. “Con chào ba” – tiếng gọi đầu tiên của đứa con trai tôi nuôi một mình suốt 40 năm….
—
Tôi đang đứng trong bữa tiệc cưới con trai bạn, mặc chiếc áo dài tím, cổ đeo sợi dây chuyền vàng có mặt trái tim nhỏ – kỷ vật duy nhất tôi còn giữ từ người đàn ông tôi yêu. Bỗng một người đàn ông tóc hoa râm tiến lại gần, mắt nhìn chăm chú vào chiếc dây chuyền trên cổ tôi. Ông cúi đầu xin lỗi vì sự thất lễ rồi hỏi: “Làm sao bà có sợi dây chuyền này?” Tôi nhìn tay ông – ngón út đeo một chiếc nhẫn bạc quen thuộc. Tôi đã tặng chiếc nhẫn đó cho một người lính không tên vào một đêm 40 năm trước. Hai cốc rượu cùng rơi xuống đất. Hai tiếng “trời ơi” cùng thoát ra từ ngực. Người tôi tìm suốt 40 năm, người tôi cứ nghĩ đã chết giữa chiến trường, đang đứng trước mặt tôi.
Nhưng để hiểu được giây phút định mệnh đó, tôi phải kể lại tất cả từ đầu. Tôi là Trầm Hương, năm ấy 25 tuổi, mở một quán rượu gần đồn lính. Cha mẹ tôi đã chết, người yêu đi lính cũng đã gục ngã trên chiến trường. Nhà cửa tiêu tan, tôi không biết làm gì để nuôi cuộc sống của mình. Bạn tôi, Vân, rủ tôi mở quán rượu gần trại lính. Chúng tôi là hai cô gái đẹp, từng là hoa khôi của trường Gia Long, nhưng giờ đây, vì hoàn cảnh, chúng tôi làm gái giang hồ. Những anh lính sống chết không biết ngày nào, nên họ ăn chơi bạt mạng. Họ sống như vậy, lao mình vào những ly rượu mạnh, những cuộc ăn chơi, để quên đi nỗi sợ tiếng súng, tiếng đại bác, để quên đi tử thần đang rình rập.
Lúc mới vào nghề, tôi ghét lắm. Những bàn tay vô tình đặt lên không đúng chỗ, những nụ hôn nặng mùi rượu. Nhiều lúc tôi chán nản muốn bỏ nghề, nhưng ngày qua ngày, tháng qua tháng, rồi cũng bắt đầu quen. Tôi tự an ủi mình: “Chuyện làm tình với bất cứ ai chỉ là chuyện kiếm sống mỗi ngày, không ăn thua gì đến trái tim mình cả.” Tôi không bao giờ hy vọng sẽ có một người đến yêu tôi và đưa tôi ra khỏi chốn bùn nhơ này.
Rồi một hôm, anh đến. Anh mới chuyển đến đơn vị này, theo đồng đội đến quán. Anh gọi một chai rượu mạnh nhất, mắc nhất. Vân ve vuốt anh, anh để tự nhiên, chỉ mỉm cười lịch sự. Tôi mang đồ nhậu ra, anh đưa mắt nhìn tôi, mỉm cười cảm ơn. Khi các bạn anh gom tiền lại trả, anh móc túi cho riêng tôi một số tiền khá, cầm tay tôi, đặt tiền vào đó và đóng tay tôi lại. Chiều hôm ấy, anh nói với Vân muốn tôi tiếp anh. Tôi bằng lòng, đưa anh lên phòng.
Tôi không hiểu vì sao tôi lại đối với anh đặc biệt như vậy. Tôi thay ga gối mới, thay chiếu mới. Anh có một khuôn mặt thật ấm áp, cái nhìn ấm áp. Khi tôi cởi đồ trước mặt anh, anh để yên. Khi tôi ngồi xuống giường, anh vòng tay đưa tôi đặt đầu lên cánh tay anh, quay lại vuốt tóc tôi và hôn lên môi tôi dịu dàng. Tôi bất ngờ trước những cử chỉ ấy. Từ ngày tôi làm nghề này, tôi có cảm tưởng như tôi là người con gái còn trinh được người yêu yêu mình lần đầu. Có một rung động không tên truyền vào tôi. Lần này, tôi không gọi là cuộc truy hoan của một người đàn ông và cô gái đếm. Sau khi yêu, anh nghe tôi ho, dập tắt điếu thuốc. Tôi giật mình xin lỗi, nói không phải vì khói thuốc, mà tôi có cái tật từ nhỏ là nhạy cảm, lúc nào bị xúc động là tôi ho. Anh ôm đầu tôi lại gần và hôn tôi như anh đang hôn người tình. Rồi anh lại đưa tôi vào cuộc chơi thứ hai.
