Giữa rừng sâu Campuchia, tôi gặp một cô gái Khmer lánh nạn và định mệnh đã thay đổi cuộc đời tôi…..
Tôi nằm rạp trên bờ đất ẩm, hơi thở dồn dập, bàn tay vẫn còn run sau cú đối đầu vừa rồi. Bên cạnh tôi, Soria tựa vào thân cây mục, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nóng rực vì cơn sốt vẫn chưa dứt. Tôi nhìn cô, lòng như có ai bóp nghẹn. Tôi biết mình đang đứng giữa hai lựa chọn như hai lưỡi dao dí sát cổ. Quay lại tìm anh Thành – người đang bị kẹt trong vòng vây của Pôn Pốt – và có thể mất cả Soria. Hoặc đưa Soria đi và để anh Thành lại giữa vòng vây. Tôi tên Khánh, trinh sát của đơn vị, và câu chuyện của tôi bắt đầu từ một buổi chiều định mệnh khi tôi phát hiện căn chòi của cô gái Khmer giữa rừng sâu biên giới.
Buổi chiều hôm ấy, mặt trời chỉ còn là một vệt đỏ vắt ngang tán rừng. Tôi được giao nhiệm vụ đi kiểm tra khu vực Suối Cạn, nơi có dấu hiệu người lạ ẩn náu. Tôi một mình men theo con đường mòn nhỏ, mùi đất rừng ẩm mục quen thuộc bốc lên dưới chân. Bên hông tôi là khẩu K54, tay kia thỉnh thoảng nâng ống nhòm quan sát. Tôi dừng lại uống ngụm nước, mắt bắt gặp vài dấu chân nhỏ hằn trên nền đất pha cát bên bờ suối – kích thước dấu chân cho thấy đó không phải chân đàn ông trưởng thành. Tôi theo dấu thêm một đoạn thì bất ngờ thoáng thấy vệt khói mỏng bốc lên phía trước.
Tôi nằm rạp xuống, bò thấp qua mấy gốc cây mục. Trước mắt là một căn chòi nhỏ dựng bằng tre lá thốt nốt, nằm khuất bên bãi đá ven suối. Tôi nghe tiếng khẽ lục cục như đang chặt củi hoặc chuẩn bị bữa ăn. Không có tiếng nói chuyện, không có tiếng kim loại. Trực giác cho tôi cảm giác đây không phải ổ phục kích. Tôi tiếp cận men theo bờ suối, vòng ra phía sau chòi. Qua khe hở của tấm liếp che cửa, tôi thấy dáng một cô gái Khmer đang lom khom bên bếp đất, mái tóc dài buộc vội sau gáy. Cô đang thổi lửa, tiếng thở nhỏ như sợ ai nghe thấy. Tôi lặng người – hình ảnh ấy hoàn toàn trái ngược với những gì tôi chuẩn bị đối mặt. Không có bóng dáng lính, không mùi thuốc súng, chỉ là một cô gái gầy gò cố nhóm bữa ăn trong hoang vu.
Tôi lùi lại vài bước rồi cố tình tạo tiếng động trên lá khô. Cô gái giật mình, đôi mắt tròn đen ánh lên sự hoảng sợ. Tôi đưa hai tay lên ngang ngực, cố nói vài tiếng Khmer cơ bản. Tôi không làm hại. Tôi lính Việt Nam. Cô gái nhìn chiếc khăn rằn xanh trên cổ tôi, dường như nhận ra tôi không phải lực lượng đe dọa. Cô buông con dao xuống cạnh bếp, vẫn giữ khoảng cách. Sau vài giây im lặng, cô cất giọng khẽ pha tiếng Khmer lẫn chút Việt vụng về: “Anh đi lạc?” Tôi lắc đầu. “Tôi đi tuần thấy khói nên kiểm tra.” Tôi nhìn quanh thấy chòi khá tạm bợ, một chiếc nồi nhỏ đang sôi, bên cạnh là chén cơm ít ỏi vài cọng rau dại. Cảnh sống như vậy chỉ có thể là người chạy nạn. Tôi gỡ ba lô, lấy ra gói muối nhỏ và ít thuốc cảm đặt lên hòn đá gần cửa rồi lùi lại. “Trời tối nhanh, bạn nên dập lửa sớm kẻo nguy hiểm.” Cô gái nhìn đồ tôi để lại, bối rối rồi gật nhẹ. Khi tôi quay bước rời đi, cô cất tiếng gọi: “Anh tên gì?” Tôi dừng lại, quay đầu khẽ mỉm cười: “Khánh.” Cô chạm tay lên ngực: “Srina.”
