bị thương và đồng đội mới chết. Nhưng nhìn nó nằm đó sắp chết, cũng chỉ là một thằng lính như mình, bị đẩy vào vòng chiến.” Lương tâm không cho phép tôi ra tay hạ sát một người đang nằm chờ chết. Tôi nhìn tên bộ đội và tự hỏi, nếu không có chiến tranh, giờ này nó cũng đang sống vui vẻ với người thân như tôi đã từng. Chúng tôi đều chỉ là nạn nhân của chiến tranh.
Tôi hỏi: “Mày có muốn uống nước không?” Tôi đặt bi đông vào miệng nó: “Uống từ từ, đừng nhiều quá.” Nó uống xong, tôi lại hỏi: “Mày có muốn hút thuốc không?” Một tiếng đập tay yếu ớt trên mặt đất trả lời. Tôi châm thuốc, gắn vào miệng nó. Dưới ánh lửa chập chờn, tôi nhìn thấy đôi mắt nó đang nhìn tôi đầy vẻ biết ơn. Tôi bật cười trong bóng tối: “Mày thấy ngon không? Lúc này cũng may là còn có ít hơi thuốc ấm lòng, nếu không chắc chết hẳn.” Tôi nhận ra trong câu nói và hành động của mình đối với tên này không có một chút hận thù gì. Nó bị thương như vậy, tôi không giết thì nó cũng chết thôi. Hai người thương binh ở hai phe đối nghịch giờ đây tựa bên nhau, im lặng hút thuốc như một bãi chiến trường đầy mùi tử khí bao trùm.
Tôi kéo chiếc ba lô của mình lại gần, tìm thấy một chiếc mền cá nhân. Cẩn thận sửa lại thế ngồi, tôi dựa sát hơn vào tên bộ đội, rồi dùng tất cả sức lực còn lại, tôi dùng mền cá nhân trùm lên cả hai người. Đầu óc choáng váng, mắt tôi cứ sập xuống. Tôi chỉ kịp kéo một góc mền phủ kín lên vai thì không còn tự chủ được nữa. Đầu tôi gục xuống vai tên bộ đội trong một trạng thái hoàn toàn vô thức. Trên cao, ánh hỏa châu vừa rơi rụng những tàn đóm cuối cùng trước khi tắt hẳn, trả lại bóng tối âm u bao trùm lên xác những người lính của hai phe nằm la liệt trên một khoảng đồi. Những người lính này sẽ không bao giờ còn hận thù nữa.





