Nghe Tin Mẹ 58 Tuổi Có Th;ai, Con Trai Âm Thầm Gắn Camera – Sự Thật Sau Đó Khiến Anh Quỵ Xuống……

Nghe Tin Mẹ 58 Tuổi Có Th;ai, Con Trai Âm Thầm Gắn Camera – Sự Thật Sau Đó Khiến Anh Quỵ Xuống……

Tôi ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong phòng khách nhà mẹ, tay run run cầm tờ giấy siêu âm mà bà đẩy về phía tôi. Hai dòng chữ in đậm cứ nhảy múa trước mắt: “Bệnh nhân Nguyễn Thị Lành, 58 tuổi. Kết luận: có thai 6 tuần.” Tôi ngẩng lên nhìn mẹ, cổ họng nghẹn đắng, mãi mới thốt được: “Mẹ, đây là của ai? Mẹ đùa con à?”
Mẹ ngồi co ro trên ghế, đôi mắt đỏ hoe, không dám nhìn thẳng vào tôi. Bà vò vò mép áo, giọng lí nhí như mũi kêu: “Mẹ đi khám sáng nay, bác sĩ bảo chắc chắn rồi.” Tôi đứng bật dậy, đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp, đầu óc quay cuồng. Một người phụ nữ 58 tuổi, mãn kinh từ ba năm trước, chồng mất hơn chục năm, sống khép kín, sao có thể mang thai? Một câu hỏi đau đớn và xấu hổ như búa bổ vào mặt tôi: “Bố đứa bé là ai?”
Không gian chìm vào im lặng. Mẹ cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu rơi, nhưng bà chỉ lắc đầu quầy quậy: “Con đừng hỏi nữa, mẹ không nói được. Người ta… tốt với mẹ lắm.” Tôi nhìn bà, vừa giận vừa thương. Người đàn bà cả đời tần tảo chắt chiu, giờ bỗng nhiên mang thai và kiên quyết giấu tên người đàn ông. Một linh cảm kỳ lạ mách bảo tôi rằng đằng sau chuyện này là một bí mật khủng khiếp. Tôi không về nhà ngay, mà tấp vào cửa hàng thiết bị điện tử mua một bộ camera siêu nhỏ, loại có hồng ngoại quay đêm, kết nối wifi.
Hôm sau, tôi lẻn về nhà mẹ khi bà đi chợ, lắp camera vào nóc tủ thờ, góc hiên. Mọi thứ được kết nối trực tiếp với điện thoại tôi. Hai ngày đầu, màn hình chỉ hiện hình ảnh tẻ nhạt của một người già sống độc thân: mẹ quét sân, nấu cơm, xem tivi rồi tắt đèn đi ngủ. Nhưng đến đêm thứ ba, khoảng 9 giờ tối, chiếc điện thoại của tôi rung lên báo có chuyển động. Tôi đang nằm cạnh Lan và con gái, vội trốn vào nhà vệ sinh, tim đập thình thịch khi mở ứng dụng.
Một chiếc xe máy dừng trước cổng. Mẹ ra mở cửa, bóng người đàn ông bước vào, đội mũ lưỡi trai sụp thấp, mặc áo khoác gió màu xám. Hắn bước đi nhanh nhẹn và dứt khoát, như đã quá quen thuộc với đường đi lối lại trong căn nhà này. Họ vào phòng khách, hắn cởi mũ, tôi nhìn rõ khuôn mặt phong trần, tầm hơn 50 tuổi, mắt sâu, da xạm. Hắn ngồi xuống, nói gì đó với mẹ, rồi thò tay vào túi lấy ra một vỉ thuốc và lọ nhỏ không nhãn mác. Mẹ cầm lấy như báu vật, rót nước uống ngay trước mặt hắn. Hắn chồm tới, đặt bàn tay to bè lên vai mẹ, vỗ nhẹ như vỗ về con thú cưng.
Tôi nắm chặt điện thoại đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Hắn là ai? Tại sao cho mẹ uống thuốc vào giờ này? Đó là thuốc gì? Tôi muốn lao về nhà ngay nhưng lý trí mách bảo: quá xa, hắn sẽ tẩu thoát, mẹ sẽ chối. Tôi cần biết hắn là ai. Đêm đó tôi thức trắng.