Tôi về đến chốt khi trời tối hẳn. Anh chính trị viên hỏi có gì bất thường không, tôi báo sơ bộ thấy dấu người dân lánh nạn. Tôi không nhắc đến việc gặp Soria một cách riêng tư, vì chưa muốn cô ấy bị chú ý. Tối đó nằm trên võng, tôi nghĩ đến hình ảnh cô ngồi bên bếp, cảm giác lạ lùng len vào ngực, vừa thương vừa lo. Sáng hôm sau, tôi xin phép trung đội trưởng đi kiểm tra lại khu vực Suối Cạn. Anh đồng ý nhưng dặn: “Đi sớm về sớm, đừng tự ý tiếp xúc sâu với ai không rõ lai lịch.” Tôi gật đầu và đi nhanh về hướng con suối.
Khi tôi đến nơi, Soria đang ngồi trước chòi, tay ôm gối nhìn xuống mặt suối. Tôi bước lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách. “Tôi quay lại xem bạn ổn không. Đêm qua suối lạnh, rừng nguy hiểm, bạn vẫn ổn chứ?” Cô gật đầu, đưa tay vén tóc sau tai. “Tôi ổn. Cảm ơn anh. Muối và thuốc tôi uống rồi.” Tôi ngồi xuống hòn đá gần đó. “Bạn sống một mình ở đây lâu chưa?” Cô im lặng một lúc rồi đáp: “Ba bốn tuần. Tôi trốn từ làng.” Tôi không muốn hỏi quá sâu, sợ khơi lại ký ức đau thương. Tôi đưa cho cô ít gạo rang khô. “Cái này để ăn dần, nhưng bạn phải tìm chỗ an toàn hơn. Chỗ này nếu bị phát hiện thì nguy hiểm.” Cô nhận gói gạo bằng cả hai tay như món quà quý. Tôi nhìn căn chòi thêm lần nữa, quá mong manh để che chở cho một cô gái đơn độc. “Bạn có nghĩ đến việc tìm về khu dân được quân Việt bảo vệ không?” Nghe đến đó, ánh mắt cô thoáng hiện sự sợ hãi. “Tôi sợ họ không tin, sợ ai cũng nghĩ tôi xấu…” Tôi nhẹ giọng: “Nếu một ngày bạn muốn rời đây, tôi có thể giúp.” Cô ngước nhìn tôi thật lâu, ánh nhìn ấy làm tim tôi mất vài nhịp bình thường.
Chúng tôi ngồi lặng một lúc, chỉ nghe tiếng nước suối vỗ nhẹ vào đá. Bỗng cô đi vào chòi mang ra một chiếc tô sành nhỏ bên trong là chút canh rau rừng và vài miếng củ sắn. “Anh ăn, tôi nấu không ngon.” Tôi nhìn tô canh đơn sơ mà thấy nghẹn. Trong cảnh thiếu thốn đến vậy, cô vẫn muốn chia sẻ phần ít ỏi của mình. Tôi nhận ăn từng muỗng nhỏ. “Ngon lắm.” Soria mỉm cười, lần đầu tiên tôi thấy nụ cười của cô trọn vẹn. Tôi ở lại lâu hơn một chút, giúp cô che lại mái chòi bị dột, sửa lại cửa cho chắc để thú rừng khó vào. Chúng tôi không nói nhiều, nhưng cảm giác gần gũi lại tăng thêm từng chút một. Trước khi về, tôi nói nhỏ: “Tôi sẽ quay lại, nhưng nếu vài ngày không thấy tôi, đừng lo.” Cô nhìn tôi mắt hơi tối lại. “Nguy hiểm?” Tôi không phủ nhận. “Lính mà.” Cô im lặng một lúc rồi lấy trong chòi ra một sợi chỉ đỏ nhỏ cột cổ tay tôi. “May mắn.” Cô nói. Tôi nhìn sợi chỉ đỏ, khi cô buộc bàn tay chạm nhẹ vào cổ tay tôi khiến tim tôi đập nhanh bất thường.
Những ngày sau, đơn vị tăng cường luyện tập vì tin báo sắp có đợt hành quân. Nhưng giữa những giờ mệt mỏi, hình bóng Soria lại len vào tâm trí tôi. Tôi tranh thủ quay lại chòi mang thêm muối, thuốc và một mảnh xà phòng nhỏ. Thấy tôi, cô vui đến độ quên cả sự rụt rè thường ngày. Lần này tôi ở lâu hơn. Chúng tôi ngồi bên cửa chòi, tôi kể vài chuyện vui trong đơn vị, cô nghe chăm chú, cười khẽ – có vẻ lâu lắm rồi cô mới được nghe chuyện đời thường như vậy. Trước khi về, tôi nói: “Tôi sẽ quay lại.” Cô khẽ gật.