Sau lần yêu đó, anh đặt đầu giữa hai vú tôi, hai vai anh bỗng rung lên – anh khóc nức nở như đứa trẻ. Tôi ôm đầu anh âu yếm hỏi nguyên do, nhưng anh không muốn trả lời. Chúng tôi nằm yên một lúc lâu. Khi anh ngủ trên ngực trần tôi, lòng tôi trào lên một tình cảm mới mẻ không có tên. Tôi đứng dậy đi tắm, trước khi xuống quán, tôi cúi xuống đặt lên môi anh một nụ hôn – hình như có thương yêu trong đó. Từ ngày hành nghề, tôi luôn chảnh, những nụ hôn làm tôi muốn ói, vậy mà chính tôi lại hôn anh…..
Tôi xuống bếp làm vài món ăn đem lên phòng. Anh đã tỉnh, vẫn nằm yên, trên môi một nụ cười hóm hỉnh. Tôi nói anh đi tắm rồi ra ăn cơm. Trong lúc anh tắm, tôi dọn giường, nằm xuống, ngửi mùi tóc anh, mùi mồ hôi còn thoang thoảng – dễ thương làm sao. Bữa cơm chiều, hai đứa cười hết cỡ. Ôm nhau nằm trên giường, tôi nghe anh thở dài. Tôi hỏi tại sao, anh nói: “Anh với em mình không có tương lai. Mai anh đi rồi, biết sống chết ra sao. Nếu em có chút tình cảm cho anh thì cứ giữ vậy làm kỷ niệm.” Anh tháo sợi dây chuyền vàng có mặt trái tim nhỏ trên cổ, đeo vào cho tôi. Đó là quà cuối cùng của mẹ anh trước khi bà mất. Anh nói: “Xem như hôm nay là ngày cưới anh và em, đêm nay là đêm động phòng của mình. Anh xem em như người bạn đời của anh, dù cuộc gặp gỡ trong một đêm và cuộc tình ngắn ngủi này sẽ theo anh suốt quãng đường anh đi tiếp.” Tôi tháo chiếc nhẫn bạc kỷ niệm sinh nhật 18 của mình đeo vào ngón tay út anh. Rồi tôi tắt đèn, và hai đứa lại lao vào những cuộn yêu bỏng cháy đầy tình cảm.
Tuần sau, anh đến quán cùng đồng đội. Tôi đã ra điều kiện với Vân:………………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẨN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
tôi sẽ không tiếp khách nữa. Tình cảm tôi dành cho anh hình như có sự đổi thay, tôi có linh tính là cuộc đời tôi đang đến một ngã rẽ khác. Anh ngồi chơi với bạn, chỉ cười ngay ngắn, không hoạt động như bạn. Anh làm hiệu cho tôi đến ngồi cạnh, rồi đứng dậy kéo ghế cho tôi. Những đồng đội anh định giữ trò như với Vân thì anh đưa tay như bảo họ stop, và họ nghe anh. Tôi nhận ra trong toán lính này, anh là huynh trưởng của họ. Chiều đó, anh hỏi có thể ăn cơm chiều ở đây không. Tôi tự tay nấu. Anh uống hơi nhiều, ngà ngà say, tôi không để anh về một mình mà cho anh ngủ lại đây. Sáng hôm sau, tôi pha nước cho anh tắm, bưng điểm tâm lên phòng, muốn hưởng trọn với anh những giờ phút cuối trước khi anh trở về đơn vị. Anh kéo ghế sát lại, tay cầm cốc cà phê, tay kia ôm ngang người tôi. Tôi cảm nhận hơi nóng từ thân thể anh thấm vào người, làm tôi ứa nước mắt, nhưng không dám khóc. Anh ôm tôi chặt trong vòng tay mạnh mẽ, trìu mến.
Rồi cũng đến giờ xa nhau. Anh cầm tay tôi đi xuống cầu thang. Trên bàn, anh để quên bao thuốc Capstan. Tôi mở ra, trong bao thuốc có một bức ảnh anh hồi sinh viên, một số tiền và một lá thư ngắn có bài thơ: “Em ơi, giữ hộ anh nhé. Khoản tiền lương tháng này anh vượt lạm, lúc này anh chưa cần đến, anh tặng em. Tấm hình chụp ngày anh 17 tuổi, em giữ làm kỷ niệm. Đến khi nào gặp lại anh, em đưa trả, còn nếu không gặp nữa, em cứ giữ phòng thân.” Anh đã viết bài thơ trong đêm khi tôi ngủ. Tôi đọc mà nước mắt chan hòa. Anh còn hỏi tôi có tấm ảnh nào không. Tôi đưa anh tấm ảnh mặc áo dài trắng hồi còn là nữ sinh Gia Long. Anh bảo: “Khi nhớ em, anh sẽ nhìn cho nhớ mặt.”
Sáng hôm sau, anh dậy sớm trở về trại vì đã hết phép. Anh hôn tôi nồng nàn từ giã. Tôi nhìn theo anh, hình như tôi vừa mất một cái gì rất quý.
