Chê Vợ Đồng Nát Không Xứng Với Chức Phó Giám Đốc, Tôi Ch;ết Lặng Sau Bữa Cơm Chia Tay…….

Chê Vợ Đồng Nát Không Xứng Với Chức Phó Giám Đốc, Tôi Ch;ết Lặng Sau Bữa Cơm Chia Tay…….
Tôi ngồi trước mâm cơm, mắt cay xè, lòng như có ai đang bóp nghẹt. Đĩa rau muống luộc xanh mướt, bát kho quẹt đậu bắp thơm lựng mỡ hành, và bát cơm độn ngô hạt vàng ươm đang bốc khói nghi ngút. Đó là những món ăn đơn sơ nhất đời tôi, nhưng cũng là những món từng nuôi sống tôi qua quãng thời gian khốn khó nhất. Vậy mà hôm nay, tôi lại ngồi ăn chúng trong một bữa cơm chia tay – bữa cơm cuối cùng trước khi tôi và Liên, người vợ đã sát cánh cùng tôi suốt 15 năm, chính thức đường ai nấy đi.
Tôi là Dương, năm nay 42 tuổi, phó giám đốc một công ty lớn. Căn hộ chung cư sang trọng, xe hơi đời mới, bàn ghế gỗ hương, tất cả những thứ đó đang ở quanh tôi. Nhưng cái mâm cơm trước mặt lại đơn sơ đến mức khiến tôi nhớ về những ngày đầu ở thành phố, khi chúng tôi chỉ có 20 mét vuông, một cái bếp ga mini và hai chiếc ghế nhựa. Hồi đó, chúng tôi ăn cơm độn ngô suốt cả năm trời vì đồng lương công nhân của tôi chẳng đủ để mua gạo trắng. Và Liên, cô ấy lúc nào cũng chỉ gắp rau, để phần cơm trắng và miếng thịt cho tôi.
Tôi cố nuốt một miếng cơm xuống cổ họng nhưng nghẹn lại. “Em nhớ không?” Liên ngồi đối diện, tay cầm đôi đũa, mỉm cười nhẹ. “Hồi đầu mình mới cưới nhau, gần một năm trời ăn như thế này đấy. Hôm nào anh cũng khen ngon.” Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, không oán trách, không hờn dỗi. Mái tóc đã bạc vài sợ điểm giữa đen, bàn tay cô đưa lên gắp rau cho tôi – bàn tay ấy đã bao năm vác bao tải, phân loại ve chai, còng lưng nhặt nhạnh từng mảnh sắt vụn dưới nắng gắt. Tôi nhìn bàn tay ấy mà đau nhói.
Đã 15 năm. Chúng tôi lấy nhau từ thời còn hàn vi. Tôi làm công nhân nhà máy nhựa, cô ấy làm công nhân may. Cả hai đều xuất thân từ vùng quê nghèo nên dễ dàng thấu hiểu hoàn cảnh của nhau. Những bữa cơm như thế này, những ly nước chè xanh vỉa hè, những buổi tối cùng nhau ngồi đếm từng đồng tiền tiết kiệm – tất cả đều là ký ức ấm áp. Rồi mẹ Liên bị bệnh nặng, cô ấy phải về quê chăm bà. Tôi ở lại thành phố cố gắng làm việc, học thêm, rồi may mắn được chú họ giới thiệu đi học cao đẳng, đại học, từ công nhân lên nhân viên văn phòng, rồi trưởng phòng, rồi phó giám đốc. Trong khi đó, Liên sau khi mẹ mất quay trở lại thành phố, công việc cũ không còn, cô ấy nghe lời mấy chị ở trọ đi buôn đồng nát. Lúc đầu tôi thương cô ấy lắm, động viên cô cố gắng, hứa sau này khá hơn sẽ không để cô vất vả.
Nhưng khi tôi khá thật, tôi lại bắt đầu thấy xấu hổ. Những buổi tiệc công ty, các đối tác thỉnh thoảng hỏi “vợ anh làm gì?”, tôi đều ậm ừ cho qua. Tôi dặn Liên đừng nói ai biết cô ấy đi nhặt đồng nát. Cô ấy bảo “em giấu vậy, nhưng mà em quen rồi, ở nhà không làm gì cũng bứt rứt”, rồi vẫn lén đi mỗi ngày. Số tiền cô ấy kiếm được ngoài việc tiêu pha cho gia đình, cô đều để dành, gửi tiết kiệm. Tôi chỉ nghĩ đó là vài triệu bạc lẻ, không đáng kể so với lương của tôi.