Ngày hôm sau, tôi nhờ Hưng, thằng bạn làm thám tử tư, tra thông tin. Hắn gửi cho tôi một file: Nguyễn Văn Thành, 54 tuổi, cựu lái xe đường dài, bị tước bằng vì tai nạn do rượu, từng dính líu nợ nần cờ bạc. Không có tiền án hình sự nhưng hồ sơ dân sự dày đặc. Hưng còn nói: “Nó đang nhắm vào căn nhà của mẹ ông.” Đến đêm thứ năm, tôi lại thấy hắn đến, lần này mang theo một người phụ nữ tóc đỏ rực, váy hoa lòe loẹt. Qua camera, tôi thấy hắn đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. Người phụ nữ cười nói ngọt ngào, giới thiệu là nhân viên tín dụng. Tôi vặn volume lên hết cỡ, nghe được vài câu: “Chị Lành, vay vốn dưỡng thai… ký vào đây… thế chấp sổ đỏ… ba ngày sau có tiền.”
Máu dồn lên não tôi. Tôi lao ra khỏi nhà lúc 11 giờ đêm, phóng xe 20 cây số. Tôi đập cửa gọi mẹ. Mẹ mở cổng, mặt đầy hoảng hốt. Tôi xông vào, căn phòng khách đã dọn dẹp sạch sẽ, không còn dấu vết. Tôi gào: “Người đàn ông ban nãy là ai?” Mẹ chối: “Làm gì có ai? Mẹ ngủ từ tối mà.” Tôi gằn giọng: “Con biết hắn đưa mẹ ký cái gì, hắn đưa tiền cho mẹ làm gì?” Mẹ lùi vào tường, nhưng rồi bặm môi: “Con theo dõi mẹ à?” Tôi nghẹn lại. Mẹ đóng sầm cửa phòng.
Tôi biết mình đã đánh động chúng. Sáng hôm sau, Hưng gửi thêm kết quả: từ đoạn video, hắn đã phục dựng được tiêu đề tờ giấy mẹ ký – “Giấy xác nhận quyền thừa kế và giám hộ hợp pháp”. Tôi ngồi thử ra, lạnh sống lưng. Hắn không chỉ lừa tiền, hắn đang chuẩn bị cho mẹ tôi một tai nạn y khoa để được quyền giám hộ tài sản. Cái thai là bẫy tử thần.
Tôi đổi chiến lược. Tôi đến nhà mẹ xin lỗi, tỏ vẻ hối hận và sẵn sàng giúp đỡ. Tôi mang theo thuốc bổ, sửa quạt trần và bí mật gắn thêm camera ngụy trang cùng thiết bị ghi âm siêu nhỏ dưới gầm bàn. Tối đó, ông Thành và bà Lệ lại đến. Lần này, mẹ ký giấy vay vốn. Sau khi mẹ vào phòng nghỉ, hai kẻ ở lại thu dọn. Qua thiết bị ghi âm, tôi nghe rõ mồn một:
“Ngon rồi anh ạ. Cái nhà này định giá bèo cũng 3 tỷ.” – Giọng bà Lệ hí hửng.
“Suỵt, lấy được tiền đã.” – Ông Thành đáp.
“Thế còn cái thai giả? Anh tính thế nào?”
“Thai gì tầm này?………………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Mấy hôm nữa tao cho bà ấy uống thuốc sổ rồi bảo sảy thai. Thế là xong, lại khiến bà ấy suy sụp, dựa dẫm vào tao.”
Tôi băng giá. Chúng đang đùa giỡn trên mạng sống của mẹ tôi. Sáng hôm sau, tôi đưa mẹ đến phòng khám của bác sĩ Lan (chị họ vợ) để kiểm tra. Kết quả siêu âm và xét nghiệm máu: tử cung trống rỗng, không có thai, chỉ số HCG âm tính. Bác sĩ giải thích: mẹ đang bị mang thai giả do thuốc nội tiết tố, cơ thể tích nước, buồn nôn, căng ngực, nhưng không có thai thật. Mẹ ngồi sụp xuống ghế, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Về nhà, tôi mở đoạn ghi âm cho mẹ nghe. Giọng ông Thành vang lên: “Mụ già này dễ tin, tao chỉ cần diễn bài tình giả mấy tháng là xong.” Mặt mẹ tái nhợt, rồi đỏ bừng lên vì tức giận và xấu hổ. Bà khóc nức nở, nhưng tôi thấy trong mắt bà lóe lên một tia cương quyết. “Con à, mẹ sai rồi. Con làm những gì cần làm đi, mẹ sẽ đứng ra làm chứng.”