Vài tháng sau, tôi mang thai với người lính không tên. Nửa mừng nửa lo. Mừng vì tôi đã nhận ra mình yêu anh vô cùng, và tôi muốn giữ cái bào thai này như một kỷ niệm đẹp của đời mình. Lo là không biết rồi đây tôi sẽ làm gì và đi đâu. Tôi muốn bỏ quán về quê sinh nở, nhưng Vân khuyên tôi ở lại. Tôi mềm lòng cảm ơn Vân và tiếp tục công việc của mình. Đêm đêm, trước khi ngủ, tôi vẫn lấy hình anh ra nhìn, nhớ anh như nhớ người tình, người chồng của mình. Nhiều khi tôi nghĩ: lỡ anh chết ở chiến trường, chắc tôi khóc đến giọt nước mắt cuối cùng. Nhưng vui là tôi biết mình có thêm một kỷ niệm sống với anh sau mấy đêm thương yêu nhau.
Tôi sinh con trai, đặt tên là Việt Nam. Vân đỡ đẻ cho tôi. Mỗi lần tôi cho con bú, tôi nhớ anh kinh khủng. Nhưng rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Cuối tháng 4 năm 1975, Hậu – người yêu của Vân – bất ngờ chạy vào quán, bảo tôi thu xếp vài thứ cần thiết cho cháu bé rồi đưa chúng tôi lên xe Jeep chạy thẳng. Thiên hạ như tổ ong vỡ, vừa chạy vừa gào khóc. Chúng tôi đến Vũng Tàu, xuống một chiếc tàu quân sự nhỏ đang đợi. Chiếc tàu đưa chúng tôi ra một chiến hạm Mỹ lớn. Tôi quay lại nhìn Vũng Tàu xa xăm, chỉ thấy lửa đỏ và đám khói đen nghịt. Thế là tôi đã bỏ lại quê hương thân yêu sau lưng. Trên tàu, tôi không thấy Hậu đâu nữa. Hậu đã ở lại với một người bạn lính ở tàu khác.
11 ngày trên biển, chúng tôi đến đảo Guam. Cuộc sống trên đảo tạm qua ngày. Nhờ thông thạo tiếng Pháp, tiếng Anh, tôi tình nguyện làm thông dịch viên cho Ủy ban Liên Hiệp Quốc. Sau đó, tôi được một gia đình người Mỹ bảo trợ, qua Mỹ định cư. Tôi làm giúp việc, học tiếng Anh, rồi nấu ăn cho nhà hàng Việt. Dành dụm mấy năm sau, tôi mua được một căn nhà nhỏ, nuôi con cho đến khi nó ra đại học. Bây giờ, Nam đã là một luật sư. Tôi vẫn sống độc thân, luôn giữ hình bóng của người lính không tên trong tim. Tôi luôn cầu nguyện được gặp lại anh dù chỉ một lần.
Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra. Trong bữa tiệc cưới con trai bạn, tôi gặp lại anh. Sợi dây chuyền anh tặng ngày xưa vẫn nằm trên cổ tôi, chiếc nhẫn bạc tôi tặng anh vẫn đeo trên ngón tay út anh. Chúng tôi nhận ra nhau. Anh đưa tôi về nhà, hôm sau đến chơi. Tôi làm một bữa cơm thật ngon, như ngày xưa tôi nấu cho anh. Tôi gọi Nam đến ăn cơm, nhưng chưa cho con biết. Anh ôm một bó hồng đỏ 40 đóa – mỗi đóa cho một năm xa cách. Tôi mời anh vào nhà, mời anh ngồi vào chiếc ghế mà tôi luôn dành cho người đàn ông sẽ là chồng tôi. Rồi tôi lấy bao thuốc lá Capstan cũ – tôi vẫn giữ suốt 40 năm – đưa cho anh. Anh mở ra, thấy bức ảnh cũ, số tiền và bài thơ còn nguyên. Anh ôm tôi thật chặt. Lúc đó, Nam bước vào, đứng nghiêm, đưa tay chào theo kiểu nhà binh: “Con chào ba!” Anh ngạc nhiên nhìn Nam rồi nhìn tôi. Nam nói: “Mẹ con vẫn nói với con, người đàn ông nào bước vào nhà và được mẹ con mời ngồi vào chiếc ghế này sẽ là cha của con.” Anh cười thật tươi: “Anh là Nguyễn Việt Cường. Còn em là Trầm Hương.” Rồi anh ôm tôi âu yếm. Hạnh phúc thật bất ngờ đã đến với những người bạn thành như tôi. Tình yêu 40 năm tưởng đã mất, giờ đã tìm lại được nhau. Và tôi biết, những giọt nước mắt lính đã được lau khô bằng những đóa hồng đỏ của ngày đoàn tụ.




