Tôi Lên Nhà Con Trai Ở Hà Nội, Vừa Ngồi Nhầm Ghế Con Dâu Quát: “Đồ Ăn Nhờ Ở Đậu” – Tôi Lập Tức làm ngay một việc….
Tôi 65 tuổi, ngồi trên chiếc giường sắt ọp ẹp trong căn phòng áp mái tầng năm, tay vuốt ve cuốn sổ đỏ màu hồng cánh sen dưới đáy túi áo. Ngoài kia, tiếng nhạc tiệc sinh nhật của bà thông gia vọng lên từ tầng một cùng tiếng cười giòn giã của đám bạn bè thượng lưu của con dâu. Chúng không biết rằng căn nhà năm tầng giữa lòng Đống Đa trị giá 12 tỷ này vẫn mang tên Nguyễn Thị Hạnh. Và ba ngày nữa, tôi sẽ bán nó, tống cổ tất cả bọn chúng ra đường.
Chồng tôi mất sớm từ hồi thằng Hoàng mới lên 10. Tôi làm nghề thợ may, chắt bóp từng đồng, may từ cái quần xà lỏn đến bộ áo dài ăn hỏi để nuôi nó ăn học. Năm Hoàng 30 tuổi, nó đòi lấy Linh, gái Hà Nội gốc. Tôi rút sổ tiết kiệm tích cóp cả đời, cộng thêm tiền bán mảnh đất mặt đường ở quê mà ông bà ngoại để lại, mua đứt căn nhà năm tầng mặt tiền 4,5 mét ở Đống Đa cho vợ chồng nó ở. Sổ đỏ tôi đứng tên. Tôi giao chìa khóa rồi quay về quê, tiếp tục đạp cái máy khâu cũ.
Tháng bảy năm nay, khớp gối tôi sưng tấy, bác sĩ bảo phải lên Bạch Mai tiêm chất nhờn một tháng. Tôi gọi cho Hoàng, nó bảo lên ở với vợ chồng nó. Chiều thứ sáu, tôi xách hai túi nặng trứng gà ta, gà mái ghẹ lên xe khách. Đến bến, mưa rào. Tôi đứng chờ một tiếng, Hoàng gọi bảo công ty bận, tôi tự bắt taxi về. 65 tuổi, đau chân, xách đồ nặng giữa mưa. Về đến nhà, cửa cuốn đóng im. Tôi bấm chuông bốn lần, Linh ra mở, mặc váy ngủ mỏng, tay bấm điện thoại. Nó nhìn tôi từ đầu đến chân: “Mẹ lên mà không báo trước, cẩn thận bùn đất dính sàn gỗ, con vừa lau xong.” Tôi cởi dép, xách đồ vào bếp. Linh đi sau: “Trứng gà quê hay bị tiêm thuốc, tủ lạnh nhà con chật đồ nhập khẩu rồi.” Tôi đặt túi xuống: “Gà mẹ tự nuôi, không có thuốc.” Nó phẩy tay: “Thôi để tí chị giúp việc xử lý. Mẹ ra phòng khách ngồi nghỉ.” Khớp gối buốt, tôi ra phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế massage góc phòng. Linh thét lên: “Mẹ! Mẹ đứng lên ngay! Quần áo mẹ ướt sũng bùn đất mà ngồi cái ghế 85 triệu của con? Hỏng thì ai đền?” Tôi đứng dậy, khớp gối kêu rắc một tiếng. Linh lau ghế, lẩm bẩm: “Đã lên ăn nhờ ở đậu thì phải biết ý tứ.” Tôi nghe rõ từng chữ. 45 năm làm thợ may, tay bị kim đâm tứa máu không kêu, giờ tôi đứng run chân vì đau khớp, nghe con dâu gọi mình là kẻ ăn nhờ ở đậu.
