Khi Đưa Chồng Ra Bến Xe, Con Trai 8 Tuổi Thì Thầm: “Mẹ Ơi, Đừng Về Nhà!” – Tôi Làm Theo Và Cái Kết Khiến Tôi Rùng Mình….

Khi Đưa Chồng Ra Bến Xe, Con Trai 8 Tuổi Thì Thầm: “Mẹ Ơi, Đừng Về Nhà!” – Tôi Làm Theo Và Cái Kết Khiến Tôi Rùng Mình….

**PHẦN 1**

Bến xe đêm hôm đó đông hơn tôi tưởng. Ánh đèn trắng treo cao chiếu xuống mặt sân loang lổ những vệt sáng lạnh lẽo. Tôi đứng giữa dòng người, tay nắm tay con, tay kia nắm tay chồng. Chồng tôi tên Hải. Anh mặc áo sơ mi xanh đậm, mọi thứ đều chỉn chu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con trai tôi: “Ở nhà nghe lời mẹ nhé, bố đi mấy hôm là về.” Con trai tôi Khang không cười. Nó chỉ gật đầu rất nhẹ, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt bố. Tôi từng quen với sự trầm lặng ấy. Khang từ nhỏ đã ít nói, hay quan sát.

Hải quay sang ôm tôi. Cái ôm quen thuộc, chắc chắn. Anh thì thầm bên tai: “Chuyến này quan trọng lắm, ở nhà nhớ khóa cửa cẩn thận.” Tôi gật đầu: “Anh đi cẩn thận.” Không có gì bất thường. Khi loa gọi chuyến vang lên, anh buông tôi ra, xách vali bước đi. Tôi và Khang đứng nhìn theo. Tôi thở dài: “Thôi con, mình về nhà.” Tôi cúi xuống kéo khóa áo cho Khang. Và chính lúc đó, bàn tay nhỏ của con trai tôi siết chặt lấy tay tôi. Rất chặt, tôi khẽ giật mình vì đau. Ngẩng lên, tôi thấy khuôn mặt con trắng bệch dưới ánh đèn.

“Mẹ ơi,” giọng nó rất khẽ. “Tối nay mình đừng về nhà.” Tôi bật cười theo phản xạ: “Con nói linh tinh gì thế?” Nhưng tay nó vẫn không buông. Tôi nhìn vào mắt con và nụ cười tắt dần. Ánh mắt đó khiến tim tôi đập lệch một nhịp. “Sáng nay con nghe bố nói chuyện điện thoại,” Khang nói tiếp, hơi thở gấp gáp. “Con không cố ý nghe. Nhưng bố nói khi mẹ con mình ngủ rồi, phải làm cho xong để khỏi rắc rối.” Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi. “Con nghe nhầm rồi.” Nhưng Khang lắc đầu: “Giọng bố lúc đó khác lắm mẹ. Con sợ.”

Tôi cảm thấy mình đang đứng giữa hai thế giới. “Khang à, bố con thương hai mẹ con mình mà.” Con trai tôi lắc đầu, nước mắt rơi xuống: “Lần này mẹ phải tin con. Nếu mình về nhà, tụi mình sẽ không còn sống để thức dậy nữa đâu.” Câu nói đó như một nhát dao lạnh. Tôi nhớ lại vài tuần trước Khang nói có xe lạ đậu gần nhà, tôi đã gạt đi. Tôi nhớ lại con nói không thích một người đàn ông tên Hoàng, đối tác mới của bố, tôi đã trách con. Tôi đã không tin. Đêm đó, tôi không dám sai thêm lần nào nữa. Tôi hít sâu: “Được rồi, mẹ tin con.”

Tôi nắm tay con, quay lưng lại bến xe, bước về bãi đỗ. Tôi đưa Khang vào ghế sau, ngồi vào ghế lái. Tay run đến mức phải thử hai lần mới tra được chìa khóa. “Mẹ ơi, mình đi đâu?” Tôi nuốt nước bọt: “Mình đi một vòng đã.” Tôi đánh lái ra khỏi bến xe. Theo thói quen, tay tôi suýt rẽ về nhà. Tôi giật mình, xoay vô lăng sang hướng ngược lại. Cuối cùng tôi dừng xe ở một đoạn đường cụt phía sau khu An Lạc Riverside, nơi có thể nhìn thẳng vào cổng khu dân cư. Tôi tắt máy, trong xe yên lặng đến đáng sợ. Tôi liếc đồng hồ: 21:32.