Tôi và Hưng lên kế hoạch: cài bẫy chúng. Vợ tôi, Lan, đóng vai một phụ nữ giàu có đang cần vay vốn khẩn cấp. Cô đến văn phòng của bà Lệ. Qua thiết bị nghe lén, bà Lệ khoe chiêu trò: “Chị có mối ruột, thằng kỹ thuật viên siêu âm in cho cái kết quả đẹp như mơ… Chị cho em uống mấy liều thuốc bổ đặc biệt, đảm bảo tuần sau bụng to nôn ẹ như nghén thật… Lấy được tiền rồi làm một cú sảy thai. Vụ lão Thành với bà Lành đang định tuần sau cho bà ấy ngã một cú đấy.” Lan vờ vịt rồi rút lui.
Tôi và mẹ gọi công an. Đêm hôm ấy, ông Thành và bà Lệ đến nhà mẹ với bộ hồ sơ cuối cùng. Mẹ ngồi ở bàn, tôi ngồi cạnh. Bà đẩy tờ giấy về phía mẹ: “Ký nhanh đi cho nóng.” Mẹ cầm bút, nhưng không ký. Bà ngẩng lên nhìn ông Thành: “Anh thành, nếu bây giờ tôi không có thai, anh còn thương tôi không?” Mặt hắn biến sắc. Tôi đặt điện thoại lên bàn, bấm play đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của bà Lệ với Lan. Giọng mụ vang lên: “Thằng kỹ thuật viên siêu âm in cho cái kết quả đẹp như mơ… Lấy được tiền rồi làm một cú sảy thai.” Bà Lệ nhảy dựng lên: “Mày quay lén tao à?” Tôi đứng chắn trước mặt mẹ: “Tôi còn có kết quả khám nghiệm và kết quả xét nghiệm thuốc độc của mẹ tôi.”
Ông Thành lao tới định tóm vai mẹ, tôi rút bình xịt hơi cay. Cùng lúc, tôi bật âm thanh còi báo động giả. “Công an đang đến, các người muốn đi hay muốn bị còng tại đây?” Bọn chúng hoảng, bà Lệ kéo ông Thành chạy, nhưng hắn quay lại: “Mày nhớ mặt tao, chuyện chưa xong đâu.”
11 giờ đêm, điện thoại mẹ đổ chuông liên tục, giọng đe dọa. Tôi rút sim. 12 giờ, một cục gạch bay qua cửa kính, kèm túi nilon đựng máu lợn thối. Tôi lao ra, thấy ba bóng người trước cổng: ông Thành và hai gã thanh niên cầm tuýp sắt. “Trả tao tiền công, không tao đốt nhà.” Hắn gào lên.
Chúng đập cổng, cổng bung. Ông Thành cầm dao bầu. Khi hắn bước lên bậc tam cấp, bốn bóng người trong áo mưa từ bóng tối ập ra – Hưng và các trinh sát mật phục. “Công an! Đứng im!” Hai tên côn đồ bị quật xuống bùn, còng số tám. Ông Thành quay lại, con dao rơi keng một tiếng, bị đá vào kheo chân quỵ xuống. Mưa xối xả, tôi đứng trong nhà, toàn thân bủn rủn. Mẹ ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở.
Sáng hôm sau, tôi và mẹ đến trụ sở công an khai báo. Qua hồ sơ, bọn chúng thừa nhận đã lừa ba vụ khác với thủ đoạn tương tự. Mẹ ngồi nghe, tay bám chặt bàn: “Hóa ra tôi không phải người duy nhất ngu dại.” Công an an ủi: “Thủ đoạn của chúng tinh vi lắm, bác tỉnh táo dừng lại kịp lúc đã rất dũng cảm rồi.”
Tòa xử lưu động, ông Thành và bà Lệ nhận án tù cho các tội danh lừa đảo, cưỡng đoạt và hủy hoại tài sản. Ngày tuyên án, mẹ không đến. Bà đang bận: bận tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh, bận trồng rau sạch chờ cuối tuần vợ chồng tôi đưa cháu về chơi.
Hai tháng sau, tôi ngồi nhìn mẹ tưới nước cho luống rau dưới nắng chiều. Bà đã gầy đi, nhưng nụ cười đã trở lại. Tôi nắm tay mẹ: “Con xin lỗi vì đã xa cách mẹ quá lâu.” Mẹ vỗ tay tôi: “Con không có lỗi, mẹ cảm ơn con đã kịp về.” Câu chuyện của gia đình tôi khép lại, nhưng tôi biết ngoài kia vẫn còn vô số kẻ như ông Thành. Mọi tài sản có thể kiếm lại, nhưng cha mẹ già thì không. Hãy về nhà, hãy lắng nghe, để họ không phải tìm hơi ấm từ những bàn tay độc ác.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!