Tối Hoàng về, nó thấy tôi ngồi trên đôn gỗ: “Mẹ lần sau để ý giúp con, cái ghế đấy đắt tiền.” Tôi hỏi: “Vợ con bảo mẹ là đồ ăn nhờ ở đậu, con biết không?” Nó cúi mặt: “Mẹ nhịn đi cho con nhờ. Vợ con nó đi làm mệt, tính nó hay nói thẳng.” Tôi hỏi phòng ngủ, Linh hất cằm: “Tầng năm, cạnh sân phơi, ở đấy thoáng mát.” Tầng năm. Tôi 65 tuổi, thoái hóa khớp. Căn phòng 10 mét vuông, giường sắt, quạt cây cũ, tường ẩm mốc.
Nửa tháng sau, tôi sống như cái bóng. Tôi tự đi tiêm, tự lo ăn. Linh hầm chim bồ câu, nướng cá hồi cho mẹ đẻ. Tôi tự xào rau muống, ăn cá kho khô. Mâm cơm đối lập: một bên cá hồi bơ tỏi, chim bồ câu hầm; một bên rau muống nguội và cá kho đen xỉ. Bà Yến cười: “Đẻ con gái mới được nhờ, đẻ con trai chỉ biết lo cho vợ.” Tôi nắm chặt đũa, Hoàng cắm mặt ăn, không nhìn mẹ.
Một chiều, tôi nghe Linh nói với hàng xóm: “Mẹ chồng em kéo lên ăn bám, tiền viện phí, ăn uống, một tay em bao hết. Bà ấy ở quê làm gì có đồng nào, toàn ăn bám vào vợ chồng em.” Bà Yến hùa: “Thương mẹ chồng nhưng cũng phải có chừng mực, nó là dâu phố mà nuôi bà nhà quê ăn bám.” Tôi đứng ngoài cửa, hôm qua tôi vừa đưa cho Linh 5 triệu tiền sinh hoạt.
Buổi tiệc trà của Linh, tôi xuống bếp lấy thuốc, vấp ngã làm rơi áo lụa của khách. Linh thét: “Mẹ, đã nhà quê lóng ngóng lại hay đụng đồ đắt tiền. Bà này là người nhà dưới quê lên, bám ở nhà em mấy tháng.” Bà Yến bồi: “Ở quê nghèo, quen thói bà đâu sờ đấy, làm gì biết phân biệt lụa là với vải xô. Bà Hạnh lên phòng đi, đừng làm bẩn mắt khách.” Tôi đứng giữa phòng khách lộng lẫy, đám bạn của Linh nhìn tôi bằng nửa con mắt. Tôi không khóc, đứng thẳng: “Chiếc áo bao nhiêu, viết giấy nợ tôi đền.” Tôi quay lên cầu thang.
Đêm đó, Hoàng quỳ trước tôi trong căn phòng áp mái: “Mẹ ơi, con hèn, vợ con nó kiếm tiền nhiều, con sợ ly hôn mất con. Mẹ nhịn một thời gian nữa cho con nhờ.” Tôi hỏi: “Căn nhà này tiền của ai?” “Của mẹ.” “Vậy con bắt mẹ cúi đầu trước kẻ không bỏ một đồng nào? Con có sợ mất mẹ không?” Nó im lặng. “Về phòng đi. Từ nay thân ai người ấy lo. Nước mắt đàn ông hèn không bảo vệ được mẹ.”
Hai đêm sau, tôi nghe trộm vợ chồng nó cãi nhau. Linh đòi Hoàng mang sổ đỏ thế chấp vay 3 tỷ cứu mẹ nó vỡ hụi. Hoàng bảo sổ đỏ mang tên mẹ anh. Linh gào: “Thằng khốn, hóa ra năm năm tôi ở không trên đất bà già đó! Giờ mẹ tôi vỡ nợ, tôi lấy gì cứu?” Rồi nó hạ giọng: “Từ mai tôi và mẹ tôi đổi thái độ, nịnh bà ấy. Anh bảo bà ấy mang sổ đỏ lên, rồi bảo công ty cần tài sản bảo lãnh. Ra công chứng, tôi lo làm giấy tặng cho. Ký xong, tôi thế chấp vay ba tỷ, rồi tống cổ bà già.” Hoàng yếu ớt: “Nhỡ mẹ phát hiện?” “Anh chọn đi. Một là làm theo, hai là sáng mai tôi ly hôn ẵm con đi.” “Anh làm theo.”
