Hành Trình Tìm Cha Suốt Hơn 40 Năm Của Người Con Lai Gốc Việt Khiến Ai Cũng Xúc Động…..
—
Tôi đứng trước cửa nhà cha vào ngày sinh nhật ông, trái tim đập thình thịch đến nỗi tôi tưởng mình sẽ ngất. 56 năm. Đúng 56 năm tôi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất cuộc đời: Cha tôi là ai? Tôi tên là Phan Thanh, sinh năm 1967 tại Nha Trang. Từ nhỏ, tôi đã biết mình khác biệt – làn da trắng, sống mũi cao, mái tóc nâu – những đặc điểm khiến tôi bị bạn bè xa lánh, bị người lớn dị nghị. Tôi không được gọi mẹ ruột là “mẹ”, chỉ được gọi bằng “cô” vì bà sợ miệng đời đàm tiếu rằng bà có con lai. Bà đốt hết hình ảnh của cha sau ngày giải phóng, chỉ giữ lại tấm hình của tôi. Bà bảo: “Nếu ba con mà thấy những tấm hình này, ông ấy sẽ nhận ra con.” Tôi giữ cuốn album ấy như báu vật suốt bao năm.
Tôi khao khát được gọi tiếng “ba” như các em cùng mẹ khác cha. Nhưng khi tôi gọi bà nội của các em ấy là “bà nội”, bà chỉ thẳng vào mặt tôi: “Tao không phải bà nội của mày, đừng gọi như vậy nữa.” Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Sự khao khát tìm cha càng ngày càng mãnh liệt. Từ nhỏ tôi đã thông minh, lanh lợi, tự nuôi sống mình. Vì thiếu tình yêu thương của mẹ, khát vọng biết cha mình là ai lớn dần trong tôi.
Năm 1983, khi tôi 13 tuổi, mẹ bất ngờ gửi thư kêu tôi về làm giấy tờ đi Mỹ theo chương trình con lai. Tôi bước ra sân, nhìn lên trời và tự hứa: “Nếu được qua Mỹ, bằng mọi giá phải kiếm ra ba của mình.” Nhưng sau vài tháng chờ đợi, ước mơ sụp đổ khi chương trình con lai bị đóng lại. Năm 18 tuổi, tôi lập gia đình, năm 19 tuổi sinh con gái đầu lòng. Năm 1989, chương trình con lai mở lại, tôi mừng không thể tả. Hồ sơ của tôi được duyệt, tôi cùng chồng con qua Philippines sống tạm 6 tháng trước khi sang Mỹ. Trước khi đi, tôi hỏi mẹ: “Ba tên gì?” Mẹ chỉ nói: “Ba tên Harry, hình như làm nghề sửa máy bay, hay mặc đồ màu kaki.” Thông tin ít ỏi ấy với tôi vô cùng quý giá – tôi giữ trong tim suốt cuộc hành trình.
Tại Philippines, tôi nhờ thầy dạy tiếng Anh tìm thông tin về người tên Harry làm trong không quân Mỹ. Ông thầy nhiệt tình giúp đỡ, thậm chí có dịp đến Việt Nam gặp mẹ tôi, nhưng kết quả không mấy khả quan. Tôi còn có một cuốn album nhỏ mà tôi trân quý và giữ gìn. Mẹ nói nếu ba tôi thấy những tấm hình này, ông sẽ nhận ra tôi. Tôi giữ rất kỹ. Những năm tháng ở Việt Nam, tôi chưa bao giờ được làm chủ cuộc đời mình, cho tới khi tôi đặt chân lên bậc thang máy bay. Lúc đó tôi tự nói: “Bắt đầu từ đây mới là cuộc đời của riêng tôi.”
Sau 6 tháng ở Philippines, gia đình tôi được một hội nhà thờ bảo lãnh qua Mỹ, định cư tại Texas. Khi qua Mỹ, tôi nhờ hội từ thiện kiếm cha giúp, nhưng họ từ chối vì thông tin không rõ ràng. Năm 1990, tôi sinh thêm một bé trai. Cuộc sống ở xứ người không dễ dàng – chưa có nhiều người Việt, việc gửi con nhỏ cũng vô cùng khó khăn. Nhưng tôi chưa bao giờ sống dựa vào tiền trợ cấp của chính phủ. Tôi bỏ công việc ở xưởng để ra làm móng, và nhờ nghề này cuộc sống gia đình tôi, kể cả gia đình ở Việt Nam, đều được cải thiện.
