“Con tên Hồng, con ch;ết ch;áy rồi” – lời thì thầm của con trai tôi khiến tôi không ngủ được suốt nhiều đêm…..

 “Con tên Hồng, con ch;ết ch;áy rồi” – lời thì thầm của con trai tôi khiến tôi không ngủ được suốt nhiều đêm…..
Tôi biết có điều gì đó rất khác biệt ở Đức ngay từ khi con chào đời. Không phải vì con thông minh hay là con trai đầu lòng, mà là cái cảm giác lạ lùng không thể gọi tên. Giống như tôi đang gặp lại ai đó mình đã từng biết, từng thương từ một nơi nào đó rất xôi không thuộc về đời này. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt ấy khiến tôi dừng mình. Một đứa trẻ mới sinh mà nhìn mẹ chằm chằm như có điều muốn nói. Như thể nó biết tôi là ai trước khi tôi kịp làm mẹ của nó.
Đức lớn lên nhanh nhẹn, lanh lợi. Ba tuổi đã nói năng mạch lạc. Nhưng con nói ra những câu mà tôi chưa từng nghe đứa nhỏ nào thốt lên. Một buổi sáng, tôi đang soi gương đeo bông tai thì Đức bước vào, chạm nhẹ vào tai tôi rồi nói tỉnh bơ: “Con từng có đôi giống mẹ màu vàng, mẹ nhớ không?” Tôi bật cười, nghĩ là con học theo, nhưng rồi con nhìn thẳng vào mắt tôi và nói rất nhỏ: “Hồi đó con là con gái.” Lúc đó tôi hơi khựng lại, nhưng tôi vẫn nghĩ chắc là con tưởng tượng hoặc bị ảnh hưởng phim hoạt hình nào đó. Tôi cười xòa rồi lảng sang chuyện khác. Nhưng những lần sau, Đức tiếp tục nhắc lại. Lúc thì con nói con từng có tóc dài đen lắm mà cháy mất rồi. Lúc thì con tên Hồng chết rồi mới vô bụng mẹ. Nghe vậy, tôi bắt đầu thấy lạnh sống lưng. Đức không có bạn bè nào tên Hồng. Trong nhà tôi không ai tên Hồng và con còn nhỏ lắm, làm sao biết chết là gì? Làm sao biết khái niệm “vào bụng mẹ”? Vậy mà từng câu con nói ra bình thản như đang kể một chuyện cũ đã từng xảy ra.
Một buổi trưa, tôi đang treo đồ chơi lên cửa sổ chuẩn bị tết thì hỏi con: “Cái này đẹp không con? Mình đặt tên nó là gì ta?” Con nhìn tôi không suy nghĩ gì nhiều, trả lời: “Tên Hồng.” Tôi cười: “Lại Hồng nữa hả? Hồng là ai mà con cứ nhắc hoài vậy?” Đức im lặng một lúc rồi trả lời nhẹ như gió: “Là con, con tên Hồng, con chết cháy rồi. Rồi ông trời ném con xuống bụng mẹ.” Lúc đó tôi đứng sững, một cảm giác khó gọi tên, nửa nghi ngờ nửa rợn người. Tôi thấy rõ trong mắt con nó không đùa. Câu chuyện ấy với con là ký ức thật. Mà nếu đó là thật thì tôi đang nuôi một đứa trẻ mang ký ức từ một kiếp người đã chết.
Đêm hôm đó tôi gần như không ngủ được. Những lời Đức nói cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một khúc hát du kỳ lạ nhưng đáng sợ: “Con tên Hồng, con chết cháy rồi, ông trời ném con xuống bụng mẹ.” Tôi tự hỏi làm sao mà một đứa bé chỉ mới bốn tuổi lại có thể tưởng tượng ra những điều ghê rợn như vậy. Chết cháy, bị ném xuống. Những từ ngữ đó không phải điều con tôi có thể nghe trong nhà, cũng không xuất hiện trong những chương trình thiếu nhi tôi vẫn bật cho con xem mỗi ngày. Tôi đem chuyện kể lại với chồng, anh Bình. Anh nghe xong thì phá lên cười, gõ nhẹ vào đầu tôi rồi nói: “Em lại hoang tưởng rồi. Nó chỉ nói linh tinh thôi mà, con nít ba bốn tuổi đứa nào cũng hay tưởng tượng đủ thứ.” Tôi biết anh không tin và tôi cũng muốn tin như anh, nhưng những gì Đức nói không giống tưởng tượng, nó quá thật.