Tôi đứng ngoài hành lang, tay bấu lan can. Sáng hôm sau, Linh đon đả mua phở, bà Yến pha trà. Chúng đang bẫy tôi.
Đêm hôm đó, khớp gối tôi đau dữ dội. Tôi lết từ tầng năm xuống tầng hai, gõ cửa phòng Hoàng: “Hoàng ơi, mẹ đau quá, xuống lấy hộ vị thuốc.” Bên trong giọng Linh: “Anh đứng lại, bà ấy diễn kịch. Khóa cửa lại, đừng để bà ấy làm phiền.” Tiếng chốt cửa tạch một cái. Tôi ngồi bệt xuống sàn. Bà Yến thò đầu từ tầng ba: “Bà Hạnh, đã lên ăn bám rồi còn hành hạ chúng nó. Có đau thì ngậm mồm chịu.” Bé Na 7 tuổi bước ra: “Bà nội già rồi vô dụng, chết đi cũng được, để nhà đỡ tốn tiền nuôi.” Tôi hóa đá. Một đứa trẻ không tự nhiên thốt ra những lời ấy. Tôi bấu lan can kéo mình đứng dậy, lầm lũi về gác mái.
5 giờ sáng, tôi gọi chú Trường, môi giới bất động sản: “Chú Trường, chị bán căn nhà năm tầng này, bán ngay hôm nay. Khách sẵn tiền, giảm một tỷ cũng được, miễn sang tên trong ngày.” “Chị nói thật? Vợ chồng thằng Hoàng biết không?” “Nhà tên chị, chị bán. 10 giờ chú dẫn khách đến xem, chị tự mở cửa.”…10 giờ, nhà đang tiệc sinh nhật bà Yến. Linh cầm ly rượu vang, bạn bè thượng lưu đông đủ. Tôi mặc áo lụa mận chín, ra cửa mời chú Trường và ông Phát – khách mua nhà – vào. Linh quát:
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
“Mẹ dẫn ai vào nhà con? Bọn trộm cắp hả? Gọi bảo vệ!” Ông Phát nhíu mày: “Tôi là doanh nhân đi xem mua nhà, bà chủ mời vào.” Linh gào: “Đây là nhà tôi! Bà già lú lẫn, cút ra!” Tôi bước lên, giọng sắc lạnh: “Im miệng. Căn nhà này của tôi, tôi bán là quyền của tôi. Các ngươi mới là kẻ ăn nhờ ở đậu.”
Tôi rút cuốn sổ đỏ từ túi áo, đưa cho ông Phát: “Ông xem, chủ sở hữu Nguyễn Thị Hạnh, không có tên ai khác.” Ông Phát xem kỹ, gật đầu: “Giấy tờ chuẩn, sổ đỏ đứng tên một mình bà.” Cả phòng khách im lặng như tờ. Linh trố mắt, bà Yến ngồi phịch xuống ghế, mặt xám ngoét. Mấy bà bạn xách túi chuồn thẳng. Tôi quay sang ông Phát: “11 tỷ, rẻ hơn thị trường 1 tỷ. Đặt cọc hôm nay, thứ hai công chứng. Ông đồng ý?” “Đồng ý!” Chú Trường soạn hợp đồng, tôi ký, ông Phát ký. 5 phút sau, điện thoại tôi báo số dư tăng 1 tỷ. Tôi ném hợp đồng xuống bàn trước mặt Linh và Hoàng: “Căn nhà đã có chủ mới. Ba ngày các người dọn đồ ra, sáng thứ hai tôi thay ổ khóa.”