Trong quá trình làm nghề, tôi học thêm tiếng Anh – một là để giao tiếp với khách, một nữa là để tìm cha. Tôi tâm sự với khách hàng thân thiết về việc tìm kiếm cha. Họ cố gắng giúp nhưng không có kết quả. Mẹ tôi bảo cha tôi ở San Francisco, nhưng khách hàng của tôi tìm và nói từ năm 1965 đến 1967 không có người nào tên Henry làm ở bộ phận đó. Có người nói người tên Henry đã chết. Dù vậy, tôi vẫn nuôi ước mơ mãnh liệt tìm bằng được cha. Tôi tự hứa dù ông có qua đời, tôi vẫn muốn kiếm ra thân nhân của ông và xin một tấm hình để biết ba mình là ai.
Thời gian trôi qua cho đến khi con gái lớn của tôi kết hôn, có thai và muốn tôi xét nghiệm ADN để kiểm tra gen di truyền. Tôi đồng ý làm xét nghiệm bên chương trình 23andMe, nhưng sau đó tôi nảy sinh suy nghĩ làm riêng cho tôi. Năm 2017, tôi đăng ký xét nghiệm bên AncestryDNA. Nhờ đó tôi có rất nhiều người trùng khớp, rất nhiều bà con dòng họ, nhưng vẫn không có thông tin về cha. Khi xét nghiệm ADN, tôi mới biết chính xác họ rõ ràng của mình là Harvey. Tháng 12 năm 2017, tôi nhận được một DNA tên Harry Harvey nổi lên báo đây là người gần gũi với tôi. Tôi nhắn tin cho ông nhưng không có hồi âm. Tôi hỏi những người khác trong dòng họ có ai biết tên Henry đi lính ở Việt Nam không, họ nói không có. Tôi lại tiếp tục chờ.
5 năm trôi qua cho tới đầu năm 2023……..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
5 năm trôi qua cho tới đầu năm 2023, trước ngày lễ tình nhân. Một vị khách quen tên Susan cùng hai người khác đến tiệm móng của tôi. Nghe họ nói chuyện, tôi biết bà Susan đã từng giúp nhiều người tìm được gia đình thất lạc thông qua ADN. Tôi mừng quá, chạy tới mong bà giúp tôi tìm cha. Tôi cho bà coi những tên người trùng khớp, bà rất vui khi thấy sự trùng khớp rất cao của tôi với người tên Harry Harvey. Chỉ trong vài tiếng, bà bắt đầu tìm kiếm thông tin. Ngày lễ tình nhân, bà đem một tờ giấy lớn đến gặp tôi – bà đã tìm ra gia phả của tôi. Bà tìm ra ông bà nội của tôi, họ có sáu người con. Bà hỏi tôi hãy nhìn vào ba người đàn ông còn lại và cảm nhận ai là cha. Ngay lập tức tôi chỉ một tấm ảnh và nói đó là cha tôi. Khi tôi thấy hình ông và con gái của ông, tôi thấy tôi trong đó. Nhưng ông ta tên là Lloyd Harvey. Lúc đó tôi nghĩ: “Trời ơi, cái tên mẹ tôi nói không liên quan gì hết mà tôi tốn bao nhiêu năm tìm kiếm.”