Tôi vừa định nói về nhà thì Khang bỗng ngồi thẳng dậy: “Mẹ, có xe kìa.” Tôi nín thở, nhìn ra cổng. Một chiếc bán tải màu xám đậm, kính tối màu, chạy chậm như đang dò xét. Nó dừng trước cổng, thanh chắn được nâng lên ngay lập tức. Tôi biết giờ này cổng phải quét thẻ. Chiếc xe vào quá dễ dàng, rẽ thẳng vào con đường dẫn đến nhà tôi. Tôi siết chặt vô lăng đến tê tay. Qua khe hở nhỏ, tôi dán mắt theo. Chiếc xe dừng trước nhà số 17 – nhà tôi. Hai người đàn ông mặc đồ tối màu bước xuống, đội mũ kéo thấp.

Tôi chờ họ trèo tường hoặc dùng xà beng. Nhưng không, một người thò tay vào túi, lấy ra vật nhỏ. Một tiếng tách vang lên. Cổng mở. Lại một tiếng tách nữa. Cửa chính mở. Họ bước vào như về nhà mình. Tôi toàn thân run lẩy bẩy. Trộm không có chìa khóa. Những người duy nhất có chìa khóa là tôi và Hải. “Mẹ…” Khang thì thào. “Con nói rồi mà.” Trong nhà, ánh đèn pin lóe lên, di chuyển chậm rãi sau rèm cửa. Rồi tôi ngửi thấy mùi đó – mùi xăng. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên phía rèm cửa, rồi cửa sổ phòng ngủ của con. Tôi chết lặng. Chúng đốt nhà. Nếu hai mẹ con tôi đang ở trong nhà, giờ này chúng tôi đã ngủ.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ Hải: “Anh vừa lên xe. Hai mẹ con chắc ngủ rồi nhỉ? Anh yêu em.” Tôi gập người xuống, nôn thốc nôn tháo bên đường. Trước mắt tôi, ngôi nhà đang bị lửa nuốt chửng. Tôi hiểu, nếu tối nay không tin con, giờ này không còn ai trong chiếc xe này nữa…

Tôi nôn đến khi không còn gì. Cổ họng rát bỏng. “Mẹ ơi, nhà mình cháy rồi hả?” Tôi quay lại nhìn con, mắt đỏ hoe. Tôi hiểu ra một điều:

……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện

TẠI ĐÂY 👇👇👇

**PHẦN 2**

nếu chậm thêm mười phút, con tôi đã nằm trong căn phòng đang cháy. Tôi gạt nước mắt, lao về ghế lái: “Mẹ đưa con đi.” Tôi khởi động xe, liếc nhìn ngôi nhà lần cuối. Lửa đã lan lên tầng trên, khói đen cuộn lên. Tiếng còi cứu hỏa vang lên từ xa. “Đi đi mẹ,” Khang thì thầm. Tôi đánh lái, nhấn ga. Trong gương, tôi thấy hai bóng đen chạy ra, nhảy lên xe tải và phóng đi. Chúng biến mất trước khi xe cứu hỏa tới.

Tôi lái xuyên thành phố, tránh đường lớn. Điện thoại rung lên lần nữa. Tin nhắn từ Hải: “Ngủ đi em, mai anh gọi.” Tôi bật cười khô khốc, tắt máy, ném vào ngăn đồ. Tôi không thể về nhà bạn bè, họ đều tin Hải. Nhân chứng duy nhất của tôi là đứa trẻ tám tuổi. Tôi phải biến mất. Tôi cần một nơi Hải không biết. Và cái tên hiện lên: bà Diệp, người bố tôi từng bảo: “Nếu có ngày con gặp rắc rối không thể nói với ai, hãy tìm bà ấy.” Tôi đã cười khi đó, giờ thì hiểu.