Linh gào khóc: “Mẹ dồn mẹ con tôi vào chết! 3 tỷ nợ giang hồ ngày mai đòi!” Bà Yến bò lạy tôi: “Chị Hạnh ơi, tôi lạy chị, vay tôi 3 tỷ cứu mẹ con tôi, tôi làm ô sin trả nợ.” Linh quỳ xuống nắm tay tôi: “Con biết lỗi, mẹ nghĩ đến cháu nội, nó mới 7 tuổi. Mẹ đuổi con ra đường, cháu nội mẹ ở đâu?” Tôi gỡ từng ngón tay nó: “Cô quên đêm cái Na bảo bà nội chết đi? Đứa trẻ như tờ giấy trắng, nếu cô không ngày đêm tiêm nhiễm sự thù hận, nó có thốt ra lời cầm thú ấy không? Cháu nội tôi, tôi xót, nhưng đã bị mẹ nó làm băng hoại đạo đức, tôi thả coi như không có.”
Hoàng lao tới ôm chân tôi: “Mẹ chia con ít tiền thuê nhà, cứu mẹ vợ con, không nó ly dị con mất.” Tôi tát thẳng mặt nó, tiếng chát vang lên: “35 tuổi đầu, sức dài vai rộng, mở miệng xin tiền bà già. Không có nhà mẹ, con không tự thuê phòng trọ được? Không có tiền mẹ, con không tự cày nuôi vợ con được? Con chọn làm ký sinh trùng, thì nếm cái nhục của kẻ ký sinh đi. Tôi không có một xu nào cho các người.”
Sáng thứ hai, xe tải chờ sẵn. Bà Yến xách túi lầm lũi bước lên taxi. Linh bế cái Na đi sau Hoàng. Trước khi xe chạy, Hoàng ngước nhìn lên tầng hai nơi tôi đứng, nó định nói gì, nhưng tôi đã kéo rèm. Sự cự tuyệt tàn nhẫn như lưỡi dao, cắt đứt khối u nhọt đã hành hạ tôi bấy lâu.
Sáu tháng sau, tôi nghe chú Trường kể: Linh bị đuổi việc vì tín dụng đen kéo đến công ty. Hoàng đi thuê phòng trọ, vợ chồng cãi vã liên miên, đang ly hôn. Nó tiều tụy, già sọp. Tôi không vui, cũng không khóc. Chúng nó chọn đường nào, tự đi.
Tôi lấy 3,5 tỷ mua căn hộ chung cư cao cấp quận Thanh Xuân. 7,5 tỷ gửi tiết kiệm, lãi đủ sống thoải mái. Tôi đăng ký vật lý trị liệu, khớp gối đỡ nhiều. Sáng tập dưỡng sinh, chiều nấu ăn, thi thoảng đi du lịch cùng hội người già. Bữa cơm của tôi giờ một đĩa rau luộc cũng ngon hơn vạn lần mâm cao cỗ đầy chứa sự khinh khi.
Tôi học được bài học đắt giá: đừng bao giờ giao phó tuổi già vào tay bất kỳ ai, kể cả con đẻ. Giữ tài sản là giữ tôn nghiêm. Có tiền trong tay, ta tự quyết định cuộc đời mình. Đừng để tình thân bị đồng tiền thử thách đến mức tàn nhẫn. Con cái có thể là tài sản lớn nhất, nhưng khi về già, tài sản thực sự bảo vệ bạn là sức khỏe và những cuốn sổ tiết kiệm mang tên mình.
Tôi tha thứ nhưng không để chúng bước vào đời tôi thêm lần nào nữa. Tôi lùi lại, khép cánh cửa quá khứ, mở ra khoảng trời mới cho riêng mình. Nơi đó chỉ có sự tĩnh lặng, an yên, tiếng chim hót mỗi sáng và những người bạn già cùng nhâm nhi chén trà. Cuộc hành trình từ một bà mẹ yếu đuối nhẫn nhịn đến một người đàn bà mạnh mẽ tự tay cắt đứt mọi gông cùm để làm chủ vận mệnh – nó đẫm nước mắt nhưng xứng đáng vô cùng. Bởi cuối cùng, hạnh phúc tuổi già không nằm ở việc sở hữu căn nhà mặt phố mấy chục tỷ, mà là mỗi sáng thức dậy thấy lòng thanh thản, không thẹn với trời đất. Đó mới là chiến thắng đích thực.