Rồi tôi gặp một người khác – một đối tác nữ, trẻ, xinh đẹp, ăn nói có duyên, ăn mặc hợp thời, biết điều phối công việc và cũng biết cách làm tôi cảm thấy mình quan trọng. Cô ấy hiểu những gì tôi nói về công ty, về dự án, về tham vọng. Còn Liên chỉ biết nấu cơm, giặt giũ, và thỉnh thoảng hỏi “bao giờ anh về ăn cơm?”. Tôi bắt đầu so sánh. Tôi thấy vợ mình lạc hậu, quê mùa, không xứng với vị trí của tôi nữa. Có những lần tôi về nhà, mùi dầu máy và mùi rác thải bám trên quần áo Liên khiến tôi khó chịu. Tôi bảo cô ấy nghỉ đi, cô không nghe. Tôi càng thêm chán.
Sáu tháng trước, tôi quyết định ly hôn. Tôi không trốn tránh, tôi ngồi xuống nói thẳng với Liên: “Anh không còn tình cảm nữa. Em hiểu không? Anh muốn sống thật với chính mình. Anh không muốn ép buộc bản thân, vì như thế sẽ không ai hạnh phúc.” Liên ngồi nghe, mặt cúi gằm. Cô không khóc, không gào thét, chỉ im lặng rất lâu. Rồi cô ngẩng lên, mắt đỏ hoe, đáp một câu khiến tôi bất ngờ: “Vâng, em hiểu. Anh cứ làm đơn, xong đưa em ký.” Cô ấy không giằng co, không cầu xin. Sự bình thản ấy làm tôi có chút áy náy, nhưng tôi gạt đi. Tôi đã nghĩ tình cảm hết rồi thì không thể kéo dài thêm.
Hôm nay là bữa cơm cuối. Liên nhắn tin, bảo tôi về ăn với cô một bữa, coi như chia tay. Tôi về, và cô đã dọn ra mâm cơm giống hệt những ngày đầu mới cưới. Cô ngồi đối diện, gắp cho tôi một miếng đậu bắp kho quẹt, rồi chậm rãi nói: “Anh có cuộc sống mới thì nhớ chăm sóc bản thân nhé. Khi nào thèm cơm như thế này thì về đây em nấu cho mà ăn.” Tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn đắng. Cô ấy tiếp: “Em biết anh chưa bao giờ biết cách chăm sóc sức khỏe, đêm ngủ nhớ quấn khăn quanh cổ, họng anh hay viêm lắm. Nhớ con thì về đây, em không cấm anh gặp con đâu.”
Nước mắt tôi bắt đầu ứa ra. Tôi cố cắn môi để giữ bình tĩnh nhưng không nổi. Liên lại nói: “Em vừa mới gửi cho bố 50 triệu, xem như tiền vợ chồng mình cho bố dưỡng già. Giờ em không còn bố mẹ, em chỉ biết chăm bố anh thôi.” 50 triệu? Tôi sững sờ. Cô ấy kiếm tiền từng đồng đi nhặt ve chai, vác bao tải dưới trời nắng, tay đầy vết xước, mà dành dụm được bao nhiêu, giờ lại gửi cho bố tôi – người đàn ông sắp bỏ rơi cô. Tôi nhìn bàn tay cô, nhìn những vết chai sạn trên từng ngón, mà lòng tôi như có ai bóp nghẹn…
“Em đã tích góp được bao nhiêu tiền rồi?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc. Liên cúi đầu:
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Em đã tích góp được bao nhiêu tiền rồi?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc. Liên cúi đầu: “Khoảng hơn 200 triệu, em gửi tiết kiệm. Để dành cho con học đại học, còn lại để dưỡng già. Nhưng em nghĩ bố anh già yếu cần hơn, nên em gửi trước 50 triệu. Anh đừng lo, phần con em còn giữ.” Tôi lặng người. 200 triệu. Cô ấy làm nghề đồng nát suốt bao năm, còng lưng nhặt nhạnh từng mảnh kim loại, từng chai nhựa, sống tằn tiện để dành cho gia đình. Còn tôi, tôi chỉ biết nhìn cô ấy như một vết nhơ trong danh dự của mình.