Bà Susan cho tôi Facebook của ông. Tối đó tôi vào xem và phát hiện năm 2022 ông bị hư điện thoại, mất hết số khách hàng, nên ông để số điện thoại mới lên trang. Tôi vội ghi lại. Sáng hôm sau, tôi hỏi ý kiến bà Susan có nên nhắn tin cho ông không. Bà nên từ từ, vì sợ ông sốc mà từ chối. Tôi nghĩ suốt mấy tiếng. Đây là cơ hội suốt đời tôi mong chờ. Tôi quyết định nhắn tin cho ông, khéo léo nói tôi đã làm xét nghiệm ADN và kết quả tôi thuộc về dòng họ của ông, mong ông cho biết ai trong gia đình đã đi chiến tranh Việt Nam – người đó là cha đẻ của tôi. Từ lúc gửi tin, tim tôi như nghẹt thở. May mắn thay, chỉ 30 phút sau ông trả lời, hỏi tôi là ai và có phải lừa gạt không. Tôi trả lời, gửi hình ảnh thuở nhỏ của tôi và hình mẹ tôi. Ông bắt đầu kiểm tra lý lịch – ông có bạn là cảnh sát, có quyền kiểm tra hồ sơ của tôi từ khi tôi đặt chân đến Mỹ. Ông hỏi tôi sinh ra ở thành phố nào và sinh vào tháng mấy. Vàng thật không sợ lửa – tôi trả lời tất cả. Sau vài tiếng, ông nhắn: “Thông tin của con hoàn toàn chân thật. Tôi chính là cha ruột của con.”
Khi chúng tôi trò chuyện, tôi phát hiện câu chuyện của mẹ kể hoàn toàn trái ngược với thông tin cha nói. Cha tôi không hề biết tôi tồn tại. Ông kể thời điểm đó ông đóng quân ở Pháp, tình nguyện qua Việt Nam làm không quân. Ở Nha Trang, ông và mẹ tôi quen nhau vài tháng. Sau đó ông bị chuyển đi Kon Tum và bị thương nặng, quân đội chuyển ông sang Nhật chữa trị, rồi Đại Hàn, cuối cùng về Mỹ. Ông không có dịp quay lại Việt Nam, nên không biết mẹ tôi mang thai. Tôi gọi về Việt Nam cho em gái cùng mẹ khác cha, kể lại. Em nói: “Lời của cha giống y như lời cậu ruột chúng tôi. Cậu kể lúc ba vừa bị chuyển đi Kon Tum vào tháng Sáu, má phát hiện có thai, chờ hoài không thấy ông quay lại.”
Qua nói chuyện, tôi biết cha tôi đã sống độc thân 20 năm. Ông không thích sống ở thành phố ồn ào, dọn lên núi ở, làm nghề yên ngựa, bao súng và các thứ khác liên quan đến da. Ông thích săn bắn, cưỡi ngựa. Ban đầu tôi xin cha cho đến thăm, nhưng ông hơi ngại về chỗ ở. Nhân dịp sinh nhật ông 25 tháng 8, tôi xin đến ăn sinh nhật và gặp người cha bấy lâu mong mỏi. Ông đồng ý. Ngày 26 tháng 8 năm 2023, tôi lần đầu trong đời được gặp cha. Chúng tôi ôm nhau rất lâu. Cha nói xin lỗi vì không biết ông còn có một đứa con gái là tôi. Tôi được gặp gia đình con gái của ông, mọi người rất cởi mở. Con trai tôi đang ở trong quân ngũ, đường đi đến chỗ ông ngoại mất ba tiếng nhưng cháu vẫn cố gắng đến. Còn một điều trùng khớp kỳ diệu – cháu ngoại của ông và cháu ngoại của tôi sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.
Tôi nghĩ mình thật may mắn hơn nhiều người khác. Cha tôi không chối bỏ mà rất vui vẻ, hạnh phúc khi nhận lại đứa con thất lạc. 56 năm đi tìm, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu đêm khóc thầm, bao nhiêu lần tuyệt vọng – tất cả tan biến trong cái ôm đầu tiên của cha. Tôi không còn là đứa trẻ không biết mình là ai. Tôi đã tìm được câu trả lời. Tôi có một người cha, một gia đình, và một nơi để thuộc về. Nhưng tôi vẫn không khỏi day dứt cho những người con lai khác vẫn còn đang lạc lõng giữa hai bờ đại dương, vẫn còn đặt câu hỏi “Tôi là ai?”. Tôi chỉ ước mẹ tôi còn sống để thấy tôi đã tìm thấy cha, để thấy ước mơ của bà đã thành hiện thực. Nhưng có lẽ, bà vẫn đang dõi theo tôi từ nơi nào đó, và bà biết rằng cuối cùng tôi đã tìm thấy bình yên.