Xe dừng trước dãy nhà cũ. Đồng hồ chỉ 1:12. Biển hiệu: “Văn phòng tư vấn Diệp.” Khang đã thiếp đi vì kiệt sức. Tôi bế con ra, bước về phía cánh cửa cũ kỹ. Cánh cửa mở ra như không phát ra tiếng. Một người phụ nữ ngoài sáu mươi đứng đó, mái tóc bạc búi gọn, đôi mắt sắc. Bà nhìn tôi, không ngạc nhiên: “Vào đi.” Tôi đặt Khang lên sofa cũ. Bà Diệp đặt trước mặt tôi tách trà: “Kể từ đầu.” Tôi kể hết. Bà nghe không chen ngang. Khi xong, bà ngồi thẳng: “Con đã làm đúng.” Tôi hỏi: “Cô tin cháu?” Bà nhìn tôi: “Không phải tin, là biết.”

Bà mở tủ hồ sơ, lấy ra tập giấy: “Hồ sơ quỹ ủy thác mật.” Tôi lắc đầu: “Bố cháu chỉ để lại căn nhà với khoản tiết kiệm nhỏ.” Bà mở ra. Những con số hiện ra làm tôi hoa mắt. Bất động sản, cổ phần, quỹ đầu tư, tất cả đứng tên con trai tôi. “Bố con rất ghét sự tham lam, ông nhìn thấy điều đó ở Hải từ đầu.” Tôi run giọng: “Khóa bằng cách nào?” Bà nhìn tôi: “Quỹ chỉ giải ngân khi thằng bé đủ 25 tuổi, hoặc khi người giám hộ hợp pháp duy nhất còn sống.” “Người giám hộ là ai?” “Chồng con. Nếu cả con và thằng bé đều chết, mọi thứ thuộc về hắn.” Tôi sụp xuống. Hải không giết tôi vì tiền của tôi. Anh giết tôi vì tôi là vật cản giữa anh và quỹ tiền đó.

“Nhưng hắn biết bằng cách nào?” “Hải nghe lén. Hắn thông minh, biết không thể đợi 17 năm.” Tôi nhớ lại ánh mắt Hải nhìn Khang, những cái xoa đầu gượng gạo. “Cuốn sổ,” tôi chợt nói. “Khang bảo bố cất cuốn sổ trong két.” Mắt bà Diệp sáng: “Đúng, đó mới là thứ hắn muốn lấy.” Bà kéo ghế lại gần: “Hải nợ cờ bạc, nợ đầu tư phi pháp. Cuốn sổ là bảo hiểm, ghi lại giao dịch bẩn.” “Hắn muốn giết chúng cháu rồi lấy sổ.” “Đúng, kế hoạch hai lớp.” Tôi nhìn Khang đang ngủ. Đứa trẻ suýt chết vì sinh ra mang tên người thừa kế.

“Chúng ta phải làm gì?” Tôi hỏi. Bà Diệp cứng rắn: “Con và thằng bé biến mất. Hải tin các con đã chết, đó là lợi thế.” “Còn cuốn sổ?” “Chúng ta lấy trước hắn.” Tôi hít sâu: “Nhưng hắn có alibi.” Bà Diệp nghiêng người: “Không cần ai tin lời nói. Chúng ta để hắn tự lộ mặt.” Tôi siết chặt tay. Đêm đó tôi hiểu: ngọn lửa đốt cháy cuộc đời cũ, nhưng cuộc chiến mới bắt đầu.

Sáng hôm sau, bà Diệp trải bản đồ khu dân cư: “Hải sẽ quay lại hiện trường vì cuốn sổ.” Tôi nuốt khan: “Hắn thuê người đốt nhà, sao không bảo chúng lấy?” “Hắn không tin ai. Cuốn sổ là mạng sống của hắn.” Chiều hôm đó, bà Diệp nhận tin: Hải xin vào hiện trường với lý do lấy đồ cá nhân của bố vợ. “Hắn đến sáng mai.” Tôi lạnh người: “Đến lúc rồi.” Bà quay sang Khang: “Con nói với cô về cái máy đồ chơi của con?” Khang gật: “Con để trong phòng bố. Nó có camera.” Bà Diệp nhìn tôi: “Con đã nghe thấy gì?” Khang nói: “Bố bảo đốt phòng ngủ trước, rồi lấy cuốn sổ đen trong két. Bố nói cuốn đó là bảo hiểm của bố.” Tôi ôm con. Khang không chỉ là nạn nhân, con là nhân chứng sống.