Ngày hôm sau, tôi thử hỏi con lại nhẹ nhàng thôi, như đang chơi trò đóng vai. Tôi hỏi: “Con kể mẹ nghe nha. Con tên gì hồi xưa?” Đức trả lời không ngập ngừng: “Tên Hồng.” Tôi tiếp: “Cô Hồng đó là ai vậy con?” Và Đức ngẩng mặt lên, ánh mắt vẫn còn dính một ít sữa sáng chưa lau kỹ, nói rõ ràng: “Là con đó, con bị cháy nhà, con chạy ra không kịp. Lúc đó tối lắm, khói nhiều lắm.” Tôi nghẹn họng, cảm giác lồng ngực thắt lại. Từng câu chữ con nói ra không giống học theo phim hay bắt trước ai cả mà giống như hồi ức, giống như nó đã từng chạy, đã từng hoảng loạn, đã từng chết. Tôi thử lảng sang chuyện khác: “Vậy hồi đó con ở đâu?” Con đáp: “Ở gần chợ, có nhiều người ở tầng ba.” Tôi cố trấn tĩnh hỏi thêm: “Rồi, làm sao con biết vào bụng mẹ?” Đức mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên nhưng lại lạnh sống lưng: “Con lên trời rồi ông trời thổi con xuống vô nhà mẹ rồi bụng mẹ to ra rồi con ra đời.” Con kể như thể đang nhắc lại một chuyến đi chơi cuối tuần, không một chút ngập ngừng, không một dấu hiệu lạ thường nào trong ánh mắt. Đó là điều làm tôi sợ nhất.
Mấy ngày sau đó, Đức còn nhắc tên cô Hồng thêm vài lần nữa, không theo chủ đề gì cụ thể. Khi nhìn con mèo trên tivi, bé nói: “Hồi đó con nuôi một con giống vậy nhưng nó cháy mất.” Khi thấy tôi cột tóc lên cao, bé lại thỏ thẻ: “Con cũng hay cột tóc kiểu này trước khi chết.” Những câu nói ngắn ngủi đôi khi chỉ là thốt lên một mình, nhưng với tôi như từng nhát kéo cắt vào sợi dây an toàn giữa lý trí và niềm tin. Mà điều khiến tôi nghẹn ngào nhất là buổi tối hôm đó khi tôi vuốt tóc con nằm ngủ, Đức bỗng mở mắt nói nhỏ: “Cảm ơn mẹ cho con sống lại.” Tôi quay mặt đi, không để con thấy nước mắt mình đang rơi.
Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến những hành động nhỏ của Đức. Một sáng nọ, tôi đang chuẩn bị đi đám cưới họ hàng, ngồi trước gương đeo bông tai. Đức bước vào phòng, đứng sau lưng tôi rất lâu, rồi con khẽ đưa tay chạm vào tai tôi, nói bằng một giọng trầm trầm khác hẳn thường ngày: “Cái này con cũng có màu vàng, mẹ nhớ không?” Tôi quay lại hỏi đùa cho nhẹ chuyện: “Con trai sao lại đeo bông tai?” Đức nhíu mày: “Tại lúc đó con là con gái.” Vẫn là câu nói đó. Tôi cố gắng cười bảo con đi lấy dép. Nhưng lúc con đi ra, tôi vẫn đứng sững trong gương, nhìn bóng mình mà cảm giác như có người thứ ba vừa bước ra khỏi căn phòng.
Rồi một hôm, tôi thử hỏi con một cách tự nhiên: “Hồi con là cô Hồng, da con màu gì?” Đức đang chơi xếp hình không ngẩng mặt trả lời luôn: “Màu giống bác bán chuối ngoài chợ, da nâu nâu, tóc xoăn nhiều.” Tôi chết lặng. Người bán chuối gần nhà là cô Sáu, làn da rám nắng đặc trưng của người miền Tây, tóc uốn xoăn vì nhuộm hóa chất nhiều năm. Làm sao con tôi lại lấy cô ấy làm điểm liên hệ? Nếu không phải là vì đó là hình ảnh gần giống nhất với điều con đã từng là.