Rồi một đêm mưa rừng đổ xuống, tôi kẹt lại căn chòi. Trời tối dần, mưa trút như ai đổ nước từ trên trời. Chúng tôi ngồi sát nhau, tấm mền mỏng choàng lên cả hai. Hơi ấm từ cô lan sang tôi rõ rệt. Một ánh chớp lóe lên soi rõ gương mặt cô chỉ cách tôi vài gang. Cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, và có điều gì đó âm thầm kéo chúng tôi lại gần hơn. Tôi không biết ai là người rút ngắn khoảng cách đó trước. Môi tôi chạm môi cô nhẹ như một câu hỏi. Cô không lùi, khẽ nhắm mắt, tay nắm lấy vạt áo tôi. Nụ hôn đầu ấy vụng về, run rẩy, nhưng chân thật đến độ khiến cả tiếng mưa bên ngoài như chìm đi. Đêm đó, chúng tôi để trái tim dẫn lối. Không vội vàng, không bốc đồng, mà là sự gần gũi của hai con người tìm được nhau giữa rừng sâu tối tăm, giữa chiến tranh cướp đi tất cả.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Sáng hôm sau, tôi biết mình phải về, nhưng chưa kịp rời đi, tiếng chân của đơn vị đã vang lên. Chung đội trưởng Dũng cùng vài đồng đội xuất hiện. Tôi bị phát hiện. Soria bị đưa đi thẩm tra. Tôi bị đình chỉ nhiệm vụ. Chính trị viên nói: “Cậu có công cứu người nhưng tự ý rời vị trí chiến đấu gây hậu quả mất người.” Tôi xin nhận mọi kỷ luật. Nhưng Soria được xác nhận là dân lánh nạn thật, và tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng chưa kịp yên, Soria sốt nặng. Tôi biết mình không thể để cô ở lại căn chòi trong rừng thêm nữa. Tôi quyết định đưa cô về căn cứ, dù biết điều đó có thể khiến tôi bị kỷ luật nặng hơn. Anh Thành – đại đội phó – đã giúp tôi, dẫn chúng tôi đến trạm trú bí mật. Trên đường, chúng tôi bị phục kích. Quả mìn Claymore nổ, một chiến sĩ hy sinh. Chúng tôi bị kẹp ba mặt. Anh Thành quyết định đánh chặn để tôi đưa Soria thoát. “Đưa cô ấy về bằng mọi giá,” anh nói, rồi lao về phía địch.
Tôi cổng Soria chạy, mỗi bước chân nặng như đeo đá. Khi tôi đưa cô đến hốc đá an toàn, một chiến sĩ trinh sát báo tin: anh Thành bị kẹt. Tôi để Soria lại, quay trở lại. Tôi tìm thấy anh Thành bị thương nặng, nhưng anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Tôi quỳ xuống bên anh, bàn tay run lên đặt lên vai anh. Anh đã ra đi.
Tôi quay lại đón Soria, đưa cô về căn cứ. Tôi nhận mọi trách nhiệm. Đêm đó, tôi cùng đơn vị tham gia trận đánh lớn. Khi tiếng súng cuối cùng tắt, tôi đứng giữa chiến trường ngổn ngang. Thủ trưởng tiến đến đặt tay lên vai tôi: “Cậu đã làm được.” Tôi chỉ cúi chào không nói gì vì nếu nói, có lẽ nước mắt sẽ rơi.
Ngày hôm sau, tôi vào thăm Soria. Cô đã tỉnh, sắc mặt khá hơn. Tôi ngồi xuống bên giường, nắm tay cô. Cảm ơn anh Khánh. Nếu không có anh, em đã không còn sống. Tôi lắc đầu: “Nếu không có em, anh cũng đã không còn là anh của ngày hôm nay.” Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng tình cảm giữa hai người thuộc hai dân tộc, hai số phận dù có sâu đậm đến đâu cũng đầy thử thách. Nhưng ít nhất chúng tôi còn sống, còn cơ hội để viết tiếp.
Tôi đứng dậy chỉnh lại quân phục. Trước khi rời khỏi phòng quân y, tôi quay lại nhìn cô một lần nữa. Soria khẽ mỉm cười. Tôi mang theo nụ cười ấy ra ngoài, khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ mới. Câu chuyện của tôi và Soria không biết sẽ kéo dài được bao lâu. Tương lai có thể sẽ chia đôi hành trình mỗi đứa một ngã. Nhưng điều tôi biết chắc là giữa chiến tranh khốc liệt, chúng tôi đã tìm được nhau, đã giữ lại được một chút nhân tính, một chút ấm áp để nhắc mình rằng người lính không chỉ biết chiến đấu mà còn biết yêu thương. Và tôi tin ở nơi nào đó trong rừng sâu mà anh Thành nằm lại, linh hồn anh sẽ mỉm cười thanh thản vì người anh dặn tôi bảo vệ đã được an toàn. Hành trình ấy kết thúc, nhưng ký ức thì sẽ mãi theo tôi suốt đời.