Bữa cơm trôi qua trong nước mắt. Chúng tôi không nói gì nữa, chỉ cắm cúi ăn. Những ngụm cơm độn ngô bỗng ngọt hơn mọi ngày, vị kho quẹt đậm đà đến nghẹn lòng. Tôi nhìn khuôn mặt in hằn dấu vết thời gian của vợ, những nếp nhăn nơi khóe mắt, mái tóc đã lấm tấm bạc – tất cả đều là kết quả của những năm tháng cô ấy đổ mồ hôi vì gia đình.
Tôi về khách sạn, nằm vật ra giường. Màn hình điện thoại báo cô ấy nhắn: “Anh nhớ uống thuốc huyết áp đều đều, em để trong cặp rồi.” Tôi đọc đi đọc lại, nước mắt lăn dài. Suốt đêm, tôi trở mình không ngủ. Tôi nghĩ về những bữa cơm tôi về muộn vẫn còn nóng, về những chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu, về những lần tôi sốt cô ấy thức nguyên đêm, về cái ngày tôi thi đại học cô ấy chở tôi đi thi rồi ngồi ngoài cổng trường chờ suốt 3 tiếng dưới mưa. Tôi nhớ đến những lần tôi giận dữ vì cô ấy vẫn còn đi nhặt đồng nát, còn cô chỉ cười: “Em quen rồi, ở nhà không làm gì cũng ngồi không.”
Tôi nhận ra mình đã sai. Sai vì để vật chất và địa vị che mắt. Sai vì quên mất ai đã nâng đỡ mình qua những ngày tháng tối tăm nhất. Sai vì tôi đã đánh mất cái nhìn đúng đắn về giá trị của một con người. Tôi đã tưởng Liên không còn phù hợp với cuộc sống sang trọng của tôi, nhưng chính tôi mới là kẻ không phù hợp với lòng tốt của cô.
3 giờ sáng, tôi đứng dậy lấy xe máy phóng về nhà. Cánh cửa chưa khóa, đèn phòng khách vẫn sáng. Liên đang ngồi co ro trên ghế sofa, tay ôm chiếc áo len tôi hay mặc, mắt sưng đỏ vì khóc. Thấy tôi, cô giật mình: “Anh… anh quên gì à?” Tôi lao tới ôm chầm lấy cô, gục đầu vào vai vợ, nức nở như một đứa trẻ: “Anh xin lỗi. Anh hủy hết đơn ly hôn rồi. Đừng bỏ anh, đừng bỏ anh Liên ơi.”
Cô ấy khóc, tay vỗ lưng tôi như vỗ một đứa trẻ. “Anh biết anh tệ lắm, nhưng nếu anh không giữ em lại, anh sẽ chẳng còn gì trên đời này cả. Em tha thứ cho anh, được không?” Liên chỉ khóc, không nói lời nào, nhưng cái ôm của cô ấy siết chặt hơn. Sáng hôm đó, khi ánh ban mai lọt qua khe rèm, tôi nhìn thấy bàn tay chai sạn của vợ đang nắm lấy tay tôi. 15 năm qua, bàn tay ấy đã nhặt nhạnh từng mảnh sắt vụn để nuôi gia đình, để lo cho mẹ chồng bệnh tật, để tôi có cơ hội học hành và trở thành người đàn ông tôi hôm nay. Tôi đã gần như đánh mất tất cả vì sự hão huyền, nhưng may mắn thay, bữa cơm đạm bạc ấy đã kéo tôi trở về với chính mình.
Giờ đây, mỗi tối tôi lại về nhà ăn cơm với vợ, đôi khi vẫn là cơm độn ngô, vẫn là kho quẹt và rau luộc. Chẳng ai trong công ty biết tôi ăn những món đó, nhưng tôi không còn thấy xấu hổ nữa. Vì tôi đã hiểu: hạnh phúc không nằm ở những bữa tiệc sang trọng, mà ở một người phụ nữ sẵn sàng ngồi đối diện với bạn, chan nước canh vào bát cơm, và hỏi: “Anh ăn ngon không?” – ngay cả khi bạn đã định bỏ cô ấy để đi theo phù hoa.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!