Một lần tôi cùng Đức đi siêu thị, lạc vào gian hàng nước hoa. Một lọ nước hoa mùi hoa lài khiến con khựng lại, mặt biến sắc. Tôi hỏi sao vậy? Đức bấu lấy tay tôi, run rẩy nói: “Mùi này giống chỗ con chết, nồng lắm, nóng lắm.” Tôi ôm con thật chặt, không dám hỏi thêm gì nữa. Và rồi đến câu chuyện về tên, Đức vẫn thường xuyên đặt tên cho đồ chơi, búp bê, thú nhồi bông. Nhưng có một cái tên con dùng đi dùng lại: Hồng. Con gọi cái gối là chị Hồng, con đặt tên cho cái nón là Hồng, con đến cả chiếc xe đồ chơi cũng là Hồng chạy trốn. Tôi từng đùa: “Còn mê tên đó dữ ha.” Đức không cười, chỉ nói một câu: “Tại đó là con, con là Hồng nhưng con không muốn chết nữa.” Khi con nói câu đó, tôi biết chuyện này không còn là trò tưởng tượng của trẻ con. Có một nỗi sợ thật sự trong ánh mắt con tôi. Và có một linh hồn nào đó rất lâu rồi đang cố nói điều gì đó qua giọng nói non nớt này….
Tôi bắt đầu hành trình tìm sự thật. Sau đêm Đức kể về cái ch;ết của mình…………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi bắt đầu hành trình tìm sự thật. Sau đêm Đức kể về cái chết của mình, rằng con rơi xuống trong khói đen, rằng không ai cứu kịp, tôi không còn trốn tránh nữa. Tôi lấy điện thoại, mở trình duyệt, nhập vào những từ khóa mà con tôi đã gợi ra từng chút một: “cháy nhà trọ”, “chết ngạt”, “quận 5 năm 1993” và “Hồng”. Chỉ sau vài lần cuộn màn hình, tôi thấy một đường link dẫn đến mục lưu trữ báo cũ và trong đó một tiêu đề nhỏ hiện lên: “Cháy nhà trọ Minh Tâm, sáu người tử vong vì ngạt khói.” Tôi click vào, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bài báo ố vàng đăng tải ngày 14 tháng 5 năm 1993 ghi rõ vụ cháy xảy ra lúc nửa đêm ở một khu nhà trọ cũ tại phường 9, quận 5. Trong danh sách nạn nhân có tên Nguyễn Thị Hồng, 36 tuổi, công nhân ở phòng 305, chết vì ngạt khói và rơi từ tầng ba xuống mái tôn. Cổ họng tôi khô lại. Tầng ba. Đúng tên. Cái chết vì ngạt khói và rơi xuống. Từng chi tiết trùng khớp với những gì Đức đã kể. Làm sao một đứa trẻ bốn tuổi có thể biết được thông tin này? Làm sao con tôi sinh năm 2018 có thể kể chính xác về cái chết của một người phụ nữ không có mối liên hệ nào với gia đình tôi?
Tôi in bài báo ra, đặt lên bàn thờ, thắp nén nhang. Tôi không biết mình làm vậy vì ai – vì Hồng, vì Đức hay vì chính bản thân mình, một người đang cố níu lấy lý trí giữa cơn hoảng loạn tâm linh. Hôm sau, tôi gọi cho một người bạn cũ làm phóng viên, hỏi liệu có thể tìm lại hình ảnh nạn nhân trong vụ cháy đó. Ba ngày sau, tôi nhận được một email có năm tấm ảnh mờ, đen trắng, cũ kỹ – ảnh tang lễ tập thể do một tờ báo chụp lại. Tôi không nói gì với Đức, chỉ in ảnh ra đặt trên bàn như thể là trò chơi nhận diện người quen. Tôi gọi con lại: “Con xem thử có ai quen không nha.” Đức ngồi xuống nhìn rất nghiêm túc. Con lướt qua từng bức ảnh, dừng lại ở một tấm. “Người này mẹ, con biết người này.” Tôi nghẹn giọng: “Con biết ở đâu?” Đức không nhìn tôi, con nhìn tấm ảnh rồi khẽ chạm tay lên mặt người phụ nữ trong đó: “Hồi đó là con, tấm này chụp lúc con còn sống. Con nhớ cái áo đó mẹ con mua tết năm đó.” Tôi không thở được. Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đó – một phụ nữ trạc tuổi tôi, mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt to buồn bã. Một người từng tồn tại, từng sống trong một căn phòng chật hẹp tầng ba, từng thở, từng yêu, từng sợ hãi và có thể từng là con tôi. Tôi bật khóc, không phải vì sợ hãi nữa mà vì thương. Thương một kiếp người tưởng đã chấm dứt, lại vẫn còn mắc kẹt nơi trần thế qua hình hài một đứa trẻ bốn tuổi. Và giờ tôi hiểu tôi không chỉ là mẹ của Đức, có thể tôi cũng là nơi cuối cùng để một linh hồn tìm về ánh sáng.