Sáng hôm đó tôi ở lại phòng. Khang ngồi cạnh, ôm gấu bông. Bà Diệp rời đi từ sớm. Tôi nhìn đồng hồ, từng phút nặng nề. Tôi tưởng tượng hiện trường qua lời bà kể sau này. Ngôi nhà chỉ còn khung xương cháy đen. Hải xuất hiện, tóc rối, mặt hốc hác, diễn tròn vai người chồng đau khổ. Anh ta khóc: “Tại sao lại là nhà tôi?” Không ai nghi ngờ. Bà Diệp tiến đến: “Tôi cần tiếp cận két sắt chống cháy.” Hải ngẩng lên, trong mắt lóe lên sợ hãi. “Khoan, trong đó có đồ cá nhân.” “Anh có thể chứng kiến nhưng không được can thiệp.” Hải cắn răng gật đầu.

Két sắt mở ra, cuốn sổ bìa đen vẫn nguyên vẹn. Hải thở phào, nhưng bà Diệp không mở sổ. Bà chỉ nhìn vài giây rồi đóng hộp vào cặp. Hải hiểu – anh ta đã không thắng. Bà Diệp nhìn thẳng vào hắn: “Mọi thứ sẽ do cơ quan chức năng xử lý.” Hải gật đầu, diễn tiếp vai suy sụp, nhưng trong lòng bão đã nổi. Cuốn sổ không cháy và không còn trong tầm tay hắn.

Hai ngày sau, theo kịch bản bà Diệp, Hải gặp Đạt – một người từng làm cùng. Đạt bán cho hắn chìa khóa giả với giá gần hết tiền mặt còn lại. Hải tin mình sắp thắng. Sáng hôm sau, Hải đến ngân hàng với giấy chứng tử và ủy quyền giả. Giám đốc ngân hàng, bạn cũ của bố tôi, đã sẵn sàng. Tôi và Khang ngồi trong phòng riêng. Cánh cửa mở ra, Hải đứng ở ngưỡng cửa. Hắn thấy chúng tôi, gương mặt vỡ vụn. Tôi đứng dậy: “Anh đang tìm em à?” Hải lùi lại. Tôi giơ lên cuốn sổ bìa đen: “Anh quên thứ quan trọng nhất rồi.” Tiếng bước chân vang lên phía sau hắn. Hai cảnh sát tiến vào. Hải không còn đường lui.

Trong phòng hỏi cung, Hải vẫn cố chống chế: “Vợ tôi bị sang chấn, cô ấy tưởng tượng.” Nhưng bằng chứng không cho phép hắn trốn. Giấy ủy quyền giả, chữ ký giả, lời khai của hai kẻ đốt nhà. Và đoạn video từ camera của Khang: “Đốt phòng ngủ trước, phòng của thằng bé cũng vậy, phải chắc chắn chúng đang ngủ.” Hải chết lặng. “Con trai anh đặt trong phòng, nó chỉ muốn hiểu vì sao bố hay nổi giận.” Hải quay sang tôi, căm hận: “Cô gài tôi!” Tôi đứng dậy, giọng bình thản: “Chính anh viết kịch bản này, tôi chỉ từ chối chết theo nó.”

Khi hai cảnh sát còng tay Hải, hắn ngẩng lên nhìn tôi: “Tôi không ngờ cô dám.” Tôi nhìn hắn lần cuối: “Anh không hiểu, tôi không dám, tôi chỉ không còn lựa chọn.” Họ dẫn hắn đi. Cánh cửa đóng lại. Tôi ngồi xuống ghế, cả cơ thể như vừa trải qua bão. Một năm sau, chúng tôi sống trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, đầy ánh sáng. Khang đã cười nhiều hơn, con nói muốn lớn lên bảo vệ người yếu. Còn tôi, tôi học cách tin lại chính mình, tin vào trực giác, tin vào tiếng nói nhỏ bé từng bị tôi bỏ qua. Đôi khi sự sống còn bắt đầu từ một quyết định rất nhỏ – chỉ là dám tin.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!