Sau lần đó, trong nhà tôi không còn ai dám nói rằng mọi thứ chỉ là trùng hợp nữa. Anh Bình không còn cười xòa hay gạt đi như trước. Anh im lặng rất lâu, một kiểu im lặng nặng nề mà tôi chưa từng thấy. Buổi tối hôm ấy, khi Đức đã ngủ, anh ngồi ở bàn ăn nhìn tấm ảnh người phụ nữ tên Hồng rất lâu rồi nói khẽ: “Nếu đây thật sự là ký ức của con thì chắc là nó đau lắm.” Tôi gật đầu, đó cũng là điều tôi sợ nhất. Không phải chuyện luân hồi, không phải chuyện ma quỷ, mà là việc một đứa trẻ phải lớn lên cùng nỗi đau của một cái chết dữ dội chưa kịp khép lại.
Tôi quyết định đưa Đức đến chùa, không phải để xác nhận điều gì mà chỉ mong tìm cách giúp con nhẹ lòng hơn. Ngôi chùa nhỏ nằm sâu trong con hẻm cũ, tường đã loang lổ rêu xanh, mùi nhang trầm lúc nào cũng lảng bảng. Vừa bước qua cổng, Đức đã khựng lại. Con nắm chặt tay tôi thì thào: “Mẹ ơi, ở đây lạnh giống chỗ con ở hồi đó.” Thầy nghe tôi kể không mất lời, không tỏ ra ngạc nhiên. Khi tôi nói xong, thầy chỉ chậm rãi bảo: “Có những linh hồn ra đi trong đau đớn, tâm chưa kịp buông. Khi có duyên, họ trở lại mang theo ký ức. Nhưng ký ức ấy là khổ.” Thầy nhìn sang Đức, ánh mắt hiền nhưng sâu: “Đứa trẻ này không cần biết mình là ai trước kia, nó chỉ cần được sống trọn vẹn trong kiếp này.”
Đêm đó, Đức mơ thấy một người phụ nữ đứng ngoài cổng nhà, tóc rối, quần áo xém đen, không vào được. Con kể giọng ngập ngừng: “Cô ấy đứng đó hoài nhìn con. Cô ấy mệt lắm.” Tôi ôm con vừa dỗ vừa khóc. Lần đầu tiên tôi không còn né tránh nữa. Tôi nói với con chậm rãi: “Nếu đó là con hồi trước thì bây giờ con đã an toàn rồi. Con không cần quay lại chỗ đó nữa.” Chúng tôi làm một lễ cầu siêu đơn giản, không rình rang, không phô trương, chỉ là nén nhang, một bát cơm trắng, một chén nước và tấm ảnh in từ báo cũ. Tôi khấn không xin điều gì trong mình, chỉ xin cho Hồng nếu linh hồn ấy còn vương vấn được nghỉ ngơi, và xin cho Đức được là một đứa trẻ đúng nghĩa, không phải gánh theo ký ức của một kiếp người đã khép lại.
Sau lễ đó, Đức ít nhắc đến Hồng hơn. Không phải là quên hẳn, mà là như thể câu chuyện ấy dần lùi lại, mờ đi giống một giấc mơ cũ. Con vẫn sợ lửa, vẫn ôm chặt tôi mỗi khi nghe tiếng còi cứu hỏa. Nhưng trong mắt con đã không còn nỗi hoảng loạn như trước, chỉ còn lại một nét buồn rất nhẹ thoáng qua rồi tan. Còn tôi thì hiểu ra một điều: có những sự thật không cần chứng minh thêm nữa, chỉ cần nhìn vào một đứa trẻ đang dần được chữa lành là đủ biết mình đã đi đúng đường. Tôi không còn cố tìm mọi cách để lý giải, chứng minh hay bác bỏ. Tôi chỉ biết có những chuyện nằm ngoài logic của đời sống, nhưng cảm xúc của con người thì luôn thật. Và nếu một linh hồn từng đau đớn đến mức mang theo ký ức sang kiếp sau, thì việc tôi có thể làm chỉ đơn giản là yêu con, lắng nghe con và bảo vệ con khỏi những điều mà chính tôi cũng không hiểu hết. Tôi vẫn giữ bức ảnh cũ ấy trong ngăn tủ, gương mặt người phụ nữ tên Hồng với đôi mắt như đang nói điều gì đó chưa rõ. Nhưng giờ mỗi lần nhìn vào tôi không còn thấy rợn nữa. Tôi chỉ thấy bình thản, giống như khi đọc xong một chương truyện buồn và biết rằng nhân vật ấy cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, vì giờ đây cô đã được lắng nghe và một đứa trẻ mang tên Đức cũng đang được sống một cuộc đời đúng nghĩa là của riêng mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!